Bình phu nhân đáp:
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Phải rồi! Các ngươi phục thị tiên sinh cho đến chết, nhưng tiên sinh sống bất quá chỉ trong vòng một trăm ngày. Trong thời gian một trăm ngày này, các ngươi nhất thiết phải nghe lời tiên sinh sai bảo.
Ðào cốc lục tiên nghe nói Lệnh Hồ Xung chỉ còn sống được một trăm ngày nữa thì thích quá reo lên:
- Phục thị y một trăm ngày thì chẳng khó gì!
Lệnh Hồ Xung dưới thuyền nói vọng lên:
- Tình ý của Bình tiền bối, vãn bối cảm kích vô cùng! Nhưng vãn bối không dám phiền Ðào cốc lục tiên chiếu cố và xin lục tiên cứ ở trên bờ. Vãn bối xin cáo từ đây.
Bình phu nhân mặt lạnh như tiền không lộ vẻ chi mừng hay giận. Mụ nói:
- Bình đại phu có nói nội thương của Lệnh Hồ huynh đệ là do sáu quái thai này gây ra. Chẳng những chúng làm hại mạng sống của Lệnh Hồ huynh đệ mà còn khiến cho Bình đại phu phải mất mặt vì không chữa được thương thế cho huynh đệ và không trọn lời ủy thác của người khác. Vậy cần phải phạt bọn lục quái này mới được. Lẽ ra Bình đại phu đã chiếu lời thề của chúng bắt giết một tên trong bọn lục quái, nhưng rồi khoan hồng cho chúng chỉ bắt chúng phục thị Lệnh Hồ huynh đệ mà thôi.
Mụ ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Sáu cái quái thai này mà không nghe lời Lệnh Hồ huynh đệ thì Bình đại phu lập tức giết một tên trong bọn.
Ðào Hoa Tiên nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ đã vì bọn ta mà bị trọng thương thì bọn ta có phục thị y cũng là hợp lý. Bình đại phu xử như thật là ân oán phân minh.
Ðào Chi Tiên nói:
- Ðã là nam tử hán thì có vì bằng hữu phải chết đâm chết chém cũng không lùi bưóc, huống chi là việc chiếu cố cho bạn hữu đang bị trọng thương?
Ðào Thực Tiên nói:
- Ta đang vị trọng thương cần ngưòi chiếu cố. Ta chiếu cố cho y rồi y lại chiếu cố cho ta, thế là có đi có lại mới toại lòng nhau.
Bọn Ðào cốc lục tiên dĩ nhiên là tuân theo chỉ dụ của Bình Nhất Chỉ rồi, nhưng bản tính họ cương cường hiếu thắng nên cứ tranh luận hoài.
Ðào Căn Tiên trỏ vào cặp giò nói:
- Cổ nhân nghe bạn gặp hoạn nạn dù ở xa ngàn dặm đến thăm hỏi. Sáu anh em ta giữa đường dầu thấy chuyện bất bình mà tha...
Hắn còn muốn nói ba hoa không ngớt nhưng Bình phu nhân đã nguýt hắn một cái rồi bỏ đi.
Ðào Chi Tiên và Ðào Cán Tiên nhấc cái giá bỏ xuống thuyền bọn Ðào Căn Tiên cũng nhảy xuống la lên:
- Nhổ sào! Nhổ sào khai thuyền đi!
Lệnh Hồ Xung thấy tình thế không thể nào từ khước được bọn lục quái, hắn liền nói:
- Lục vị đào huynh! Các vị muốn theo ta đi cũng không sao, nhưng đối với sư phụ cùng sư mẫu ta phải hết lòng cung kính. Ðó là cái đầu tiên mà ta dặn các vị. Nếu mà các vị không nghe thì ta không cần các vị phục thị nữa.
Ðào Diệp Tiên nói:
- Ðào cốc lục tiên vốn là những người quân tử văn nhã, thiên hạ đều biết tiếng. Ðừng nói sư phụ mẫu Lệnh Hồ huynh mà cả đến Lệnh đồ tử, Lệnh đồ tôn bọn ta cũng khép nép kính cẩn.
Lệnh Hồ Xung nghe Ðào Diệp Tiên tự xưng mình là "quân tử văn nhã" thì không nhịn được phải phì cười. Hắn quay sang nói Nhạc Bất Quần:
- Sư phụ! Sáu vị Ðào huynh đây muốn cùng chúng ta ngồi thuyền sang bên Ðông. Ý sư phụ thế nào?
Nhạc Bất Quần bụng bảo dạ:
- Hiện gìờ sáu người này tuy chưa đến nỗi làm khó dễ gì với phái Hoa Sơn, nhưng để bọn họ ngồi cùng thuyền thì thành mối lo canh cánh bên lòng. Có điều trước tình hình này mình không đuổi họ lên được. May ở chỗ võ công bọn họ tuy rất cao cường mà tính nết dở điên dở khùng. Mình phải dùng trí để khuất phục họ mới có thể được.
Tiên sinh gật đầu đáp:
- Ðược lắm! Bọn họ ngồi thuyền cũng chẳng hề gì... có điều ta ưa tĩnh mịch, không muốn nghe bọn họ tranh luận hoài.
Ðào Cán Tiên nói:
- Nhạc tiên sinh nói vậy là sai. Người ta sinh ra ở đời đã có cái miệng. Ngoài chuyện ăn uống còn dùng để nói năng. Nhưng tại sao lại có hai cái tai.
Nhạc Bất Quần biết là mình mà nói với hắn một câu thì cả năm anh em hắn năm cái miệng chỏ cả vào nói huyên thuyên chẳng bao giờ hết chuyện. Muốn đánh họ thì đánh không nổi mà tranh luận càng không lại được với bọn họ. Tiên sinh chỉ tủm tỉm cười rồi quay lại cất tiếng gọi nhà đò khởi hành.
Ðào Diệp Tiên nói:
- Nhạc tiên sinh! tiên sinh muốn nhà đò khai thuyền sao lại mở miệng lên tiếng? Nếu tiên sinh ưa tĩnh mịch thật thì chỉ cần giơ tay ra hiệu là được.
Ðào Cán Tiên nói:
- Nhà đò ở đằng lái mà mình ở trong khoang. Mình giơ tay ra hiệu, nhà đò không trông thấy cũng bằng vô ích.
Ðào Căn Tiên nói:
- Chẳng lẽ tiên sinh không ra đằng lái làm hiệu được ư?
Ðào Hoa Tiên nói:
- Nếu nhà đò không hiểu thủ thế bảo họ khai thuyền họ lại cho là lật thuyền thì hỏng bét!
Chương trước | Chương sau