XtGem Forum catalog
Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung

Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 76
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung - Chương 34 - Hạo khởi tiêu tường phá kim thang 3

↓↓

Dương Bất Hối giật mình kinh sợ, vội nói:

bạn đang xem “Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Để tiểu muội ra xem gia gia.


Nói xong tiện tay nhắm ngay thiên linh cái con a đầu đánh xuống một chưởng, ra tay Thái nặng. Trương Vô Kỵ kinh hãi kêu lên:


- Không được thế.


Giơ tay đẩy vào vai cô ta một cái, chưởng của Dương Bất Hối rơi vào khoảng không. Dương Bất Hối hai lần định giết con a hoàn, đều bị chàng cản lại, gay gắt nói:


- Vô Kỵ ca ca, anh cùng phe với con a đầu này chăng?


Trương Vô Kỵ lạ lùng:


- Nó là đầy tớ của em, anh mới gặp lần đầu, sao lại cùng phe với cô ta được?


Dương Bất Hối nói:


- Anh không biết nội tình đầu đuôi, sao lại cứ xen vào chuyện của người khác. Con a đầu này là đại đối đầu của gia đình em, cha em dùng xích sắt xích chân tay nó lại, để đề phòng nó khỏi hại em. Giờ phút này địch nhân kéo tới tập kích, con a đầu này thể nào cũng thừa cơ báo thù.


Trương Vô Kỵ thấy cô gái nhỏ tội nghiệp đáng thương, tuy hình dáng lạ lùng, nhưng không có vẻ gì là kẻ hung ác, nên nói:


- Cô nương, cô có ý định thừa cơ báo phục chăng?


Cô tớ gái lắc đầu đáp:


- Không thể nào có.


Trương Vô Kỵ nói:


- Bất Hối muội muội, em nghe đó, cô ta nói không có đâu, tha cho cô ta đi.


Dương Bất Hối nói:


- Được rồi, nếu như anh vị tình, ối chà ...


Thân hình nàng nghiêng qua, lảo đảo đứng không vững. Trương Vô Kỵ vội vàng tiến tới đỡ, đột nhiên hai huyệt Huyền Khu, Trung Khu ở sau lưng đau nhói lên, ngã lăn ra đất. Thì ra Dương Bất Hối sợ chàng ra tay cản trở, dụ cho chàng đến gần, dùng cái nhẫn đả huyệt ở ngón tay giữa điểm luôn hai đại huyệt. Nàng điểm ngã Trương Vô Kỵ rồi, tay phải xoay lại, nhắm ngay Thái Dương con a hoàn đánh tới.


Thế nhưng bàn tay chưa đụng vào người nó, Dương Bất Hối thấy huyệt đan điền đột nhiên nóng hổi, toàn thân tê dại, đành phải buông tay con a hoàn ra, hai đầu gối nhũn ra, ngồi phịch xuống ghế. Thì ra nàng sử kình đánh vào huyệt đạo của Trương Vô Kỵ, tuy thần công của Trương Vô Kỵ mới luyện thành chưa có năng lực hộ thể nhưng đã có thể phản kích lại, Cửu Dương chân khí liền theo đó chạy khắp các mạch lạc của Dương Bất Hối.


Con a hoàn nhặt thanh trường kiếm dưới đất lên, nói:


- Tiểu thư, cô vẫn thường nghi con muốn hại cô. Bây giờ nếu muốn giết cô, Thái dễ dàng như thổi tro trong bếp, thế nhưng con không có ý ấy đâu.


Nói xong đem trường kiếm bỏ lại trong bao, treo trở lại lên vách. Trương Vô Kỵ đứng lên nói:


- Em xem, anh có nói sai đâu.


Chàng bị điểm trúng huyệt đạo rồi, trong giây lát chân khí liền xung giải, lập tức có thể hành động được. Dương Bất Hối mắt trừng trừng nhìn chàng, trong lòng Thái lạ lùng, lúc này chân tay đã hết tê dại, nghĩ đến an nguy của phụ thân, vội đứng lên nói:


- Cha em bị thương ra sao? Vô Kỵ ca ca, anh ở đây chờ em, khi quay về mình sẽ gặp lại. Mấy năm nay anh có khỏe không? Em lúc nào cũng nhớ anh ...


Nàng vừa nói vừa chạy ra ngoài. Trương Vô Kỵ hỏi cô tớ gái:


- Cô nương, gã hòa thượng kia chạy vào trong phòng, đột nhiên biến mất, cô có biết ở đây có đường hầm nào không?


Tiểu hoàn hỏi lại:


- Công tử thể nào cũng phải đuổi y cho bằng được ư?


Trương Vô Kỵ đáp:


- Gã hòa thượng đó thương thiên hại lý, gây ra biết bao nhiêu tội nghiệt, tôi ... tôi ... dù phải đi đến chân trời góc biển, cũng phải đuổi theo y cho đến cùng.


Đứa tiểu hoàn ngửng đầu lên, nhìn vào mặt chàng. Trương Vô Kỵ nói:


- Cô nương, nếu quả biết được, xin cô chỉ đường cho.


Người tớ gái cắn môi, trầm ngâm giây lát, hạ giọng nói:


- Tính mệnh của tôi do công tử cứu, được rồi, để tôi dẫn công tử đi.


Nàng thổi tắt đèn nến, nắm tay Trương Vô Kỵ kéo đi.


----------------------------------------------------------


[1] Bố Đại Hòa Thượng là một nhà sư Trung Hoa đời nhà Lương, hình dáng mập mạp, thường mang một cái túi vào chợ xin, rồi bố thí lại cho người khác, có thể coi như một thứ ông già Noel của Phật giáo. Theo truyền thuyết, ông là một bồ tát hóa thân, xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều thời kỳ. Nước ta có ông Ba Bị cũng tương tự. Ở đây chỉ lấy biệt hiệu là Bố Đại hòa thượng chứ không phải vị bồ tát trong Phật giáo thực sự.


[2] Cũng là một nhân vật có Thái, tính hoạt kê, được coi như một vị tiên.


[3] Năm nhân vật độc lập không ở dưới quyền ai


[4] tức Thượng đế của Minh giáo


[5] Đứng bên kia núi xem hổ đánh nhau


[6] Ra tay bất ngờ, việc binh không nề hà chuyện lừa dối nhau


[7]Bang phân băng ly chiết, nhi bất năng thủ dã; nhi mưu động can qua ư bang nội. Ngô khủng quí tôn chi ưu, bất tại chuyên du, nhi tại tiêu tường chi nội dã


[8]Thiếu Lâm tăng độc chỉ diệt Minh giáo, Quang Minh Đính Thái ma quy Tây thiên.


[9] Thiên tác nghiệt, do khả hoạt. Tự tác nghiệt, bất khả hoạt.


[10] Tiếng lóng chỉ đạo sĩ


[11] phép thở của con rùa, dùng rất ít không khí là một phương pháp thở của đạo gia


[12] Hai con rồng tranh nhau viên ngọc


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Ngày về

Ngày về

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng

25-06-2016
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016
Ánh dương của tôi

Ánh dương của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết phải không") Trước

25-06-2016