Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 96 - Chữa người không hỏi tự giết mình

↓↓

chết. Tiền bối dù chữa vãn bối không khỏi cũng chẳng tổn hại gì đến thanh danh.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Một tiếng kẹt cửa, một người khác ló đầu vào chính là Ðào Căn Tiên. Hắn lớn tiếng hỏi:


- Lệnh Hồ Xung! Bịnh các hạ đã chữa khỏi chưa?


Lệnh Hồ Xung cười đáp:


- Bình đại phu y dược linh diệu. Quả nhiên chữa được cho tại hạ.


Ðào Căn Tiên nói:


- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!


Hắn tiến lại nắm tay áo Lệnh Hồ Xung nói:


- Ði uống rượu đã! Ði uống rượu đã!


Lệnh Hồ Xung nhìn Bình Nhất Chỉ xá dài một cái nói:


- Ða tạ tiền bối đã phí tâm lực.


Bình Nhất Chỉ tay đáp l, miệng lẩm bẩm những gì không rõ.


Ðào Căn Tiên nói:


- Ta đã bảo nhất định là chữa khỏi. Sát nhân danh y chữa được một người là lại giết một người.


Nếu lão chữa không khỏi một người thì không biết lão làm sao? Thế mới thật là hồ đồ.


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Ðừng nói giỡn nữa!


Hai người dắt tay nhau chạy ra ngoài rạp.


Ngoài rạp, chỗ này một đám, chỗ kia một tốp, quần hào tụ tập uống rượu, dứt lác.


Lệnh Hồ Xung đi qua mọi chỗ đều có người rót rượu đưa cho chàng, chàng đều uống cạn rồi nghĩ thầm trong bụng:


- Những người tụ tập trên Ngũ Bá Cương này dường như thanh danh hảo trên giang hồ, nhưng coi họ chân thật ngay thẳng, chẳng có chút gì trá ngụy. Mình đánh bạn với họ kể ra cũng khoái. Mình chẳng còn sống được mấy ngày thì cần gì phải giữ luật thanh qui của phái Hoa Sơn?


Bản tính chàng trước nay cần thủ lễ giáo, lúc này chàng nghĩ đại hạn tới nơi, nên chẳng coi lễ phép vào đâu nữa.


Quần hào đến Ngũ Bá Cương mục đích để xem phong tư chàng Lệnh Hồ Xung. Họ thấy chàng vui vẻ tự nhiên, thích hợp với bản tính họ nên họ đều vui mừng đồng thanh nói:


- Lệnh Hồ công tử quả nhiên hào khí ngất trời, khiến ai cũng phải thán phục.


Lệnh Hồ Xung uống liên miên đến mấy chục bát rượu, chàng chợt nhớ tới Bình Nhất Chỉ, liền rót


một bát rượu lớn, miệng cất tiếng hát:


- Người đời phải hưởng hết thú vui....


Chàng tiến vào rạp nói:


- Bình tiền bối! Vãn bối mời tiền bối một bát rượu.


Dưới ánh đèn nến lập lòe, Lệnh Hồ Xung thấy sắc mặt Bình Nhất Chỉ biến đổi rất nhiều, chàng giật mình kinh hãi, mười phần say đã tỉnh được ba. Chàng coi kỹ lại thì mái tóc đen của tiên sinh đột nhiên biến thành bạc phơ. Trên mặt đầy vết nhăn nheo. Mới trong mấy giờ mà tiên sinh già đi đến hai chục tuổi.


Bỗng nghe tiên sinh lảm nhảm nói:


- Chữa khỏi một người là giết một người. Chữa không khỏi thì làm thế nào?


Lệnh Hồ Xung sủi bầu máu nóng lớn tiếng hỏi:


- Tiền bối hà tất phải băn khoăn về điều đó?


Bình Nhất Chỉ đáp:


- Chữa người không khỏi thì lão phu phải tự giết mình. Nếu không sao gọi là Sát nhân danh y?


Ðột nhiên tiên sinh đứng dậy, người loạng choạng, miệng hộc máu tươi ngã lăn xuống đất.


Lệnh Hồ Xung cả kinh vội lại đỡ nhưng tiên sinh đã tắt thở chết rồi, chàng ôm lấy người lão vào lòng, không biết làm thế nào cho phải. Bên tai vẫn nghe ngoài rạp tiếng người uống rượu đùa giỡn mỗi lúc một vang lên khiến lòng chàng không khỏi thê lương.


Ðột nhiên một người len lén tiến vào khẽ gọi:


- Lệnh Hồ công tử!


Lệnh Hồ Xung nhìn ra thì là Tổ Thiên Thu. Chàng nói:


- Tổ tiền bối! Bình đại phu chết rồi!


Tổ Thiên Thu không để ý gì đến chuyện đó, lão hốt hoảng nói:


- Lệnh Hồ công tử! Lão phu đến cầu công tử một việc, nếu có ai hỏi thì công tử bảo chưa gặp qua Tổ Thiên Thu lần nào có được không?


Lệnh Hồ Xung sửng sốt hỏi lại:


- Tại sao vậy?


Tổ Thiên Thu đáp:


- Chẳng tại sao cả... có điều... có điều xin chào công tử!


Nói xong lật đật đi ra.


Tổ Thiên Thu vừa ra khỏi lại có một người tiến vào. Chính là Tư Mã Ðại. Y lại nhìn Lệnh Hồ Xung nói:


- Lệnh Hồ công tử! Tại hạ xin công tử một điều là nếu có người hỏi những ai tụ hội ở Ngủ Bá Cương thì công tử đừng nhắc tới tại hạ, tại hạ cảm kích vô cùng!


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Vâng! Nhưng tại sao vậy?


Tư Mã Ðại con người cao lớn đột nhiên lộ vẻ ngây ngô sợ sệt không biết làm thế nào như đứa con nít sợ người đến bắt, hắn ấp úng:


- Cái đó ... cái đó...


Lệnh Hồ Xung nói:


- Tại hạ đã không xứng đáng làm bạn với các hạ thì từ nay chẳng dám với cao.


Tư Mã Ðại mặt xám ngắt quì xuống vừa lạy vừa nói:


- Công tử nói chi điều ấy làm cho tại hạ phải tổn thọ mất. Tại hạ xin công tử đừng nhắc tới chuyện Ngũ Bá Cương với ai là để người ta khỏi nổi giận. Vì công tử nghi ngờ nên tại hạ phải nói thật điều đó.


Lệnh Hồ Xung vội đỡ hắn dậy hỏi:


- Sao Tư Mã đảo chúa lại thi hành đại l như vậy? Tại sao đảo chúa đến Ngũ Bá Cương để gặp tại hạ mà khiến cho người ta tức giận? Người đó có điều chi thống hận tại hạ, thì để mình tại hạ giao thiệp với họ...


Tư Mã Ðại xua tay lia lịa mỉm cười nói:


- Công tử càng nói càng đi vào chỗ trái ngược. Người này luyến ái công tử còn chưa được lý đâu lại "Thống hận". Tại hạ ăn nói lỗ mãng không biết thốt lời xin chào tạm biệt công tử. Tại hạ đã kết bạn với công tử, sau này công tử có điều gì sai khiến xin cứ truyền lệnh tới, dù nhảy vào đống lửa cũng không dám từ chối. Nếu tại hạ chau mày ngần ngừ thì ông tổ 18 đời nhà tại hạ cũng chỉ là con rùa đen.


Hắn nói xong vỗ ngực "bồm bộp" rồi lại ra khỏi rạp.


Lệnh Hồ Xung rất lấy làm kỳ nghĩ bụng:


- Người này rất thành thực với mình, không có chỗ nào kha nghi. Nhưng sao y đến Ngũ Bá Cương một mình lại khiến cho người khác tức giận y chứ không giận mình nên người kia đối với mình quả nhiên rất tốt, thì những bạn hữu của mình họ cũng ưa thích mới phải.


Ðột nhiên chàng nhớ ra điều gì, la thầm:


- À phải rồi! Chắc nhân vật này là bậc tiền bối chính phái. Lão gia thương yêu mình, nhưng không thích kết giao với bàng môn tả đạo. Thực ra Tư Mã Ðại cũng là người thành thực, sảng khoái, chứ có điều gì không tốt đâu?


Bỗng nghe ngoài rạp có tiếng người len lén tiến vào khẽ gọi:


- Lệnh Hồ công tử!


Lệnh Hồ Xung nghe rõ thanh âm Huỳnh Bá Lưu, liền đáp:


- Huỳnh bang chúa! Xin mời vào đây!


Huỳnh Bá Lưu tiến vào rạp nói:


- Có mấy ông bạn nhờ tại hạ chuyển lời chào đến công tử, họ có việc gấp phải đi ngay, không kịp vào cáo từ xin công tử lượng thứ.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Bang chúa bất tất phải khách sáo.


Quả nhiên bên ngoài rạp tiếng huyên náo bớt dần. Nhiều người đã bỏ đi.


Huỳnh Bá Lưu ấp úng nói:


- Việc này... chà! Thật là bọn tại hạ lỗ mãng! Số đông anh em một là động tính hiếu kỳ, hai là muốn tỏ dạ ân cần với công tử không ngờ người ta định giữ kín, không muốn phô trương câu chuyện, bọn tại hạ là người lỗ mãng chẳng ai hiểu gì. Lam giáo chủ là một vị cô nương họ Miêu. Vụ này...


Lệnh Hồ Xung nghe lão nói câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau, chàng không hiểu ra sao, liền vò đầu hỏi:


- Có phải Huỳnh bang chúa muốn tại hạ đừng nhắc tới việc Ngũ Bá Cương với ai không?


Huỳnh Bá Lưu cười khô khan mấy tiếng, vẻ mặt ra chiều bẽn lẽn đáp:


- Người ta thì còn chống cãi được, chứ Huỳnh Bá Lưu này biết đổ cho ai? Bang Thiên Hà khoản đãi


công tử trên Ngũ Bá Cương nhất định là phải thừa nhận rồi.


Lệnh Hồ Xung hắng dặng một tiếng rồi hỏi:


- Bang chúa mời tại hạ uống rượu, tại hạ chẳng thấy có điều chi là tội lỗi. Bậc đại trượng phu cứ thẳng thắn nhìn nhận việc mình làm. Sao lại chối cãi với chẳng chối cãi?


Huỳnh Bá Lưu liền cười nói:


- Công tử bất tất phải để tâm. Chà Huỳnh mỗ thật là ngu muội! Trước khi hành động lại không hỏi tẩu tẩu. Ðã không hỏi tẩu tẩu phải hỏi khuê nữ thì đâu đến nỗi mắc tội với người ta mà chính mình lại không hay. Chao ôi! Huỳnh mỗ thô lỗ song lấy vợ từ ngày 17 tuổi. Ðáng buồn cho vợ Huỳnh mỗ chết sớm, nên mới chẳng hiểu tâm sự đàn bà con gái nhà người ta chút nào.


Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:


- Không trách sư phụ mình bảo bọn họ là bàng môn tả đạo. Té ra họ ăn nói lăng nhăng. Ai đời họ thết rượu mình mà cần phải hỏi chị dâu cùng con gái bao giờ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Miền kí ức về má

Miền kí ức về má

Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều

23-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Cha

Cha

20h30phút, nó vừa kết thúc một cuộc gọi về nhà, và cũng như những lần khác sau khi

24-06-2016
Miền kí ức

Miền kí ức

"Đừng nghĩ tuổi thơ có thể được mua bằng tiền, không có tuổi thơ thì tâm hồn đã

26-06-2016
Rất xa, rất gần

Rất xa, rất gần

Tôi không còn nhớ mình đã bắt đầu biết yêu từ khi nào. Nhưng trong trí óc của tôi

24-06-2016

Old school Swatch Watches