Snack's 1967
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 87 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 134 - Thấy giày mũ biết đường theo lối

↓↓

Lệnh Hồ Xung cười nói:

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cô bảo bản tướng võ nghệ cao cường kiến thức hơn đời là đúng lắm. Sau này bản tướng được đeo ấn Nguyên soái đi binh Phiên rồi thăng quan phát tài thì thế nào cũng đi tặng hai trăm lạng bạc để ba cô nhỏ may quần áo mới mặc chơi.


Chàng vừa nói huyênh hoang vừa đi bất giác đã hết trại 28. Chàng nhảy lên nóc nhà nhìn ra bốn phía.


Lúc này mặt trời mới mọc, làn mù trắng hãy còn bao la bát ngát.


Trên ngọn cây khói ráng rực rỡ.


Chàng đưa mắt nhìn ra hai con đường lớn ở hai bên tòa nhà chưa thấy một bóng người.


Ðột nhiên chàng thấy trên đường lớn mé nam có một vật mầu xanh xanh cách đó khá xa nên không rõ là vật gì nhưng trên đường vắng tanh mà vật đó nằm chình ình ở giữa đường khác nào đập vào mắt.


Lệnh Hồ Xung liền từ trên nóc nhà nhảy xuống, chàng chạy tới lượm lên coi thì ra một chiếc giày đàn bà giống như giày của Nghi Lâm vẫn đi.


Chàng đứng chờ lại một chút thì ba cô kia cũng rượt tới nơi.


Chàng liền đưa chiếc giày cho Nghi Lâm hỏi:


- Cô hãy coi chiếc giày này có phải của cô không? Tại sao lại bỏ tại đây?


Nghi Lâm cầm chiếc giày, cô biết rõ hiện chân mình đang đi giày mà cũng phải nhìn xuống xem thì quả hai chân đều có đủ giày.


Trịnh Ngạc hỏi xen vào:


- Chiếc giày này không biết của vị sư tỷ hay sư muội nào? Tại sao lại rớt ở đây?


Tần Quyên đáp:


- Chắc là vị sư tỷ nào khi bị địch nhân bắt đem đi rồi y dãy dụa nên rớt chiếc giày này xuống.


Trịnh Ngạc nói:


- Có khi vị sư tỷ đó cố ý lưu chiếc giày này lại để chúng ta biết đường tìm kiếm cũng nên.


Lệnh Hồ Xung hỏi:


- Ðúng thế! Cô này quả nhiên kiến thức hơn người mà võ nghệ lại cao cường vậy bây giờ chúng ta nên rượt theo về phía nam hay ngược lên phía Bắc?


Trịnh Ngạc đáp:


- Dĩ nhiên chúng ta phải nhằm phía Nam mà đuổi.


Lệnh Hồ Xung liền co cẳng chạy thật mau về phía Nam.


Chỉ trong chớp mắt chàng đã chạy đến mấy chục trượng.


Ban đầu bọn Trịnh Ngạc cách chưa xa mấy nhưng chẳng bao lâu trông bóng sau lưng chàng chỉ còn thấy một chấm đen nhỏ.


Lệnh Hồ Xung vừa chạy vừa quan sát hai bên đường. Thỉnh thoảng chàng quay đầu lại nhìn ba người vì sợ mấy cô đi cách xa cứu ứng không kịp. Nếu ba cô bị địch nhân bắt đem đi mà chàng ở xa một dặm thì khó lòng đuổi kịp. Chàng liền dừng chân để chờ đợi.


Lệnh Hồ Xung dừng bước chờ cho bọn Nghi Lâm rượt tới nơi rồi chàng lại cất bước tiến về phía trước.


Chàng cứ chạy nhanh một lúc hễ thấy cách ba cô khá xa lại dừng bước chờ đợi họ.


Sau mấy lần như vậy, chàng đã chạy xa được đến mấy chục dặm đường.


Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn ra phía trước thấy đường xá gập ghềnh mà hai bên toàn là những cây cổ thụ rất lớn thì nghĩ thầm:


- Giả tỷ địch nhân ẩn mình vào gốc cây ở khúc đường vòng vèo này xổ ra bắt bọn Nghi Lâm cướp đem đi thì mình khó lòng đuổi kịp.


Chàng lại thấy Tần Quyên mặt đỏ bừng vì chạy lâu mỏi mệt. Chàng biết cô nhỏ tuổi non sức không thể chịu đựng được những cuộc chạy nhanh trên quãng đường dài liền thả bước chậm lại và lớn tiếng càu nhàu:


- Tổ mẹ nó! Bản tướng đi ủng mà lại chạy nhanh thành ra thủng cả đế da không chạy được nữa rồi, chẳng lẽ mình làm tướng lại quẳng ủng đi chân không bao giờ? Vậy bây giờ đành đi thong thả lại một chút.


Bốn người lại đi thêm một quãng đường chừng bảy, tám dặm nữa, Tần Quyên bỗng la lên:


- Ô kìa!


Rồi cô chạy vào một bụi cây rậm, lượm được một cái mũ chóp xanh lên coi thì đúng là mũ cũa một vị nữ ni phái Hằng Sơn.


Trịnh Ngạc nói:


- Thưa tướng quân! Bọn sư tỷ của tiểu ni quả nhiên bị giặc bắt đem đi theo ngả đường này rồi.


Ba cô thấy bọn mình rượt đúng đường đều phấn khởi tinh thần.


Các cô liền hăng hái tăng gia cước lực mà chạy thành ra Lệnh Hồ Xung lọt lại phía sau.


Vào khoảng giờ ngọ, bốn người đi tới một quán cơm nhỏ liền vào nghỉ chân ăn uống.


Chủ quán thấy một vị tướng quân lại có một tiểu ni cô và hai thiếu nữ đi theo thì trong lòng rất lấy làm kinh dị bất giác hắn giương cặp mắt thao láo lên mà ngắm nghía mọi người.


Lệnh Hồ Xung liền đập bàn quát mắng:


- Con bà ngươi! Có chi kỳ lạ mà ngươi ngó dữ thế? Cả đời ngươi chưa từng trông thấy ông sư bà vãi hay sao?


Chủ quán run sợ đáp:


- Dạ dạ! Tiểu nhân không dám!...


Trịnh Ngạc chợt động tâm trỏ vào Nghi Lâm cất tiếng hỏi chủ quán:


- Này đại thúc! Ðại thúc có thấy mấy vị tiểu sư thái cũng là người xuất gia ăn mặc như thế này đi qua đây không?


Chủ quán ngơ ngác đáp:


- Mấy vị thì không có nhưng một vị thì có. Song là một vị lão sư thái nhiều tuổi hơn tiểu sư thái không biết bao nhiêu?...


Lệnh Hồ Xung lại quát mắng:


- Thằng cha này nói lăng nhăng quá! hay là ngươi muốn giở giọng khôi hài? Ðã là một vị lão sư thái chẳng lẽ lại nhỏ tuổi hơn tiểu sư thái hay sao mà ngươi còn nói cái gì nhiều tuổi hơn tiểu sư thái?


Chủ quán sợ hãi đáp:


- Dạ dạ! Quan gia dạy chí phải!


Trịnh Ngạc lại cười hỏi:


- Hình dạng vị lão sư thái đó thế nào?


Chủ quán đáp:


- Vị lão sư thái đó hớt ha hớt hải hỏi tiểu quán có thấy mấy người xuất gia đi qua nẻo đường này không? Tiểu quán trả lời bà là không có rồi bà lại chạy ngay. Trời ơi! Bà tuổi già như vậy mà bà chạy lẹ ôi là lẹ. Tay bà còn cầm một thanh kiếm sáng loáng khác nào một cô đào trên võ hí đài.


Tần Quyên vỗ tay reo:


- Ðúng là sư phụ rồi! Chúng ta rượt mau đi!


Lệnh Hồ Xung cản lại nói:


- Khoan đã! Ăn no rồi hãy tính!


Bốn người hối hả ngồi vào ăn cơm.


Lúc ra đi Tần Quyên mua bốn chiếc bánh bao rồi lại bảo đem đi cho sư phụ ăn.


Lệnh Hồ Xung nghe cô nói vậy bất giác lòng se lại nghĩ thầm:


- Con nhỏ này đối với sư phụ có hiếu tâm như vậy thật là đáng khen. Tuy mình hết lòng hiếu thảo với sư phụ cùng sư nương cũng không được bằng y.


Lúc này bốn người đạ vào tới địa giới tỉnh Phúc Kiến.


Lệnh Hồ Xung thấy còn cách chỗ sư phụ không xa mấy nữa chàng tự nhủ:


- Ta ăn mặc kiểu này thì sư phụ cùng sư nương nhất định không nhận ra được. Nhưng như vậy cũng hay người không nhận ra ta càng khỏi bực mình.


Bốn người lại đi cho đến lúc trời tối mà cũng chẳng thấy tông tích Ðịnh Tĩnh sư thái đâu cả! Buông tầm mắt nhìn ra xa thì toàn một màu rừng hoang cỏ rậm. Ðường lối mỗi lúc một chật hẹp hơn.


Mấy người đi thêm lúc nữa cỏ mọc càng cao ngập đến ngang vai mà trời lại tối đen như mực không nhìn rõ đường.


Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:


- Ta tìm vào một nhà nông nào gần đây để nghỉ qua đêm. ở quãng rừng hoang này tìm đâu ra khách điếm?


Bỗng chàng thấy trước mắt có một cây cổ thụ rất lớn. Chàng liền nhảy vọt lên ngọn cây đảo mắt nhìn ra bốn phía thì tuyệt không thấy chỗ nào có khói bốc lên tức là không có nhà ở.


Ðột nhiên chàng nghe về góc tây bắc văng vẳng có tiếng binh khí chạm nhau chát chúa.


Chàng vội nhảy xuống nói:


- Các cô mau đi theo bản tướng. Bên kia họ đang đánh nhau chúng ta qua đó coi cho vui mắt.


Tần Quyên la lên:


- Trời ơi! Hay là sư phụ tiểu nữ cũng ở trong đám chiến trường?


Lệnh Hồ Xung pha bừa vào đám cỏ cây rậm rạp chạy về phía phát ra thanh âm. Chàng mới chạy được mấy chục trượng thì trước mắt bỗng sáng lòa. Mười mấy ngọn đuốc đang cháy. Tiếng khí giới đụng chạm nhau vang lên.


Lệnh Hồ Xung tăng gia cước lực chạy tới nơi thì thấy đến mấy chục bó đuốc đứng thành một vòng tròn. Giữa vòng vây một người tay áo rộng thùng thình bay phất phới múa tít thanh trường kiếm đánh với bảy tên, chính là Ðịnh Tĩnh sư thái.


Ngoài vòng chiến nằm dài mấy chục người vừa ngó tới y phục đã biết ngay là bọn nữ đệ tử phái Hằng Sơn.


Lệnh Hồ Xung thấy bọn người đứng ngoài đều che mặt chàng liền lần bước tiến vào gần.


Mọi người đang chăm chú theo dõi cuộc chiến đấu nên chàng đến bên mà họ chưa phát giác.


Lệnh Hồ Xung cười ha hả nói:


- Bẩy người đánh một có chi là thú?


Bọn người che mặt thấy Lệnh Hồ Xung xuất hiện một cách đột ngột đều giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại. Chỉ có bảy người ở trong vòng chiến là thản nhiên như không nghe thấy gì vì họ để hết tinh thần vào cuộc chiến đấu đang ở giai đoạn cực kỳ khốc liệt. Chúng bao vây Ðịnh Tĩnh sư thái rất gắt gao.


Bao nhiêu binh khí đều phóng ra những chiêu ác liệt nhằm đâm chém vào người bà. Tiếng binh khí rít lên veo véo cơ hồ thủng cả màng tai nghe thật rùng rợn.


Lệnh Hồ Xung thấy vạt áo bào rộng thùng thình của Ðịnh Tĩnh sư thái đã loang lổ nhiều vết máu, mặt bà cũng lốm đốm có huyết tích đồng thời chàng thấy bà sử kiếm bằng tay trái hiển nhiên tay mặt đã bị thương.


Bất giác chàng lẩm bẩm:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Quà của tình yêu

Quà của tình yêu

Có tiếng chuông reo. Trâm vội đi ra cửa lòng thấp thỏm: "Liệu có phải bố con Tũn về

01-07-2016
Rùa học bay

Rùa học bay

Trong lùm cỏ, một chú Rùa đang ra sức tập bay. Một chú chim Sẻ bay ngang qua thấy thế

24-06-2016
Sợi nắng

Sợi nắng

Chẳng ai thích một cái nắng gắng gỏt như muốn đốt cháy mọi thứ giữa trưa hè.

24-06-2016