Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 141 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 157 - Lệnh Hồ Xung bại lộ hành tung

↓↓

Hướng Vân Thiên nhảy vọt lại đưa bàn tay vào trước ngực Nhậm Ngã Hành bóp luôn mấy cái, lão mới rên lên một tiếng chân khí đã được phục hồi.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Sắc mặt xám xanh lão nói:


- Nước cờ này lão phu không nghĩ đến. Bây giờ chúng ta lại tỷ đấu nữa.


Tả Lãnh Thiền lắc đầu.


Nhạc Bất Quần nói:


- Ðã phân thắng bại rồi còn đấu làm gì nữa? Vừa rồi Nhậm tiên sinh đã chẳng bị Tả chưởng môn phong tỏa huyệt thiên trì rồi đấy ư?


Nhậm Ngã Hành phì một tiếng rồi nói:


- Ðúng thế! Ðó là lão phu mắc lừa đành chịu thua keo đó.


Nguyên Tả Lãnh Thiền ra chiêu vừa rồi đã gặp nguy hiểm. Hắn tự môn Hàn ngọc chân khí hơn mười năm trút nội lực vào hai ngón tay rồi tương kế tựu kế để cho Nhậm Ngã Hành thu hút lấy. Không những hắn để đối phương thu hút mà thôi, lại còn thúc đẩy nội lực cho trút vào huyệt đạo đối phương rất gấp.


Nguyên nội lực hai người không hơn không kém nhau mấy mà đột nhiên hắn dùng nội lực đầy rẫy trút sang người Nhậm Ngã Hành mà là thứ nội lực âm hàn đến cực điểm, nên chỉ trong nháy mắt toàn thân Nhậm Ngã Hành biến thành giá lạnh cứng đơ.


Thế là Tả Lãnh Thiền nhân đối phương sử dụng Hấp tinh đại pháp mà trong nháy mắt đẩy nội lực phong tỏa được huyệt đạo của lão.


Công phu phong tỏa huyệt đạo thì những nhân vật võ lâm hạng nhì hạng ba mới dùng trong lúc động thụ. Hai lão Nhậm, Tả đã là những tay cao thủ tuyệt đỉnh dĩ nhiên ra chiêu đã quyết thắng, chẳng khi nào họ dùng thủ đoạn tầm thường này. Nhưng Tả Lãnh Thiền mất công lực nhiều quá đành dùng đến thủ đoạn thấp kém này vậy.


Chiêu này tuy có ý gian trá nếu không phải là tay nội lực ghê gớm thì quyết không làm nổi.


Hướng Vân Thiên đưa luồng mục quang sắc bén ra theo dõi. Hắn biết Tả Lãnh Thiền tuy thắng nhưng tốn nguyên khí rất nhiều phải mất mấy tháng trời may ra mới phục hồi được, liền lên tiếng:


- Tả chưởng môn! Chưởng môn đã đánh ngã Nhậm giáo chủ rồi thì bây giờ đánh ngã luôn tại hạ nữa đi! Xin mời chưởng môn động thủ.


Bọn Phương Chứng đại sư, Xung Hư đạo trưởng đều đã thấy rõ lúc này mà hai người lại mở cuộc tỷ đấu thì chẳng những Tả Lãnh Thiền tất phải bị thua mà không chừng chỉ trong mấy chiêu là bị chết về tay Hướng Vân Thiên. Vì thế hắn điểm trúng Nhậm Ngã Hành rồi thủy chung không dám nói một câu nào. Nội lực hắn đã bị tiêu hao một cách trầm trọng. Bây giờ Hướng Vấn Thiên khiêu chiến chẳng lẽ nuốt lời nói trước?


Mọi người còn đang ngần ngừ thì Nhạc Bất Quần lên tiếng:


- Bên này bọn tại hạ đã nói là trong ba keo tỷ đấu thì bên nào sẽ phái người xuất mã cho bên ấy, chứ không để đối phương chỉ định người ra chiến đấu. Lời ước đó đã được Nhậm giáo chủ ưng thuận rồi phải không? Nhậm giáo chủ đã là bậc đại anh hào kiệt có lý đâu lời nói lại chẳng đủ tin?


Hướng Vân Thiên cười lạt đáp:


- Nhạc tiên sinh là một tay biện bác rất hùng hồn khiến cho người nghe phải bội phục. Nhưng hai chữ "quân tử" của tiên sinh còn có điều chưa được xứng đáng. Chuyện nọ xọ chuyện kia ăn nói tráo trở tựa hồ kẻ tiểu nhân.


Nhạc Bất Quần lạnh lùng nói:


- Trong con mắt người quân tử thì khắp thiên hạ ai cũng là quân tử mà dưới mắt kẻ tiểu nhân thì thấy trên đời chẳng ai không là kẻ tiểu nhân.


Tiên sinh nói mấy câu này rất có vẻ đường bệ.


Tả Lãnh Thiền chậm chạp di động thân hình đến tựa lưng vào một cây cột. Coi tình trạng hắn lúc này muốn đứng cho khỏi té cũng là chuyện khó chứ đừng nói đến việc động thủ ra chiêu nữa.


Chưởng môn phái Võ Ðương là Xung Hư đạo trưởng tiến lên hai bước nói:


- Lão phu thường nghe Hướng tả sứ được người kêu bằng "thiên vương lão tử" tất có bản lãnh kinh thiên động địa. Bần đạo mai đây sẽ gói kiếm quy ẩn. Lúc ra đi muốn chiến đấu một trận tối hậu. Nếu được làm đối thủ của Thiên Vương lão tử thì thật vinh hạnh vô cùng.


Lão là trưởng môn phái Võ Ðương, địa vị tôn cao là thế mà nói cùng với Hướng Vân Thiên một cách trịnh trọng như vậy khiến hắn không thể từ chối được.


Hắn đáp:


- Cung kính không bằng tuân lệnh. Tại hạ vẫn ngưỡng mộ Thái cực kiếm pháp của Xung Hư đạo trưởng thế võ vô song từ lâu nay vậy phải liều mạng bồi tiếp người quân tử, chỉ sợ không bõ làm trò cười. Hắn chắp tay thi lễ rồi lùi lại hai bước.


Hai người đối lập ngưng thần nhìn nhau chứ chưa rút kiếm.


Nhậm Ngã Hành đột nhiên lên tiếng:


- Khoan đã Hướng lão đệ! Lão đệ hãy lùi lại!


Rồi vươn tay rút trường kiếm ở sau lưng ra.


Mọi người thấy lão rút kiếm cầm tay đều kinh hãi nghĩ bụng:


- Tuy hắn vừa thua một keo mà nội lực những dường như chân khí chưa bị hao tổn nên bây giờ còn muốn đấu cả trận thứ ba để đánh với Xung Hư đạo trưởng.


Tả Lãnh Thiền lại càng kinh dị tự hỏi:


- Ta khổ luyện môn Hàn ngọc chân khí mười mấy năm trời mà đã dồn chân khí vào trong huyệt Thiên Trì của hắn thì dù hắn có là Ðại la kim tiên e rằng cũng phải mất ba bốn giờ mới hóa giải được. Chẳng lẽ thằng cha này mới trong một giờ ba khắc đã lại động thủ cùng người được ư?


Thực ra Nhậm Ngã Hành còn cảm thấy huyệt Ðan điền đau buốt tựa hồ bị mấy chục lưỡi dao nhỏ đâm vào. Lão phải vận dụng hết khí lực mới nói được mấy câu này một cách thản nhiên không tiết lộ chút đau đớn nào ra ngoài.


Xung Hư đạo nhân cười hỏi:


- Nhậm giáo chủ muốn tứ giáo chăng? Bọn bần đạo đã nói trước là hai bên đều do hai vị động thủ và bên nào tự lựa lấy nhân vật xuất chiến cho bên ấy. Nếu Nhậm giáo chủ muốn tứ giáo thì lại trái với điều ước định trước của chúng ta. Vả như vậy, ha ha.. bần đạo chiếm phần tiện nghi nhiều quá.


Nhậm Ngã Hành đáp:


- Một mình tại hạ đã chiến đấu với hai vị cao thủ bên đạo trưởng mà bây giờ lại đấu với đạo trưởng nữa chẳng hóa ra là quá coi thường môn kiếm pháp thần diệu của phái Võ Ðương đã nổi danh hàng mấy trăm năm nay ư? Tại hạ có cuồng vọng đến đâu cũng chẳng bao giờ dám thế.


Xung Hư đạo trưởng mừng thầm trong bụng, cúi đầu thi lễ nói:


- Dạ! Ða tạ Nhậm tiên sinh.


Lúc này lão thấy Nhậm Ngã Hành cầm kiếm trong tay thì trong lòng rất đỗi ngần ngừ, tự nghĩ:


- Nhậm Ngã Hành đã đãu với hai người bây giờ ta lại đãu với hắn thì ra bên mình dùng phép Xa luân chiến, có thắng được hắn cũng chẳng vinh dự gì, lỡ ra mà thất bại thì phái Võ Ðương hết đất đứng trên giang hồ.


Lão vừa nghe Nhậm Ngã Hành nói không phải là lão muốn động thủ với mình mới yên tâm.


Nhậm Ngã Hành nói:


- Xung Hư đạo trưởng! Bên quý vị đã cho quân sinh lực ra thì bên tại hạ cũng phải cho quân sinh lực ra mới xứng đáng.


Rồi lão cất tiếng gọi:


- Lệnh Hồ Xung tiểu đệ! Tiểu đệ hãy xuống đi!


Mọi người nghe nói giật mình kinh hãi liền nhìn theo hướng mắt của lão lên tấm biển gỗ treo trên xà điện.


Lệnh Hồ Xung càng kinh ngạc hơn nữa, chàng cực kỳ bối rối, chân tay luống cuống. Chàng ngần ngừ một lúc rồi biết chừng không tài nào ẩn nấp được nữa đành tung mình nhẩy xuống.


Chàng quỳ trước mặt Phương Chứng đại sư dập đàu lạy nói:


- Tiểu tử thiện tiện lẻn vào bảo tự, tội đáng muôn thác, bây giờ xin kính cẩn lãnh hình phạt của phương trượng.


Phương Chứng cười khà khà nói:


- Té ra là Lệnh Hồ công tử. Lão tăng nghe tiếng hô hấp rất nhỏ nhẹ và đều đặn, công tử đã luyện được phép quy tức đến trình độ cao thâm, trong lòng rất lấy làm kỳ không hiểu là vị cao nhân nào quang lâm tệ tự. Mời công tử đứng dậy. Lão tăng không dám nhận đại lễ này.


Nhà sư nói xong chắp tay đáp lễ.


Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:


- Té ra lão đã biết mình ẩn nấp tại sau tấm biển.


Bang chúa Cái Bang là Giải Phong bỗng lên tiếng:


- Lệnh Hồ Xung! Ngươi hãy lại coi mấy hàng chữ kia!


Tiếng lão nói rất ấm ớ, rất khó nghe.


Lệnh Hồ Xung đứng lên đi lại cây cột theo ngón tay lão trỏ theo, thấy sau cột viết ba hàng chữ:


Hàng thứ nhất viết: "Sau tấm biển có người".


Hàng thứ hai: "Ðể tại hạ lôi hắn xuống".


Hàng thứ ba: "Hãy khoan. Người này nội công nửa chính nửa tà, chưa hiểu hắn là bạn hay thù?"


Mỗi chữ đúc khắc sâu vào cột, vết gỗ còn mới do chỉ lực của Phương Chứng đại sư và Giải Phong bang chúa khắc vào.


Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi vừa khâm phục, bụng bảo dạ:


- Ta thở khẽ như vậy mà Phương Chứng đại sư cũng nghe ra, lại phân biệt được cả về võ công thì thật là người thần.


Lệnh Hồ Xung liền nói:


- Khi các vị tiền bối vào điện thì tiểu tử có tật giật mình không dám xuống bái kiến. Mong các vị tha thứ cho.


Chàng liệu biết vẻ mặt sư phụ lúc này chắc là khó coi lắm nên chàng không dám đưa mục quang tiếp xúc với lão.


Giải Phong cười nói:


- Ngươi có tật giật mình vậy vào chùa Thiếu Lâm định ăn cắp gì?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Tiểu tử nghe nói Nhậm đại tiểu thư ở lại trong chùa Thiếu Lâm nên liều mình đến đây để đón tiếp.


Giải Phong cười nói:


- Té ra ngươi định đến đây ăn cắp cô vợ. Ha ha! Thế thì không phải có tật giật mình mà là lớn mật tày trời.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Nhậm đại tiểu thư có mối ơn rất lớn với tiểu tử thì tiểu tử có phải tan xương nát thịt vì tiểu thư cũng cam lòng.


Giải Phong thở dài nói:


- Ðáng tiếc ôi là đáng tiếc! Một đời thanh niên tiền đồ rực rỡ mà vì nữ sắc lại đi lầm đường. Nếu ngươi không sa chân vào đường tà đạo thì ngôi cao ở phái Hoa Sơn ngày sau còn lọt vào tay ai được nữa?


Nhậm Ngã Hành lớn tiếng:


- Chưởng môn phái Hoa Sơn thì đã quý báu gì? Mai hậu lão phu về chầu trời thì ngôi giáo chủ Triều Dương thần giáo chẳng lẽ ra khỏi bàn tay chàng rể đông sàng của lão phu được ư?


Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi giọng run run ấp úng đáp:


- Không... không... không được...


Nhậm Ngã Hành cười nói:


- Thôi được! Những chuyện này nhàm tai hãy gác lại! Xung nhi! Ngươi hãy lãnh giáo mấy chiêu thần kiếm của chưởng môn phái Võ Ðương đi! Kiếm pháp của Xung Hư đạo trưởng dùng nhu để chế cương thật là hiếm có ở thế gian. Ngươi phải cẩn thận lắm mới được.


Lão đã đổi giọng kêu Lệnh Hồ Xung bằng "Xung nhi" mà thật lão coi chàng là rể chính thức rồi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Kẻ ngoại đạo

Kẻ ngoại đạo

Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ

23-06-2016
Tàn phai

Tàn phai

Ðã hơn một tháng nay, Giao cố sức chống lại với cái sức mạnh của ái tình, nó như

29-06-2016
Hoàng hôn

Hoàng hôn

Tôi chạy thật nhanh chẳng còn kịp để ý xem bộ quần áo mới may có bị nhàu không

01-07-2016
Vì nó là bạn cháu

Vì nó là bạn cháu

Audio - "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không

01-07-2016
Ba là mùa xuân

Ba là mùa xuân

Càng lớn càng nhận ra Tết không phải là ngày hội của trẻ con mà là những khoảnh

23-06-2016
Nuối tiếc muộn màng

Nuối tiếc muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016