Teya Salat
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 141 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 85 - Càng say ta phải biết cho đủ điều

↓↓
Giữa lúc Ðào cốc lục tiên cùng nhau tranh luận thì nhà đò nhấc sào khai thuyền.


Vợ chồng Nhạc Bất Quần hết đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung lại ngó Ðào cốc lục tiên, rồi đưa mắt nhìn nhau. Hai người cùng nghĩ bụng:


- Bình Nhất Chỉ chịu lời ủy thác chữa thương thế cho Lệnh Hồ Xung, theo giọng lưỡi lão thì người đó phải là một nhân vật có địa vị rất cao trong võ lâm, nên họ mới dám coi chưởng môn phái Hoa Sơn không vào đâu, mà lại còn tỏ ra rất cung kính đối với một tên đệ tử của bản phái. Nhưng người ủy thác đó là ai?


Giả tỷ ngày thường thì vợ chồng tiên sinh đã kêu Lệnh Hồ Xung lại để hỏi cho biết ngọn ngành.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhưng hiện nay giữa thầy trò bất giác đã nẩy ra nhiều mối hiềm nghi. Hai ông bà cùng cho là không phải lúc tra hỏi Lệnh Hồ Xung.


Gió thuận nước xuôi, con thuyền chạy veo veo. Chiều hôm ấy chỗ thuyền đậu chưa dời xa phủ Khai Phong mấy.


Nhà đò thổi cơm, bỗng trên bờ có người dõng dạc hô hoán:


- Xin cho tại hạ hỏi một lời: Các vị anh hùng phái Hoa Sơn có đi thuyền này không?


Nhạc Bất Quần chưa kịp trả lời thì Ðào cốc lục tiên đã mau miệng hót lẻo:


- Ðào cốc lục tiên cùng các vị anh hùng hảo hán phái Hoa Sơn đều ở trên thuyền này. Có điều chi vậy?


Người trên bờ thích quá reo lên:


- Nếu vậy hay bọn tại hạ chờ ở đây đã một ngày một đêm rồi. Nào các anh em mau ra đây!


Bỗng thấy mười mấy tên đại hán chia thành hai hàng chạy ra đứng hai bên một cái rạp lợp tranh.


Tay mỗi người đều cầm một cái hộp gỗ sơn son.


Một người tay không mình mặc áo lam đi tới trước thuyền khom lưng thi lễ nói:


- Tệ chủ nhân được tin Lệnh Hồ thiếu hiệp thân thể khiếm an, trong lòng rất tưởng vọng. Ðáng lý người thân hành đến vấn an nhưng chưa kịp về tới, nên phái tiểu nhân dâng đồ lễ mọn, xin Lệnh Hồ thiếu hiệp vui lòng truy lãnh.


Bọn đại hán tới tấp chạy lên đầu thuyền, đem mười mấy cái hộp xuống.


Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:


- Quí chủ nhân là ai? Sao lại cho đồ trọng hậu thế này. Tại hạ không dám thọ lãnh.


Hán tử kia nói:


- Lệnh Hồ thiếu hiệp cứ mở hộp ra coi sẽ rõ. Thiếu hiệp là người phúc hậu tất nhiên bệnh thế mau được bình phục. Xin thiếu hiệp bảo trọng tấm thân.


Gã nói xong khom lưng thi lễ dẫn cả bọn đưa vào.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Nhưng không hiểu ai đã đưa lễ vật tặng tống cho tại hạ. Thế mới thật là kỳ!


Bọn Ðào cốc lục tiên tính tình nóng nảy chẳng khác loài khỉ đều không nhịn được, liền cất tiếng giục:


- Hãy mở ra coi đã nào! Y vừa bảo vừa mở hộp sẽ biết đó thôi.


Thế rồi năm người hấp tấp mở nắp mấy hộp ra thì thấy trong hộp đựng toàn thức ăn, có điểm tâm, có gà đút lò, heo quay để nhấm rượu. Lại có đủ nhân sâm, yến sào, kim ngân, thủ ô là những vị thuốc trân quí.


Mấy hộp sau cùng thì đựng những đỉnh vàng đĩnh bạc nhỏ bé để Lệnh Hồ Xung tiện dụng.


Nguyên hai hộp này cũng đủ cung cấp cho phái Hoa Sơn ăn xài trong mấy năm.


Ðào cốc ngũ tiên thấy trái cây, kẹo mứt, thì chẳng nể nang gì nữa, liền dốc cả vào miệng mà nhai ngồm ngoàm. Chúng vừa ăn vừa reo:


- Ngon quá, ngon quá!


Mười mấy hộp đều không thụ danh mà cũng không ghi dấu hiệu. Vậy người đưa lễ là ai? Chẳng tài nào biết được.


Lệnh Hồ Xung nhìn Nhạc Bất Quần nói:


- Sư phụ! Ðệ tử chẳng hiểu vụ này ra sao. Song người đưa lễ không phải có ác ý, mà cũng không phải làm trò diễu cợt.


Hắn vừa nói vừa bưng hộp điểm tâm kính dâng sư phụ sư nương rồi cùng chia cho bọn sư đệ, sư muội.


Nhạc Bất Quần hỏi:


- Gần đây ngươi có bạn thân trên chốn giang hồ không?


Lệnh Hồ Xung trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu đáp:


- Không có .


Giữa lúc ấy bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám người kỵ mã đang men theo bờ sông chạy tới.


Rồi có thanh âm cất lên gọi:


- Lệnh Hồ thiếu hiệp phái Hoa Sơn có ở đây không?


Ðào cốc lục tiên tranh nhau lớn tiếng đáp:


- Có, có! Lại đem cho gì nữa đây?


Người kia đáp:


- Bang chúa đệ tử biết Lệnh Hồ thiếu hiệp tới Khai Phong, lại biết được thiếu hiệp thích dùng mấy chén rượu, nên sai bọn tiểu nhân đi suốt ngày đêm đưa tới đây đủ 16 hũ rượu ngon để Lệnh Hồ thiếu hiệp thưởng thức.


Tám người kỵ mã quả có đeo trên lưng mỗi con ngựa hai vò rượu. Trên vò rượu nào cũng đề hoặc chữ: "Thượng thẩn công tửu" hoặc "Thiêu Hưng nguyên"... Mười sáu hũ rượu này dường như mỗi thứ một khác.


Lệnh Hồ Xung thấy nhiều rượu ngon như vậy, hắn vui mừng hơn hết các thứ khác, liền chạy ra đầu thuyền chắp tay nói:


- Xin tha thứ cho tại hạ mắt kém chưa thấy rõ quí bang là bang nào? Tôn tính đại danh huynh đài là chi?


Hán tử kia cười đáp:


- Bang chúa tệ bang đã dặn đi dặn lại không được nói rõ họ tên tệ bang với Lệnh Hồô thiếu hiệp. Lão gia bảo là chút lễ mọn này thật quá đơn bạc mà nói rõ tên tệ bang thì chẳng tốt đẹp gì.


Ðoạn vẩy tay một cái. Một người kỵ mã liền xách một hũ rượu ngon đem xuống đặt ở đầu thuyền.


Nhạc Bất Quần ở trong khoang ngưng thần chú ý nhìn cử động của tám tên hán tử này thì thấy gã nào thân thủ cũng cực kỳ mau lẹ. Mỗi tay xách một hũ rượu nhẹ nhàng nhảy xuống đầu thuyền. Có điều tiên sinh không nhận ra gia số cùng võ công tám người ở phe phái nào. Hiển nhiên họ không cùng một môn phái, song họ là bang chúng một bang thì là chuyện thực.


Tám gã hán tử xách 16 hũ rượu đặt xuống đầu thuyền xong rồi lập tức khom lưng thi lễ từ biệt Lệnh Hồ Xung, đoạn trở gót lên ngựa đi ngay.


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Sư phụ! Vụ này rất kỳ quái! Không hiểu người này đã đùa giỡn đệ tử đem cho nhiều rượu thế này?


Nhạc Bất Quần trầm ngâm một lát rồi hỏi lại:


- Phải chăng là của Ðiền Bá Quang hay Bất Giới Hòa thượng?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Có lẽ đúng! Hai người này có những hành động cổ quái, thường khi của họ thật cũng chưa biết chừng. Này Ðào cốc lục tiên! Rượu ngon có nhiều đây! Các vị có uống không?


Ðào cốc lục tiên cười đáp:


- Rượu ngon bày ra trước mắt có lẽ nào không uống?


Ðào Chi Tiên và Ðào Hoa Tiên bưng hũ rượu lên, giơ tay đập nát chỗ bùn vít trên mặt hũ, rót rượu ra bát. Quả nhiên một mùi thơm ngào ngạt xông lên mãi.


Sáu lão không giữ gìn ý tứ gì với Lệnh Hồ Xung, cứ bưng rượu lên nốc ừng ực.


Lệnh Hồ Xung cũng rót rượu ra bát bưng lại trước mặt Nhạc Bất Quần nói:


- Thưa sư phụ! Sư phụ thử nếm coi! Ðệ tử thấy mùi hương dường như khá lắm.


Nhạc Bất Quần hơi nhíu cặp lông mày khẽ "hừ" một tiếng chứ không nói gì.


Lao Ðức Nặc nói:


- Sư phụ! Nhân tâm nan trắc, ta chẳng thể không đề phòng. Biết đâu trong rượu này chẳng có chất khác lạ?


Nhạc Bất Quần gật đầu nói:


- Xung nhi! Ngươi phải cẩn thận một chút mới được!


Lệnh Hồ Xung ngửi thấy mùi rượu ngon, nước miếng đã chảy ra, thì còn nhẫn nại sao được, liền cười đáp:


- Sinh mạng đệ tử chẳng còn được bao lâu nữa thì trong rượu có chất độc hay không đối với đệ tử cũng vậy thôi.


Hắn hai tay bưng bát rượu lên uống vài ngụm là cạn hết. Hắn thè đầu lưỡi ra liếm láp, trầm trồ khen ngợi:


- Rượu ngon! Rượu ngon thật!


Bỗng nghe trên bờ cũng có tiếng người lớn tiếng nói theo:


- Rượu ngon! Rượu ngon thật!


Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn lên phía phát ra thanh âm thì thấy một chàng thư sinh phiêu bạt, áo quần lam lũ. Tay phải phe phẩy một cây quạt đã rách tàn. Y ngửng đầu lên để hít mạnh mùi rượu tử trong thuyền bốc lên rồi nói:


- Quả nhiên là một thứ rượu tuyệt ngon!


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Vị huynh đài kia! Huynh đài chưa nếm sao đã biết rượu ngon với rượu lạt?


Chàng thư sinh đáp:


- Thứ rượu này đã chôn hơn 62 năm. Tại hạ mới ngửi hơi men đã biết mùi rượu.


Lệnh Hồ Xung cả mừng nói:


- Nếu huynh đài không tị hiềm thì xuống đây uống mấy chung chơi được chăng?


Thư sinh nghẹo đầu nghẹo cổ đáp:


- Tôn giá cùng tại hạ vốn chưa quen biết, mới có duyên bèo nước một lần ngửi hơi rượu đã là quấy quá. Khi nào còn dám xuống đòi uống rượu ngon của huynh đài. Cái đó không được! Nhất định không được.


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Anh em bốn bể một nhà. Nghe lời huynh đài tiểu đệ biết ngay huynh đài là một bậc tiền bối ở "tửu quốc". Tại hạ đang cần thỉnh giáo, mời huynh đài xuống thuyền, không nên khách sáo.


Thư sinh từ từ bước ra xá dài tận đất nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Đại mạc dao - Đồng Hoa

Đại mạc dao - Đồng Hoa

Giới thiệu: Tập 1: Lớn lên giữa bầy sói, Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang

15-07-2016 40 chương
Em muốn làm đàn bà

Em muốn làm đàn bà

Em cứ nhìn đăm đắm vào tôi. Và tôi thấy em đẹp. Chúng tôi dừng ở một hàng thuốc

01-07-2016
Chuyện nhà rùa

Chuyện nhà rùa

Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của

28-06-2016
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Cafe không dấu vết

Cafe không dấu vết

Ngón tay cái lên tiếng lúc đầu ngày, vỏn vẹn hai chữ "Cafe ?!". Ngón tay cái nào đó

24-06-2016
Một nửa Sài Gòn

Một nửa Sài Gòn

Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt

29-06-2016