Nét bút rất cứng mạnh.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tổ Thiên Thu nói:
- Té ra bọn đạo nhân kia không phải là người phái Võ Ðương. Chắc chúng bị phái này giết chết.
Lão Ðầu Tử nói:
- Vì lẽ gì chúng lại mạo xưng là người phái Võ Ðương? Không hiểu lai lịch bọn chúng ra sao? Vụ này thật kỳ quái.
Lệnh Hồ Xung chợt động tâm, chàng nói:
- Các vị thử coi xem tám đạo nhân cùng tại hạ đấu trận kiếm hôm qua xem có ở trong đám này không?
Bọn Kế Vô Thi, Tổ Thiên Thu kiểm lại các ti thể thì quả nhiên chẳng thấy tám đạo nhân sư "Bát quái kiếm trận" đâu cả.
Tổ Thiên Thu nói:
- Thế này nghĩa là làm sao. Chắc Lệnh Hồ công tử biết rồi.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tại hạ đoán rằng: Tám đạo nhân kia tuy kiếm pháp không cao lắm, nhưng họ sử rất thuần thục, không sơ hở chỗ nào để cho mình đánh vào. Còn kẻ giả mạo mới luyện tập thì chẳng tài nào có thể tinh thâm đến trình độ đó được.
Tổ Thiên Thu hỏi:
- Vậy ra tám đạo nhân kia đúng là người phái Võ Ðương hay sao?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tại hạ kiến thức nông cạn, không hiểu kiếm pháp phái Võ Ðương ra sao. Nhưng bốn đạo sĩ nằm chết ở đây thì hiển nhiên không giống nhau mà công phu người nào cũng cao thâm, xem chừng bọn họ không phải cùng một môn phái. Hôm qua tại hạ sinh lòng ngờ vực, dè đâu bọn họ mạo xưng thật.
Tổ Thiên Thu nói:
- Trong bọn đạo nhân chân chính ở phái võ lâm lại lẫn lộn với bọn người giả mạo là một điều khiến cho người ta nghi ngờ khó hiểu.
Kế Vô Thi nói:
- Theo ý kiến của tại hạ thì tám đạo nhân ở phái Võ Ðương đã bị bọn giả mạo bức bách họ đến đây.
Lão Ðầu Tử vỗ đùi nói:
- Phải rồi Dạ miêu tử quả nhiên có kiến thức. Bọn giả mạo sợ lộ tẩy nên đi kiếm bọn đạo nhân thật phái Võ Ðương ra bày trận đầu để chúng ta khỏi nghi ngờ.
Kế Vô Thi hỏi:
- Hay là bọn giả mạo này cũng do giáo chủ ở Hắc Mộc Nhai phái tới đây?
Mọi người đến năm chữ "Giáo chủ Hắc Mộc Nhai" đều cả kinh thất sắc.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Bất luận do ai phái tới, song không phải chúng ta hạ sát là không sao. Giả tỷ đây đúng là phái Võ Ðương đã hạ thủ, thì lại được lực lượng rất mạnh của phái Võ Ðương viện trợ cho, há chẳng hay ư?
Ðoàn người đi mấy ngày nữa rời xa núi Võ Ðương rồi.
Dọc đường đều bình yên vô sự.
Một hôm vào khoảng xế chiều, đoàn người đang đi, bỗng nghe có tiếng lộp cộp.
Một người cưỡi lừa đi tới. Theo sau con lừa còn có hai người, coi cách ăn mặc đều ra vẻ nông dân. Một người quẩy gánh rau, còn một người nữa gánh củi. Con lừa đã già lại gầy nhỏm gầy nhom. Mình nó đầy những vết lở loét, thỉnh thoảng lại có đám lông trụi, coi rất xấu.
Người cưỡi trên lưng lừa là một lão già, gò lưng xuống mà ho sù sụ. áo quần rách rưới vá đến trăm chỗ.
Quần hào lớn tiếng hô hoán, thanh thế rất hùng mạnh. Người đi đường ai trông thấy cũng lảng tránh sang một bên để khỏi bị vạ lây. Nhưng ba người này vờ như không trông thấy gì, cứ đi xông thẳng về phía quần hào.
Ðào Căn Tiên cất tiếng mắng:
- Các ngươi làm gì thế này?
Lão giơ tay đẩy mạnh một cái. Con lừa thét lên một tiếng rồi bắn văng đi ngã xuống ruộng đánh huỵch một tiếng. Xương cốt gãy răng rắc.
Lão già trên lưng lừa cũng té lăn xuống đất. Lão cựa quậy mãi mà không lồm cồm bò dậy được, miệng rên ư ử.
Lệnh Hồ Xung lúc còn là môn hạ phái Hoa Sơn thường nghe sư phụ huấn hồi phải cứu giúp những người hèn yếu, trừng trị kẻ cường bạo, thương người già cả, giúp kẻ bần hàn. Bây giờ chàng thấy lão hán bị Ðào Căn Tiên đẩy ngã thì trong lòng áy náy vô cùng. Chàng liền nhảy lại, nâng lão già lên hỏi:
- Lão trượng! Lão trượng có đau lắm không?
Lão già ấp úng:
- Cái này... cái này... Có gì đáng kể? Có điều... kẻ bần cùng.
Hai tên nông dân đặt gánh trên vai xuống đứng ngay giữa đường.
Hán tử gánh rau hỏi:
- Ðây còn là chân núi Võ Ðương. Các người là ai mà dám đến đây giở thói ngang tàn ra tay đánh người?
Ðào Căn Tiên hỏi lại:
- Chân núi Võ Ðương thì làm sao?
Hán tử đáp:
- Ở chân núi Võ Ðương người nào cũng hiểu võ công. Các người ngoài tới đây mà dám giở thói ngông cuồng là tự rước lấy cái đau khổ, không biết sống chết thế nào hiểu chưa?
Quần hào thấy hai người này chân đi dép cỏ, mặt bủng da vàng, đều tuổi ngoài năm mươi. Lão gánh rau vừa nói vừa thở hồng hộc như người hết hơi, thế mà dám tự xưng là hiểu biết võ nghệ, khiến mấy chục người nghe lão nói đều phải cười ồ.
Ðào Hoa Tiên hỏi:
- Ngươi có biết võ công không?
Hán tử đáp:
- Ở chân núi Võ Ðương thì đứa con nít lên ba đã biết quyền pháp thằng nhỏ lên năm hiểu đường sử kiếm, cái đó có chi là lạ?
Ðào Hoa Tiên lại trỏ vào người gánh củi, cười hỏi:
- Còn hắn nữa, hắn có biết đánh quyền không?
Hán tử gánh củi đáp:
- Ta ư?... Thuở nhỏ ta có học mấy tháng rồi mấy chục năm không luyện nữa... mọi việc võ công đều bỏ bễ.
Hán tử vừa nói vừa ho sù sụ.
Người gánh củi lại nói:
- Võ công phái Võ Ðương đứng vào bậc nhất thiên hạ... chỉ cần mấy tháng là ngươi không địch nổi đâu.
Ðào Diệp Tiên nói:
- Hay lắm! Ngươi thử luyện mấy đường cho chúng ta coi.
Hán tử gánh củi hỏi:
- Luyện cái gì mới được chứ? Ta có luyện các ngươi không hiểu được kia mà.
Quần hào lại nổi cơn cười đến trẹo quai hàm, đồng thanh nói:
- Không hiểu cũng muốn coi chơi.
Lão gánh củi nói:
- Trời ơi! Ðã thế, ta luyện mấy ngón cũng chưa chắc các người đã nhớ được hết. Vị nào cho ta mượn thanh kiếm đây?
Một người vừa cười vừa cầm kiếm đưa cho hán tử.
Hán tử đón lấy kiếm đi vào chỗ ruộng khô đâm Ðông chém Tây. Hắn đang luyện kiếm được ba bốn chiêu, đột nhiên tựa hồ quên mất bài, gãi đầu gãi tai, ngẫm nghĩ một lát rồi sử mấy chiêu nữa.
Quần hào thấy hắn sử kiếm chẳng vào phương pháp nào hết, thân thủ lại rất vụng về, ai nấy ôm bụng mà cười.
Hán tử gánh rau hỏi:
- Cười cái gì vậy? Ðưa kiếm cho ta mượn để ta luyện cho mà coi.
Hắn cầm kiếm trong tay múa loạn xạ, động tác cực kỳ mau lẹ nhưng chẳng khác kẻ điên khùng khiến mọi người không nhịn được phải cười bò.
Lệnh Hồ Xung ban đầu chắp tay sau lưng mỉm cười. Nhưng chàng coi mấy chiêu rồi bất giác cả kinh. Chàng nhận thấy kiếm pháp của hai hán tử này một người sử chậm chạp, còn một người đường kiếm rất mau lẹ mà kiếm pháp của họ chẳng có chỗ nào sơ hở. Hai người này tuy sử kiếm có vẻ rất khó coi, nhưng một công một thủ, khiến cho chàng không biết đường nào mà đối phó. Nhất là kiếm pháp lão gánh củi lại cực kỳ hùng hậu. Uy lực trên ngọn kiếm tựa hồ mới phát huy một thành, còn chín thành giữ kín để chờ đợi. Có thế lực lượng mới thành vô cùng.
Chàng nghe quần hùng vẫn lớn tiếng cười rộ, nhưng không nói gì lẳng lặng đi tới mấy bước, chắp tay nói:
- Bữa nay được bái kiến hai vị tiền bối lại được nhìn thấy mấy cao chiêu thực may mắn vô cùng.
Quần hào cả cười nói:
- Phải lắm! Ðược coi mấy cao chiêu này quả là vinh dự vô cùng.
- Ðúng là những chiêu thức đi khắp nơi thiên hạ chưa dễ đã kiếm thấy một người.
Nhưng Lệnh Hồ Xung nói bằng một giọng thành khẩn mà quần hào trái lại hiển nhiên tỏ vẻ chế diễu.
Hán tử thu kiếm về.
Lão gánh củi trợn mắt lên hỏi:
- Gã tiểu tử kia! Ngươi hiểu được kiếm pháp của bọn ta ư?
Lệnh Hồ Xung lễ phép đáp:
- Kiếm pháp của hai vị bao la bát ngát mà tinh thâm vô cùng, vãn bối không dám nói đến chữ hiểu. Kiếm pháp phái Võ Ðương lẫy lừng thiên hạ nay vãn bối mới biết tiếng đồn quả không ngoa.
Hán tử gánh rau hỏi:
- Tiểu tử kia tên họ ngươi là chi?
Lệnh Hồ Xung chưa kịp trả lời thì trong bọn quần hào đã có người lớn tiếng la:
- Cái gì mà tiểu tử với chẳng tiểu tử. Vị này là minh chủ của bọn ta, tức Lệnh Hồ công tử đó!
Chương trước | Chương sau