Hai câu sau cùng thanh âm rất lớn. Ðồng thời hắn trợn mắt nhìn về phía tây ngoài điếm, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Mọi người nghe Du Tấn nói vậy cũng giật mình ngó theo về phía tây thì thấy trên đường phố có một người chậm chạp đi tới. Người này tay cầm một rổ rau, dường như người nhà quê đi chợ bán đồ. Làm gì có Ðông Phương giáo chủ tức Ðông Phương Bất Bại mà oai danh từng làm chấn động giang hồ.
Mọi người quay đầu lại nhìn chẳng thấy Du Tấn đâu nữa, thì ra hắn chuồn mất rồi. Bây giờ mọi người mới ngã ngửa ra là mình mắc mẹo.
Trương phu nhân, Cừu Tùng Niên, Ngọc Linh đạo nhân đều ngoác miệng ra mà chửi bới. Mọi người biết rõ khinh công Du Tấn đã tuyệt diệu, người lại tinh khôn vô kể. Hắn đã chạy thoát thì đừng hòng bắt lại được.
Lệnh Hồ Xung lớn tiếng:
- Té ra "Tịch Tà kiếm phổ" đã bị Du Tấn lấy được rồi. Thật không ngờ kiếm phổ lại vào tay y.
Mọi người đồng thanh hỏi:
- Thật không? Kiếm phổ lọt vào tay Du Tấn rồi ư?
Lệnh Hồ Xung nói:
- Cái đó dĩ nhiên ở trong tay y. Nếu không thì sao y lại kiên quyết không chịu nói thực mà phải bỏ trốn thục mạng.
Chàng nói câu này thanh âm rất lớn, nhưng đến câu sau cùng thì kiệt lực.
Bỗng Du Tấn đứng ngoài cửa lớn tiếng hỏi:
- Lệnh Hồ công tử! Sao công tử lại đổ oan cho tiểu đệ?
Ðoạn y lại bước vào nhà. Bọn Trương phu nhân, Ngọc Linh đạo nhân cả mừng. Mọi người chuyển động thân hình lậo tức vây Du Tấn vào giữa.
Ngọc Linh đạo nhân cười nói:
- Thế là trúng kế Lệnh Hồ công tử rồi!
Du Tấn mặt buồn rười rượi đáp:
- Ðúng thế! Ðúng thế! Tin này đồn ra ngoài nói Du mỗ lấy được "Tịch Tà kiếm phổ" thì từ nay Du mỗ
không được một ngày nào yên thân. Ðồng đạo giang hồ không còn biết bao nhiêu người sẽ tìm kiếm Du
mỗ để làm khó d. Dù Du mỗ có ba đầu sáu tay cũng không chống nổi. Lệnh Hồ công tử! Công tử chỉ
nói một câu mà bắt được Hoạt bất lưu thủ trở lại.
Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười nghĩ thầm:
- Ta có tài giỏi gì đâu? Có điều chính mình cũng đã bị người ta ngờ oan rồi.
Chàng không tự chủ được đưa mắt nhìn Nhạc Linh San.
Nhạc Linh San cũng đang ngó chàng. Mục quang hai bên chạm nhau, hai người cùng đỏ mặt vội nhìn ra chỗ khác.
Trương phu nhân đổi giọng hỏi:
- Du lão huynh! Vừa rồi lão huynh đem "Tịch Tà kiếm phổ" đi giấu kỹ một chỗ để chúng ta không tìm thấy được, phải chăng?
Du Tấn la lên:
- Trời ơi! Khổ quá! Trương phu nhân! Phải chăng phu nhân nói vậy là có ý khiến Du Tấn này chết cũng không đất mà chôn? Các vị thử nghĩ coi: Nếu Du mỗ mà lấy được "Tịch Tà kiếm phổ" thì nhất định sử kiếm pháp phải cao thâm, ít ra cũng ngang hàng với Dư quán chủ phái Thanh Thành. Khi nào Du mỗ lại không đeo kiếm, không sử kiếm, mà võ công cũng rất tầm thường.
Ðào Căn Tiên nói:
- Tuy ngươi được "Tịch Tà kiếm phổ" nhưng chưa chắc đã có thì giờ học tập. Dù có học chăng nữa vị tất đã hiểu thấu. Học hỏi rồi đến lúc sử kiếm chưa chắc đã tuyệt diệu. Ngươi không đeo kiếm bên mình có khi vì đã bỏ kiếm rồi, có khi bị người cướp mất.
Ðào Cán Tiên nói:
- Vả lại cây quạt trong tay ngươi cũng có thể là một thanh đoản kiếm. Vừa rồi ngươi trỏ một cái đó là một kiếm chiêu về "Tịch Tà kiếm phổ".
Ðào Chi Tiên nói:
- Phải rồi! Các vị coi hắn cầm cây quạt trỏ chéo đi đúng là chiêu thứ 59 tên gọi là "Chỉ đả gian tà" trong "Tịch Tà kiếm pháp". Mũi kiếm trỏ vào ai tức là giết người đó.
Lúc này thì cây quạt của Du Tấn đang trỏ vào Cừu Tùng Niên
Lão đầu đà lỗ mãng vừa nghe nói không kịp suy nghĩ đã gầm lên một tiếng, vung cặp giới đao chém Du Tấn.
Du Tấn né mình đi la lên:
- Y nói đùa đấy! Trời ơi! Các hạ chớ cho là thật.
Bỗng nghe bốn tiếng choang choảng vang lên! Tả hữu song đao của Cửu Tùng Niên phóng ra hai chiêu đều bị cây quạt của Du Tấn gạt đi, cứ nghe tiếng quạt đụng đao cũng đủ biết cây quạt này đúc bằng thép nguyên chất.
Không ai ngờ con người Du Tấn béo tốt trắng trẻo như người chủ biết ăn vừa điểm xuống mà cặp hổ đầu đao của Cửu Tùng Niên đã bị hất ra ngoài mấy thước, càng thấy võ công hắn cao xa hơn lão đầu đà nhiều. Chỉ vì hắn bị 7 người bao vây nên không dám phản kích mà thôi.
Ðào Hoa Tiên nói:
- Ðó là chiêu "Ô qui phóng thí" chiêu thứ 32 trong "Tịch Tà kiếm pháp". Chiêu kiếm để gạt đao là "Giáp ngư phiên thân" tức chiêu thứ 25.
Mọi người đều cho là Ðào cốc lục tiên thích ba hoa xích đế không đúng sự thật.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Du tiên sinh! "Tịch Tà kiếm phổ" có phải đúng ở trong tay tiên sinh hay là ở trong tay ai?
Trương phu nhân và Ngọc Linh đạo nhân đồng thanh nói:
- Phải rồi! Nói mau! Kiếm phổ đó ở trong tay ai?
Du Tấn cười ha hả đáp:
- Sở dĩ tại hạ không nói là muốn bán tin này lấy thêm mấy ngàn lạng bạc nữa, nhưng các vị keo kiệt muốn mất ít tiền. Thôi được! Tại hạ cũng nói cho hay. Có điều nghe vào tai lại thêm buồn ruột.
Kiếm phổ đó lọt vào tay một vị lão tiền bối địa vị cao trọng. Tại hạ nói ra tất làm các vị phải bở vía, e rằng có hối cũng không kịp nữa.
Trương phu nhân trầm giọng hỏi:
- Làm chi mà phải hối hận? Trừ cái chết là việc lớn, chẳng lẽ mới nghe câu "Tịch Tà kiếm phổ" ở trong tay ai là người ta đẩy xuống 18 tầng địa ngục chăng?
Du Tấn thở dài nói:
- Ðẩy xuống 18 tầng địa ngục thì chưa chắc, chừng nghe thấy kiếm phổ ở tay người mà không làm gì được, há chẳng là một chuyện cực kỳ đau khổ ư? Nhân vật này có mối liên hệ sâu xa với Nhạc tiên
sinh, chưởng môn phái Hoa Sơn.
Mọi người nghe nói đều đưa mắt nhìn Nhạc Bất Quần.
Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười nghĩ bụng:
- Thử xem lão này còn nói trăng nói cuội gì nữa?
Du Tấn lại nói tiếp:
- "Tịch Tà kiếm phổ" vào tay người khác thì còn hy vọng mấy phần, nhưng tới tay vị này thì ... thì...
Mọi người ngừng thở lắng tai nghe xem lão nói "Tịch Tà kiếm phổ" về tay ai thì đột nhiên có tiếng vó ngựa dồn dập lẫn với tiếng bánh xe lọc cọc từ đầu đường ruổi tới, cắt đứt câu chuyện của Du Tấn.
Ngọc Linh chân nhân giục:
- Nói mau! Ai lấy được kiếm phổ?
Du Tấn đáp:
- Dĩ nhiên là tại hạ muốn nói, sao các hạ nóng thế?
Bỗng nghe tiếng xe ngựa đến ngoài phạn điếm rồi đột nhiên dừng lại.
Một thanh âm khàn khàn cất lên hỏi:
- Lệnh Hồ công tử có trong đó không? Tệ bang đã sắp xe ngựa đến nghinh tiếp đại giá đây.
Lệnh Hồ Xung đang nóng nghe xem "Tịch Tà kiếm phổ" lọt vào tay ai để tẩy lòng ngờ vực của sư phụ, sư nương, sư đệ, sư muội đối với mình, nên không trả lời người bên ngoài, chàng tiếp tục giục Du Tấn:
- Có người đến rồi! Các hạ nói mau đi!
Du Tấn đáp:
- Công tử lượng thứ cho. Có người ngoài không tiện nói.
Bỗng lại nghe tiếng vó ngựa cấp bách hơn đang chạy ngoài đường phố. Bảy tám người cưỡi ngựa chạy như bay đến dừng lại trước cửa điếm. Một người thanh âm rất lớn cất lên:
- Huỳnh lão bang chúa! Phải chăng lão bang chúa đến đón Lệnh Hồ công tử?
Lão kia đáp:
- Ðúng rồi! Tư Mã đảo chúa ở đâu tới?
Người thanh âm rất lớn hắng giọng một tiếng. Tiếp theo là tiếng bước chân trầm trọng, một người thân hình to lớn tiến vào điếm. Lão đầu đà tóc dài Cừu Tùng Niên, thân thể đã cao lớn, nhưng so với lão này còn kém xa.
Ngọc Linh chân nhân nói:
- Tư Mã đảo chúa! Ðảo chúa cũng đến đây ư?
Tư Mã đảo chúa lại hắng giọng một cái, rồi lớn tiếng đáp:
- Xin mời Lệnh Hồ công tử lên Ngũ Bá Cương cùng quần hùng tương kiến.
Lệnh Hồ Xung chắp tay nói:
- Tại hạ là Lệnh Hồ Xung. Không dám phiền đến đại giá Tư Mã đảo chúa.
Tư Mã đảo chúa nói:
-Tiểu nhân là Tư Mã Ðại. Vì tiểu nhân từ lúc còn nhỏ người đã cao lớn nên gia phụ cho cái tên như vậy. Lệnh Hồ công tử cứ gọi thẳng tiểu nhân là Tư Mã Ðại hay hơn. Nếu không thế thì kêu bằng A Ðại cũng được, đừng gọi Tư Mã đảo chúa gì hết, A Ðại này không dám nhận đâu.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tại hạ không dám.
Chàng giơ tay trỏ vào vợ chồng Nhạc Bất Quần giới thiệu:
- Hai vị này là sư phụ cùng sư nương tại hạ.
Chương trước | Chương sau