Lệnh Hồ Xung đã lâu nay không được một giọt rượu dính môi. Bây giờ chàng ngửi thấy mùi rượu
thì còn nhịn làm sao được, liền quay ra bảo:
- Ngươi hãy đưa rượu thịt vào đây cho ta ăn uống rồi sẽ tính.
Hắc Bạch Tử đáp:
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Dạ! Dạ! Thế là tiền bối đã ưng thuận truyền thụ bí quyết nội công cho vãn bối rồi.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Mỗi lần ngươi đem đến ba cân rượu là ta truyền thụ cho ngươi bốn câu khẩu quyết. Như vậy ta
uống hết ba ngàn cân rượu ăn hết ngàn con gà thì nội công ngươi chẳng còn kém ta mấy rồi.
Hắc Bạch Tử nói:
- Thế thì chậm quá! Vãn bối sợ lâu ngày sẽ xảy ra biến cố. Mỗi lần vãn bối đem đến sáu cân rượu và
hai con gà để xin tiền bối truyền thụ cho tám câu khẩu quyết được chăng?
Lệnh Hồ Xung cười đáp:
- Ngươi tham lam quá! Nhưng thôi cũng được! Ðưa rượu thịt vào đây!
Hắc Bạch Tử nâng khay gỗ lên cao chuồn qua lỗ vuông đưa vào. Trên khay quả có một hồ rượu
lớn và một con gà béo.
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Ta chưa truyền khẩu quyết cho hắn, tất hắn chưa dám đánh thuốc giết ta!
Chàng bưng hồ rượu lên nốc ừng ực một hồi. Thứ rượu này không ngon lắm nhưng lúc Lệnh Hồ
Xung uống vào miệng, cảm thấy nó thơm ngon vô cùng. Chàng uống một hơi hết nửa hồ. Ðoạn chàng
xé một cái đùi gà mà ăn ngấu nghiến.
Chỉ trong khoảnh khắc, chàng uống hết hồ rượu và ăn hết cả con gà rồi vỗ bụng khen.
- Rượu ngon, nhắm tốt!
Hắc Bạch Tử cười nói:
- Tiền bối đã xơi rượu ngon gà béo rồi vậy xin truyền thụ khẩu quyết cho vãn sinh đi!
Hắn không đề cập đến chuyện bái sư nữa, vì cho rằng đối phương sau khi ăn uống say không nhớ
gì nữa.
Lệnh Hồ Xung cũng lờ đi không nhắc tới. Chàng nói:
- Ðược rồi! Mấy câu khẩu quyết này ngươi nhớ cho thật kỹ: "Kỳ kinh bát mạch, trong có nội tức,
tụ ở Ðan điền, hợp ở Ðản trung". Ngươi có hiểu mấy câu khẩu quyết đó không?
Nguyên những câu khắc trên thiết bản là: "Nội tức ở huyệt Ðan điền, tản ra tứ chi. Chân khí ở
huyệt Ðản trung rót vào bát mạch". Chàng cố ý đảo lộn cho khác đi.
Hắc Bạch Tử nghe bốn câu khẩu quyết này rất tầm thường chẳng có chi kỳ lạ. Ðó là phép luyện
khí phổ thông. Hắn liền đáp:
- Bốn câu này vãn bối đã lĩnh hội rồi. Xin tiền bối truyền cho thêm bốn câu nữa.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Bốn câu đó ta đã đổi lại thành tầm thường nên hắn chưa thỏa mãn. Vậy ta phải đọc bốn câu cực
kỳ cổ quái để chơi trò ú tim hắn mới được.
Rồi chàng bảo:
- Bữa nay là buổi đầu, ta cũng liều truyền thụ cho ngươi thêm 4 câu nữa. Ngươi ráng mà nhớ:
"Rung động cho đứt mạch Dương Duy, bế tắc mạch Âm kiều. Bát mạch cùng đoạn tuyệt mới luyện
được thần công".
Hắc Bạch Tử giật mình kinh hãi lắp bắp hỏi:
- Cái này... kỳ kinh bát mạch trong người mà đoạn tuyệt thì còn sống sao được?... Vãn bối thực
tình không thể hiểu được mấy câu khẩu quyết đó.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nếu là thứ thần công đại pháp ai cũng hiểu được thì chẳng có chi kỳ lạ? Dĩ nhiên bên trong còn
nhiều chỗ tinh vi ảo diệu người thường không hiểu được.
Hắc Bạch Tử nghe tới đâu cảm thấy giọng lưỡi và từ ngữ khác với lão họ Nhậm, thì không khỏi
sinh lòng ngờ vực.
Nguyên hai lần trước, Hắc Bạch Tử đến Lệnh Hồ Xung nói rất ít lại biến đổi thanh âm cho thành
hàm hồ. Bây giờ rượu uống vào rồi, tinh thần phóng đãng chàng nói hơi nhiều mà Hắc Bạch Tử là người
cơ biến, bản tính đa nghi, không ngờ vực thế nào được? Có điều chẳng khi nào hắn tưởng đến người bị
cầm tù trong nhà lao lại không phải lão họ Nhậm. Hắn chỉ cho là lão cố ý bịa đặt khẩu quyết để trêu cợt
hắn mà thôi. Hắn liền hỏi:
- Tiền bối bảo bát mạch có đứt hết mới luyện được thần công. Chẳng lẽ kỳ kinh bát mạch trong
mình tiền bối đều đứt hết ư?
Lệnh Hồ Xung hững hờ đáp:
- Dĩ nhiên là thế.
Chàng nghe giọng Hắc Bạch Tử biết là hắn đã có lòng ngờ vực, không dám nói nhiều, chỉ tiếp gọn
một câu:
- Ngươi học hết toàn bộ rồi tự nhiên sẽ hiểu rõ.
Dứt lời Lệnh Hồ Xung đặt hồ vào khay đưa qua lỗ vuông.
Hắc Bạch Tử vừa vươn tay đón lấy, Lệnh Hồ Xung bỗng "ối" lên một tiếng. Người chàng xê về
phía trước đập vào cửa sắt đánh sầm một cái.
Hắc Bạch Tử hỏi ngay:
- Chi vậy?
Hắn là một tay võ công cao cường phản ứng rất mau lẹ, vội thò tay qua lỗ vuông giữ lấy khay gỗ sợ
để hồ rớt xuống sẽ vỡ tan.
Giữa lúc chớp nhoáng này. Lệnh Hồ Xung xoay tay trái lại nắm lấy tay hắn. Chàng cười hỏi:
- Hắc Bạch Tử! Ngươi thử coi lại xem ta là ai?
Hắc Bạch Tử giật mình kinh hãi, ấp úng:
- Tiền bối... tiền bối...
Mới đáp được một tiếng, cây đèn bị lật xuống.
Lúc Lệnh Hồ Xung đưa khay gỗ ra, chàng chưa có ý định nắm lấy cổ tay hắn. Nhưng khi có ánh
đèn chàng thấy bàn tay hắn ở ngoài lỗ vuông đưa lên đón lấy khay thì đột nhiên trong lòng xúc động không kiềm chế được. Chàng nghĩ tới sở dĩ mình bị cầm tù lâu ngày ở đây là hoàn toàn do ở mưu kế giảo quyệt của Hắc Bạch Tử. Nếu vặn đứt tay hắn thì trong lòng cũng hả giận được đôi phần. Chàng lại nghĩ tới nếu nhân khi bất ý mà nắm lấy hắn tất nhiên làm cho hắn phải một phen hoảng hồn bở vía, cũng là đáng kiếp.
Nguyên chàng chưa tính đến chuyện báo thù, đã nổi lòng tinh nghịch của trẻ nít liền giả vờ té xuống để Hắc Bạch Tử thò tay vào rồi nắm lấy.
Hắc Bạch Tử vốn là người rất cơ cảnh nhưng diễn biến xảy ra quá đột ngột, không có triệu chứng gì báo trước nên không kịp đề phòng. Trong lòng hắn cũng hơi cảm thấy có điều không ổn khi cổ tay bị đối phương nắm lấy
Vừa thấy năm ngón tay đối phương riết lại như một chiếc đai sắt lại nhắm vào hai huyệt đạo Ngoại quan, Nội quan. Hắc Bạch Tử xoay tay lại ra chiêu cầm nã. Bỗng nghe đánh chát một tiếng. Ba ngón chân hắn lập tức bị gãy đau không chịu được, thét lên ầm ỹ.
Tại sao Hắc Bạch Tử bị nắm chặt cổ tay mà ngón chân trái lại bị gãy? Há chẳng là chuyện ly kỳ lắm ư?
Nguyên Hắc Bạch Tử vốn có lòng kính sợ đối phương. Nhưng cổ tay bị giữ hắn lo ngay đến tính mạng. Trong lúc hoang mang hắn liền sử chiêu tuyệt kỹ "Giao long xuất uyên" trong phép Ðại cầm nã thủ.
Người bị nắm giữ tay mặt mà phát huy chiêu này thì tay trái xoay vào trong đập mạnh, đồng thời chân trái phát chiêu cực kỳ mãnh liệt. Nếu đá vào trước ngực địch nhân là khiến cho họ phải thổ huyết ngay đương trường. Bằng địch nhân là tay cao thủ biết đường né tránh cũng phải buông tay, không thì chẳng còn cách nào tránh khỏi đòn cước.
Lệnh Hồ Xung chỉ sở trường về kiếm pháp, còn công phu quyền cước cả phái Hoa Sơn chưa có ai đáng gọi là cao thủ. Ngay sư đệ chàng là Lao Ðức Nặc quyền cước đã cao hơn chàng nhiều mà đấu với Hắc Bạch Tử cũng còn thua xa.
Hắc Bạch Tử ra chiêu Giao Long xuất uyên, tay đánh vào chỉ là hư chiêu khiến địch nhân phải chú ý đến bàn tay hắn. Lúc hắn phóng chân trái đá tuyệt không hạ thấp vai hay chuyển lưng để lộ hình tích phóng cước.
Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên không nhận ra dụng tâm của hắn, dù chàng có tiên liệu được thì cũng không tránh khỏi phát cước này, trừ phi trong tay cầm trường kiếm mới có thể kiềm chế được đối phương.
Diễn biến này xảy ra đột ngột, Hắc Bạch Tử hoang mang chỉ mong thoát hiểm, không kịp nghĩ tới giữa mình và đối phương còn cách một cửa sắt rất dày. Chiêu Giao Long xuất uyên hắn sử đến nơi đến chốn đòn cước nhằm đúng bộ vị, lực đạo lại mãnh liệt vô cùng. Vừa nghe đánh chát một tiếng, chân hắn đánh trúng cửa sắt.
Lệnh Hồ Xung nghe tiếng đụng cửa vang lên rùng rợn mới hiểu mình vừa thoát nạn là nhờ ở cửa sắt che chở cho. Chàng cười ha hả nói:
- Ngươi đá một đòn nữa đi và phải đá nặng như vậy thì ta sẽ buông tha.
Ðột nhiên Hắc Bạch Tử cảm thấy hai huyệt đạo Ngoại quan và Nội quan ở tay phải mình có luồng nội lực ào ạt tiết ra. Bất giác hắn nhớ tới đó là một điều đáng sợ nhất trong đời, liền hồn vía lên mây. Một mặt hắn vận lực ngưng khí, một mặt năn nỉ kêu van:
- Lão... Lão tiền bối... lão tiền bối...
Không nói còn khá. Hắn vừa mở miệng thốt lên được mấy tiếng nội lực tiết ra càng nhiều, đành phải ngậm miệng lại. Song nội lực vẫn không ngớt phát tiết ra ngoài.
Chương trước | Chương sau