- Phái Hằng Sơn có thứ linh dược trị thương rất công hiệu lừng danh thiên hạ. Nếu được....
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lâm Bình Chi hầm hầm quát lên:
- Nếu được cái con khỉ.
Nhạc Linh San buông tiếng thở dài rồi lại lấy thùng nước trong dội lên đầu cho Lâm Bình Chi. Lần này gã không rú lên mà chỉ khẽ rên một tiếng.
Nhưng gã nghiến răng quát hỏi:
- Cái gì ngươi cũng khen y hay. Y đã quan tâm đến ngươi thì sao không đi theo y? Còn hỏi đến ta làm chi?
Bọn đệ tử phái Hằng Sơn nhìn nhau nhớn nhác.
Ai cũng biết Lệnh Hồ Xung vì tình đồng môn ngày trước quên cả thân mình đang bị thương mà ra tay cứu viện cho sư đệ cùng sư muội trong cơn hoạn nạn. Mọi người lại nhìn rõ Lâm Bình Chi mà thoát chết là nhờ sự cứu viện của Lệnh Hồ Xung. Ai cũng lấy làm kỳ là sao Lâm Bình Chi lại vô lý đến thế! Gã chẳng nghĩ đền ơn cứu mạng thì chớ lại còn buông lời oán trách làm mất cả thể diện Lệnh Hồ Xung.
Quần đệ tử phái Hằng Sơn nghe Lâm Bình Chi chỉ thốt ra những lời bất nhã đều lấy làm tức giận.
Nghi Hòa không nhịn được lớn tiếng quát tháo:
- Người ta đã xả thân cứu ngươi mà sao ngươi chẳng được lời cám ơn thì chớ lại còn thốt ra những lời vô liêm sỉ như vậy?
Nghi Thanh vội kéo tay Nghi Hòa can ngăn:
- Sư tỷ! Gã bị thương nặng như vậy nên biến đổi tâm tính đầy lòng phẫn uất giận cá chém thớt. Sư tỷ chấp với gã làm chi?
Nghi Hòa tức giận đáp:
- Hừ chúng ta cũng bực mình không nhịn được.
Lúc này Nhạc Linh San lấy khăn tay khẽ đặt vào vết thương trên mặt Lâm Bình Chi.
Lâm Bình Chi đột nhiên đưa tay phải ra đẩy nàng một cái thật mạnh.
Phát đẩy này đã vận dụng toàn lực mà Nhạc Linh San lại bất ngờ nên không kịp đề phòng. Người nàng bị hất ra ngoài quán cỏ đập vào bức tường đánh huỵch một tiếng.
Lệnh Hồ Xung cả giận quát:
- Ngươi...
Nhưng rồi chàng tự nhủ:
- Hai chúng đã thành vợ chồng. Vợ chồng chúng cãi lộn hay đánh nhau thì mình là người ngoài cũng không nên dúng vào. Hơn nữa giọng lưỡi Lâm Bình Chi hiển nhiên có ý hằn học với ta. Việc ta đêm lòng luyến ái tiểu sư muội dĩ nhiên gã cũng biết rồi. Lúc này cả hai người đều đã bị thương ta không thể chen vào cho thêm to chuyện.
Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy nên chàng vừa quát một tiếng "ngươi" ra khỏi miệng liền lập tức dừng lại. Song lửa giận bốc lên làm cho chàng phát run.
Lâm Bình Chi tuy hai mắt không nhìn thấy sự vật song ai nói gì gã đều nghe rõ.
Bỗng gã cười lạt hỏi:
- Ta nói điều vô liêm sỉ ư? Nhưng thử hỏi ai là kẻ vô liêm sỉ?
Gã trỏ tay ra ngoài quán nói tiếp:
- Lão lùn họ Dư cùng lão gù họ Mộc kia vì thèm khát kiếm phổ của nhà họ Lâm ta toan bài cướp đoạt và làm hại sinh mạng song thân ta. Tuy chúng là những kẻ hung tàn độc ác cũng chưa đến nỗi mất hết hành vi lỗi lạc quang minh trên chốn giang hồ. Ðâu có giống như... giống như...
Gã quay lại trỏ vào Nhạc Linh San nói tiếp:
- Giống như phụ thân con tiện nhân này là Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần đã dùng những thủ đoạn xảo quyệt đê hèn âm mưu lấy kiếm phổ của ta.
Nhạc Linh San đang chống tay vào tường đứng dậy nghe Lâm Bình Chi nói vậy người nàng run bần bật lại phải ngồi phệt xuống, ngập ngừng nói:
- Làm gì... có chuyện đó?
Lâm Bình Chi cười khẩy đáp:
- Con tiện nhân! Ngươi còn chối cãi ư? Cha con ngươi đồng mưu nhử ta mắc câu là một chuyện rõ ràng. Ta hỏi ngươi: Một vị đại tiểu thư con gái chưởng môn phái Hoa Sơn mà đem gã cho một tiểu tử đã lâm vào bước đường cùng không nơi nương tựa như ta đây là vì lẽ gì? Há chẳng phải vì pho Tịch tà kiếm phổ của nhà ta? Kiếm phổ các ngươi đã lấy vào tay rồi thì còn cần gì đến Lâm mỗ nữa?
Nhạc Linh San rú lên một tiếng:
- Chao ôi!
Rồi tru lên khóc.
Nàng vừa khóc vừa nói:
- Ngươi... đặt điều đổ oan cho người ngay như vậy là không hay đâu. Ta xin thề rằng... nếu có ý ấy sẽ bị thiên tru địa lục.
Lâm Bình Chi hằn học nói:
- Bọn ngươi ngấm ngầm bày ra gian kế dụ dỗ ta song khi đó ta chẳng khác kẻ bị bưng mắt không hiểu gì hết. Bây giờ cặp mắt ta đã đui mù mà trái lại đột nhiên coi thấy rõ ràng. Nếu cha con ngươi không có chuyện mưu đồ thì tại sao... tại sao... Hỡi ơi... Sau khi đã thành hôn rồi ngươi còn đối đãi với ta như vậy? Chẳng lẽ... Hừ... Thôi ta chẳng nói nữa ngươi tự vấn tâm sẽ rõ.
Nhạc Linh San đỏ mặt lên đáp:
- Ngươi không... ngươi không thể trách ta điều đó được. Ngươi... ngươi...
Nàng đứng dậy từ từ tiến lại gần bên cạnh gã nói tiếp:
- Ngươi đừng nghĩ quanh nghĩ quẩn nữa. Ta đối với ngươi bây giờ cũng chẳng có gì khác trước.
Lâm Bình Chi hặng dắng một tiếng chứ không nói gì.
Nhạc Linh San lại nói tiếp:
- Bây giờ chúng ta hãy trở về núi Hoa Sơn để dưỡng thương. Ngươi không khỏi mắt được cũng vậy mà không khỏi cũng thế thôi. Nếu Nhạc Linh San này không thủy chung như nhất thì thề rằng sẽ bị chết thảm bại hơn Dư Thương Hải.
Lâm Bình Chi cười lạt nói:
- Ngươi đưa ra những lời ngon ngọt xảo trá thì chắc ngươi còn có âm mưu quỷ kế gì đây ta cũng chưa biết.
Nhạc Linh San không tranh luận gì với Lâm Bình Chi nữa, quay lại hỏi Doanh Doanh:
- Tỷ tỷ... Làm phiền tỷ tỷ cho tiểu muội mượn cỗ xe lớn được chăng?
Doanh Doanh đáp:
- Dĩ nhiên là được! Phu nhân có cần lấy thêm mấy vị tỷ tỷ phái Hằng Sơn đi hộ tống không?
Nhạc Linh San nghẹn ngào đáp:
- Tiểu muội không cần! Xin đa tạ tỷ tỷ.
Doanh Doanh lập tức đứng lên dắt một cỗ xe lừa lại rồi cầm dây cương đưa vào tay Nhạc Linh San.
Nhạc Linh San nhẹ nhàng đỡ cánh tay Lâm Bình Chi nói:
- Chúng ta lên xe thôi!
Hiển nhiên Lâm Bình Chi không muốn Nhạc Linh San dìu dắt mà cũng không muốn đi với nàng. Nhưng cặp mắt gã đã chẳng nhìn thấy gì đi nửa bước cũng khó lòng. Gã ngần ngừ một chút rồi nhẩy lên xe.
Nhạc Linh San nghiến răng bước lên chỗ của người đánh xe. Nàng nhìn Doanh Doanh gật đầu mấy cái rồi vung roi cho lừa chạy về ngả Tây Bắc. Nàng không để mắt nhìn Lệnh Hồ Xung một lần nào nữa.
Lệnh Hồ Xung bâng khuâng nhìn theo cỗ xe lừa lao đi mỗi lúc một xa. Chàng đứng ngây người như tượng gỗ. Lòng chàng se lại nước mắt chỉ muốn trào ra.
Chàng lẩm bẩm:
- Lâm sư đệ đui mắt mất rồi! Tiểu sư muội cũng bị thương nếu dọc đường gặp bọn Thanh Thành báo thù thì chống thế nào được?
Chương trước | Chương sau