Duck hunt
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 41 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 164 - Lễ mừng trọng hậu của Đông Phương Bất Bại

↓↓

Lệnh Hồ Xung ngồi ở mé Tây. Mấy trăm tên nữ đệ tử theo thứ tự lớn nhỏ đứng ở phía sau chàng.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Bỗng nghe tiếng đờn tiếng sáo nổi lên. Một đoàn nhạc thủ thổi tiêu, thổi sáo đang tiến lên đỉnh núi. Trung gian hai lão già áo đen rảo bước tiến lên trước.


Lão già mé tả dõng dạc lên tiếng:


- Ðông Phương giáo chủ ở Triều Dương thần giáo ủy nhiệm tả hữu Quang minh sứ giả đến chúc hạ Lệnh Hồ đại hiệp vinh nhiệm chức chưởng môn phái Hằng Sơn. Bản giáo xin kính cẩn chúc hạ phái Hằng Sơn ngày một mở mang rộng rãi, oai danh Lệnh Hồ chưởng môn lừng lẫy võ lâm.


Lời nói vừa dứt quần hào đều ồ lên một tiếng.


Những hào sĩ tả đạo số đông có mối liên quan với Ma giáo mà lại nhiều người đã uống phải Tam thi não thần đan vừa nghe đến bốn chữ "Ðông Phương giáo chủ" đều táng đởm kinh hồn. Nhiều hào sĩ quen biết hai lão này. Lão mé tả là Huỳnh diện tôn giả Giả Bố. Người mé hữu họ Thượng Quan tên Vân, ngoại hiệu là Ðiểu hiệp. Giả Bố cùng Thượng Quan Vân là hai nhân vật trợ thủ rất đắc lực cho Ðông Phương Bất Bại. Bản lãnh hai người này cao thâm hơn các vị chưởng môn cùng bang chúa các môn phái. Họ đã hoành hành mấy chục năm trời tại vùng Bắc sông Hoàng Hà và đã sát hại không biết bao nhiêu anh hùng hảo hán. Sau hai lão này bị Ðông Phương Bất Bại thu phục rồi gia nhập Triêu Dương thần giáo làm đại tướng dưới trướng Ðông Phương Bất Bại. Chuyến này Ðông Phương Bất Bại phái hai lão thân hành tới đây là có ý trọng vọng Lệnh Hồ Xung. Trong bọn quần hào thấy hai người đến, quả nửa đều đứng dậy.


Lệnh Hồ Xung tiến ra nghênh tiếp nói:


- Tại hạ cùng Ðông Phương giáo chủ vốn chưa quen biết. Nay nhọc lòng đại giá hai vị tới đây khiến cho tại hạ sợ hãi khôn xiết.


Chàng thấy Huỳng diện tôn giả Giả Bố mặt gầy khô đét, nước da vàng ửng nhưng huyệt thái dương nhô cao lên bằng hạt đào. Còn điêu hiệp Thượng Quan Vân thì tay chân dài ngoằng nghèo, song cặp mắt sáng quắc lúc dòm ngó nhanh như điện chớp thì đủ biết công lực hai người này vào hạng rất cao thâm.


Giả Bố nói:


- Bữa nay là ngày đại hỷ của Lệnh Hồ đại hiệp, Ðông Phương giáo chủ nói là đáng lý lão nhân gia thân hành tới đây ngỏ lời chúc hạ mới phải, nhưng vì bị công việc giáo hội bận chân chẳng thể chia mình ra được. Mong Lệnh Hồ chưởng môn miễn trách cho.


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Tại hạ không dám.


Chàng nghĩ thầm trong bụng:


- Cứ coi Ðông Phương Bất Bại còn bày đặt cuộc này thì dĩ nhiên Nhậm giáo chủ chưa đoạt lại được ngôi giáo chủ. Không hiểu lão cùng Hướng đại ca và Doanh Doanh hiện giờ ở đâu? An nguy thế nào?


Giả Bố quay lại ngó bọn tả hữu một cái rồi nói:


- Chút bạc lễ này là để tỏ tấc dạ ân cần của Ðông Phương giáo chủ! Xin Lệnh Hồ chưởng môn vui lòng thu nạp.


Ðờn sáo lại nổi lên. Hơn một trăm tên hán tử khiêng bốn chục rương lớn sơn đỏ đi lên. Mỗi chiếc rương phải do bốn hán tử khiêng mới nổi mà xem ra cước bộ bọn chúng rất trầm trọng. Xem chừng đồ vật xếp trong rương không phải là thứ hàng nhẹ nhõm.


Lệnh Hồ Xung vội nói:


- Ðại gia hai vị quang lâm đã là một sự vinh dự khôn tả cho Lệnh Hồ Xung này rồi. Thế mà hai vị còn đưa trọng lễ thì chẳng khi nào tại hạ dám bái lãnh, nhờ hai vị về phúc bẩm Ðông Phương giáo chủ tại hạ xin có lời đa tạ. Quần đệ tử phái đều thanh tu cần khổ không dùng đến những vật sa hoa trân quý.


Giả Bố đáp:


- Lệnh Hồ chưởng môn mà không vui lòng thu nhận bạc lễ thì tại hạ cùng Thượng Quan huynh đây thật lâm vào tình trạng khó bề giải quyết biết làm thế nào được?


Giả Bố nghiêng đầu đi một chút nhìn Thượng Quan Vân hỏi:


- Thượng Quan lão đệ! Tiểu huynh nói vậy có đúng không?


Thượng Quan Vân đáp gọn một câu:


- Ðúng.


Thanh âm gã này cực kỳ vang dội. Gã chỉ nói một tiếng "đúng" cũng đủ làm chấn động lá nhĩ mọi người, cơ hồ thủng cả màng tai. Chắc gã cũng tự biết tiếng mình lớn quá, nên ít khi mở miệng. Từ lúc gã lên núi tới giờ mới nói có một tiếng này mà thôi.


Lệnh Hồ Xung lấy làm khó nghĩ. Chàng tự hỏi:


- Hằng Sơn là một môn phái trong chính giáo đối với phe ma giáo khác nào nước với lửa. Dù hai bên chưa đến nỗi đánh nhau, nhưng cũng chẳng thể nào kết giao với nhau được. Hơn nữa Nhân giáo chủ và Doanh Doanh lại sắp kéo đến tìm Ðông Phương Bất Bại để thanh toán. Vậy ta thu nhận lễ vật của bọn này thế nào được?


Chàng nghĩ vậy liền đáp:


- Xin hai vị huynh đài về phúc bẩm cùng Ðông Phương tiên sinh những lễ vật mà tiên sinh có lòng hậu tứ, tại hạ không dám thu nhận. Nếu hai vị không chịu đưa về thì tại hạ bắt buộc phải phái người đưa hoàn lại bên tổng đàn quý giáo.


Giả Bố tủm tỉm cười hỏi:


- Lệnh Hồ chưởng môn có biết trong bốn chục rương này đựng những thứ gì không?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Dĩ nhiên tại hạ không biết.


Giả Bố cười nói:


- Lệnh Hồ chưởng môn cứ coi xem sẽ rõ và nhất định không khước từ nữa. Trong bốn chục rương này không phải chứa hoàn toàn lễ vật của Ðông Phương giáo chủ. Ngoài ra còn có một phần thuộc quyền sở hữu của Lệnh Hồ chưởng môn. Bọn tại hạ khiêng cả tới đây thì chỉ là trả vật về cho chủ cũ mà thôi.


Lệnh Hồ Xung rất lấy làm kỳ hỏi:


- Sao lại của tại hạ? Nó là những thứ gì vậy?


Giả Bố tiến lên một bước khẽ nói:


- Bên trong đại đa số là đồ của Nhậm đại tiểu thư còn lưu lại trên Hắc Mộc Nhai, tỷ như quần áo đồ trang sức cùng những vật thường dùng. Ðông Phương giáo chủ sai bọn tại hạ đưa tới đây để cung cấp đồ ứng dụng cho Nhậm đại tiểu thư. Chỉ có một phần là ít bạc lễ của giáo chủ kính tặng Lệnh Hồ đại hiệp và Nhậm đại tiểu thư. Những vật kiện hỗn tạp dính líu với nhau muốn chia ra cũng không được. Lệnh Hồ chưởng môn chẳng nên khách khí làm chi. Ha ha! Ha ha!


Lệnh Hồ Xung là người mau lẹ khoát đạt. Trước nay chàng không câu nệ tiểu tiết. Chàng thấy Ðông Phương Bất Bại sai đưa lễ mừng với tấc dạ chí thành, mà bên trong lại còn nhiều đồ vật cùng xiêm áo của Doanh Doanh, chàng không tiện kiên quyết cự tuyệt liền cười ha hả nói:


- Nếu vậy tại hạ xin đa tạ!


Bỗng thấy một tên nữ đệ tử lẹ bước đi vào bẩm:


- Xung Hư đạo trưởng, chưởng môn phái Võ Ðương thân hành đến chúc hạ.


Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, vội ra trước cửa núi nghinh tiếp.


Chàng thấy Xung Hư dẫn tám tên đệ tử lên núi, liền khom lưng thi lễ nói:


- Ðạo gia đạo trưởng tới đây khiến cho Lệnh Hồ Xung này cảm kích muôn vàn.


Xung Hư đạo trưởng cười nói:


- Nay lão đệ vinh nhiệm chức chưởng môn phái Hằng Sơn, bần đạo được tin vui mừng khôn xiết. Bần đạo còn nghe nói hai vị đại sư Phương Chứng, Phương Sinh chùa Thiếu Lâm cũng đến chúc mừng lão đệ. Không hiểu hai vị đã tới chưa?


Lệnh Hồ Xung lại càng kinh hãi ngập ngừng đáp:


- Cái đó... cái đó...


Giữa lúc ấy trên đường lên núi có một đoàn tăng nhân đi tới.


Hai người đi đầu tay áo rộng thùng thình tung bay trước gió. Chính là Phương Chứng và Phương Sinh nhị vị đại sư.


Phương Chứng đại sư nói lớn:


- Xung Hư đạo huynh! Cước trình của đạo huynh lẹ thật. Ai ngờ đạo huynh lại đến trước bọn bần tăng?


Lệnh Hồ Xung xuống núi đón lên. Chàng hô lớn:


- Hai vị đại sư thân hành giá lâm khiến cho Lệnh Hồ Xung thật áy náy.


Phương Sinh đại sư cười đáp:


- Thiếu hiệp! Thiếu hiệp đã ba lần lên chùa Thiếu Lâm mà bọn bần tăng mới đến bái sư một lần bất quá là theo lẽ "có đi có lại mới toại lòng nhau".


Lệnh Hồ Xung đang mời các nhà sư chùa Thiếu Lâm và các đạo nhân phái Võ Ðương lên núi. Quần hùng thấy chưởng môn hai phái lớn thân hành giá lâm thì trong lòng không khỏi kinh hãi. Giả Bố cùng Thượng Quan Vân đưa mắt nhìn nhau rồi đứng yên một bên. Ðối với việc Phương Chứng, Phương Sinh, Xung Hư lên núi chúng giả vờ như không thấy gì.


Phương Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng vào ngồi ghế trên.


Chàng nghĩ thầm trong bụng:


- Ta còn nhớ ngày trước sư phụ lên nhậm chức chưởng môn phái Hoa Sơn phái Thiếu Lâm và phái Võ Ðương không có chưởng môn thân hành đến chúc hạ mà chỉ sai người đại diện đưa lễ mừng. Khi đó ta tuy còn nhỏ tuổi không biết rõ các vị tân khách. Nhưng sau cùng sư phụ, sư nương thuật lại cho quần đệ tử biết chuyện vẻ vang ngày lên giữ chức chưởng môn mà không nói tới có chưởng môn phái Thiếu Lâm và Võ Ðương đại giá thân lâm. Bữa nay hai vị đồng thời đến đây chẳng lẽ thực tình đến để mừng ta hay còn có dụng ý gì ?


Lúc này trên núi những tân khách lục tục kéo đến không ngớt.


Ðại đa số là bọn quần hào bữa trước đã tham gia việc tấn công chùa Thiếu Lâm.


Liếp theo những phái Côn Luân, Ðiển Thương, Nga Mi, Không Ðộng, Cái Bang đều phái người đại diện chưởng môn nhân và bang chúa đưa lễ vật đến mừng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Lưu bút mùa ấy

Lưu bút mùa ấy

(khotruyenhay.gq - Viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tình yêu học trò

27-06-2016
Me hài ola ngày 28-06-2016

Me hài ola ngày 28-06-2016

Có lẽ những status hài hước mà me ola đả cập nhật chúng ta sẽ không bao giờ quên

28-06-2016
Forget me not

Forget me not

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Xa vắng những mùa mưa

Xa vắng những mùa mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: Tháng năm không ở lại) "Có những kỷ

27-06-2016
Gói mì tôm cho con

Gói mì tôm cho con

Bữa trưa hôm đó, sau giờ tan làm thì nó thấy một gói mì tôm để góc giường của anh

24-06-2016