- Tôm cá có chân tay đâu mà bảo nắm lấy tứ chi?
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ðào Hoa Tiên sững sờ đáp:
- Không có chân tay thì nắm lấy đầu, đuôi và phía trên phía dưới cũng là bốn chỗ.
Ðào Chi Tiên cãi:
- Ðầu cá không phải là tứ chi của cá.
Ðào Hoa Tiên nói:
- Cái đó quan hệ gì. Chẳng phải tứ chi cũng cứ cho là tứ chi đi.
Ðào Chi Tiên nói:
- Quan hệ lắm chứ! Vì không phải tứ chi mới chứng tỏ được câu nói đầu tiên của ngươi trật lấc rồi.
Ðào Hoa Tiên biết mình bị họ nắm được cẳng rồi nhưng muốn cãi chối. Hắn hỏi vặn:
- Thế nào mà bảo tiểu đệ nói câu đầu tiên trật lấc?
Ðào Chi Tiên đáp:
- Ngươi vừa bảo tất cả chó mèo, dê, lợn, gà, vịt, rùa rùa, tôm, cá trên núi Hoa Sơn đều nắm lấy tứ chi và xé làm bốn mảnh đúng thế không?
Ðào Hoa Tiên đáp:
- Tiểu đệ có nói thiệt, nhưng câu đó chẳng phải lời nói đầu tiên. Bữa nay tiểu đệ nói cả mấy ngàn câu rồi. Sao tam ca lại bảo là câu đầu tiên được? Nếu tính từ ngày mới lọt lòng mẹ, chẳng biết tiểu đệ đã nói đến bao nhiêu triệu câu, thì lời tam ca lại càng sai trật.
Ðào Chi Tiên há miệng líu lưỡi nói không ra lời.
Ðào Cán Tiên hỏi:
- Có phải ngươi bảo xé cả rùa?
Ðào Hoa Tiên ngắt lời:
- Ðúng rồi! Rùa có chân trước chân sau, vậy đúng là tứ chi của nó.
Ðào Chi Tiên lại hỏi:
- Nhưng bốn người trong chúng ta làm sao mà xé rùa thành bốn mảnh được?
Ðào Hoa Tiên đáp:
- Sao lại không được? Con rùa thì có bản lãnh gì mà kháng cự với bốn người bọn ta muốn xé nó.
Ðào Chi Tiên nói:
- Xé mình con rùa làm bốn mảnh lả chuyện d dàng, nhưng còn cái mai cứng của nó thì sao? Nếu nắm lấy bốn chân mà xé, thì con rùa sao lại thành bốn mảnh được? Còn cái mai cứng cũng là một mảnh.
Thế thì thành năm mảnh chứ sao lại bốn?
Ðào Hoa Tiên nói:
- Mai rùa là một miếng không thể gọi là mảnh được. Tam ca nói vậy cũng lầm rồi.
Ðào Căn Tiên nói:
- Nguyên trên cái mai rùa đã chia làm 13 miếng. Vậy bảo bốn mảnh là sai mà năm mảnh cũng không đúng.
Ðào Chi Tiên cãi:
- Tiểu đệ bảo xé thành 5 mảnh phỏng có khác gì thành 5 miếng? Sao đại ca còn bắt bẻ hoài?
Ðào Căn Tiên nói:
- Dù sao lời ngươi nói vẫn không sát nghĩa, chẳng những không sát nghĩa mà căn bản còn sai lầm nữa.
Ðào Diệp Tiên nói:
- Ðại ca! Chính đại ca nói cũng trậc lấc. Căn bản sai lầm và dùng chữ không sát nghĩa là hai điểm khác nhau, không thể hòa lẫn với nhau được.
Lệnh Hồ Xung nghe bọn Ðào cốc lục tiên tranh biện nhau những chuyện ngớ ngẩn hoài, nếu hắn không gặp lúc thập tử nhất sinh tất phải nổi lên tràng cười rộ. Câu chuyện giữa mấy lão quái tuy đáng buồn cười, nhưng hắn càng nghe càng thấy khó chịu.
Sau hắn nghĩ lại thì cuộc gặp gỡ sáu lão quái này cũng là chuyện hi hữu trong đời hắn. Tạo hóa trêu ngươi bày ra lắm chuyện tức cười, nhưng phải có cơ duyên mới gặp. Như vậy cũng là tốt số lắm.
Ðời người được thế kể ra cũng không uổng.
Nghĩ tới đây, bất giác hắn nổi lòng cao hứng, gắng gượng la lên:
- Tại hạ ... tại hạ muốn uống rượu!
Ðào cốc lục tiên nghe Lệnh Hồ Xung đã thốt nên lời, đều lộ vẻ vui mừng, đồng thanh reo lên:
- Hay lắm! Hay lắm! Gã đòi uống rượu thì không chết đâu.
Lệnh Hồ Xung vừa rên la vừa nói:
- Chết cũng vậy ... mà không chết cũng vậy ... hãy uống .. cho khoái rồi sẽ liệu...
Ðào Hoa Tiên nói:
- Phải lắm! Phải lắm! Người ta ở đời mà không biết uống rượu thì làm người thế cóc nào được, thà làm
con rùa đen quách.
Ðào Căn Tiên tức giận nói:
- Phải chăng ngươi thóa mạ ta không biết uống rượu là giống rùa đen? Mi với ta cùng một mẹ sinh ra. Nếu ta là con rùa đen thì mi là quân chó đẻ.
Ðào Hoa Tiên cười nói:
- Mẹ rồng sinh đặng chín con, mà mỗi con một khác, có giống nhau đâu?
Lệnh Hồ Xung thấy hai người chẳng có chuyện gì đáng kể cũng cãi vã nhau, liền la lên:
- Tại hạ ... muốn uống rượu!... Không có rượu là chết!
Ðào Chi Tiên đáp ngay:
- Ðược! Ðược! Ðể ta đi lấy rượu cho.
Lát sau Ðào Chi Tiên cầm hồ rượu đến.
Lệnh Hồ Xung đang lúc chết đi sống lại, vừa ngửi thấy mùi rượu liền phấn khởi tinh thần, hắn giục:
- Lão dốc vào miệng ... dùm tại hạ.
Ðào Chi Tiên kề vòi hồ rượu vào miệng hắn từ từ dốc rượu vào.
Lệnh Hồ Xung uống một hơi cạn sạch, đầu óc càng tỉnh táo hơn bụng bảo dạ:
- Sáu cha này ưa ăn bánh phỉnh. Vậy ta phải làm thế này mới được...
Hắn liền gượng nói:
- Sư phụ tại hạ thường nói: Ðại anh hùng ... trong thiên hạ ghê gớm nhất là Ðào .. Ðào .. Ðào
Hắn nói ba tiếng "Ðào" rồi cố ý bỏ lửng.
Ðào cốc lục tiên nóng nảy đồng thanh hỏi:
- Ðại anh hùng trong thiên hạ ghê gớm nhất là Ðào gì?
Lệnh Hồ Xung gật đầu đáp:
- Phải rồi! Là Ðào .. Ðào .. Ðào ...
Lục tiên không nhịn được nói tiếp theo:
- Ðào cốc lục tiên.
Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười đáp:
- Chính phải! ... Sư phụ tại hạ còn bảo người lấy làm ân hận chưa được cùng A.. Ðào cốc lục tiên
uống mấy chung rượu để giao kết tình bằng hữu ... và mời sáu vị đại .. đại ... đại...
Ðào cốc lục tiên đồng thanh nói tiếp:
- Sáu vị đại anh hùng.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Ðúng đó! Mời sáu vị đại anh hùng .. phô trương bản lãnh .. thi triển những môn tuyệt kỹ ... nhất đời ...
Hắn nói tới đây rồi hơi thở không thông phải dừng lại.
Bọn Ðào cốc lục tiên thi nhau mỗi người nói một câu:
- Thế rồi làm sao?
- Sao lệnh ân sư biết bọn lão phu bản lãnh cao cường?
- Chưởng môn phái Hoa Sơn là một vị đại hào kiệt. Chúng ta không nên đụng đến một ngọn cỏ, một gốc cây trên núi Hoa Sơn.
- Cái đó đã hẳn! Chẳng những thế, h kẻ nào đụng chạm đến một gốc cây, một ngọn cỏ trên núi Hoa Sơn là chúng ta nhất quyết ăn thua với họ, không chịu buông tha.
- Bọn ta đều tâm nguyện kết bạn bè với lệnh sư. Vậy bây giờ chúng ta lên núi Hoa Sơn ngay!
Lệnh Hồ Xung chỉ chờ mấy lão nói "lên núi Hoa Sơn", hắn liền tiếp:
- Phải đó! Chúng ta lên núi Hoa Sơn ngay đi!
Ðào cốc lục tiên nói là làm liền. Mấy lão khiêng Lệnh Hồ Xung rồi lập tức lên đường.
Ði một lúc lâu, Ðào Căn Tiên chợt nhớ ra điều gì, bỗng la hoảng:
Chương trước | Chương sau