Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 42 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 115 - Giang Nam tứ hữu cử người tái đấu

↓↓
Bọn Hắc Bạch Tử ba người kinh hãi vô cùng vì họ biết nội lực Hoàng Chung Công đứng vào số nhất số nhị trong võ lâm. Trước khi lão qui ẩn đã ít gặp tay địch thủ. Trải qua mười mấy năm lão khổ công tu luyện nội lực càng tiến bộ phi thường. Thế thì ai còn ngờ được lão lại thất bại về tay một chàng thiếu niên hậu bối phái Hoa Sơn? Nếu không phải chuyện mục kích mà chỉ nghe nói thì thật khó có thể tin được.


Hoàng Chung Công nhăn nhó cười nói:


- Kiếm pháp của Phong huynh đệ đây tinh diệu đến trình độ suốt đời lão phu hiếm thấy. Nhất là nội lực thâm hậu phi thường càng khiến cho lão phu kính phục vô cùng! Lão phu cứ tưởng chiêu "Lục đỉnh khai sơn" trong "Thất huyền vô hình kiếm" của mình hiện nay đã thành vô địch, ngờ đâu nó chỉ là một trò con nít dưới bàn tay Phong huynh đệ.


Lệnh Hồ Xung nói:

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vãn bối phải gắng gượng chống đỡ, may được tiền bối nương tay cho rất nhiều.


Hoàng Chung Công buông tiếng thở dài ngồi thừ người ra, vẻ mặt lão xiết đỗi thê lương, vì lão cảm giác bao năm khổ luyện mà thành vô dụng. Lòng lão chán nản đến cực điểm.


Lệnh Hồ Xung thấy Hoàng Chung Công thiểu não như vậy, lòng chàng xiết nỗi băn khoăn, nghĩ thầm:


- Tuy Hướng đại ca dường như có ý không muốn đem việc ta đã mất hết nội lực nói cho bọn này hiểu để họ khỏi trông thấy chỗ ta bị thương trầm trọng phải đến cầu họ cứu trị và có thể sinh điều trở ngại. Nhưng bậc đại trượng phu phải hành động quang minh lỗi lạc, ta không nên chiếm phần tiện nghi của người.


Chàng nghĩ vậy liền nói:


- Ðại trang chúa! Có điều vãn bối cần nói rõ là sở dĩ vãn bối không sợ tiếng đàn của đại trang chúa phát ra kiếm khí chẳng phải vì nội lực vãn bối cao cường mà trái lại vì lẽ trong người vãn bối không còn một chút nội lực nào.


Hoàng Chung Công sửng sốt đứng dậy hỏi ngay:


- Sao?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Vãn bối bị thương nhiều lần, nội lực mất hết nên tiếng đàn của đại trang chúa không đưa cảm ứng vào được.


Hoàng Chung Công ngơ ngác hỏi:


- Thật thế ư?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Nếu đại trang chúa không tin lời vãn bối thì cứ cầm mạch coi sẽ rõ.


Chàng vừa nói vừa đưa tay phải ra. Hoàng Chung Công cùng Hắc Bạch Tử rất lấy làm kỳ, nghĩ bụng:


- Gã này tới Mai trang tuy không rõ ràng là thù nghịch nhưng chung qui vẫn không phải vì lòng tử tế mà sao gã dám thản nhiên đưa tay ra? Như vậy phỏng có khác gì đem tính mạng trao vào tay người?


Giả tỷ mình mượn cơ hội cầm mạch mà nắm lấy huyệt đạo trên cổ tay gã thì dù gã có bản lãnh nghiêng trời cũng đành thúc thủ mặc mình muốn giết muốn mổ thế nào cũng được.


Vừa rồi Hoàng Chung Công đã phát huy thần kỷ "Lục đỉnh khai sơn" chẳng những không làm gì được Lệnh Hồ Xung mà lúc tối hậu, cả bảy dây đàn cùng bật tiếng vang, lão đã vận động nội lực đến đọ chót khiến bảy dây đàn đều đứt hết. Lão bị cuộc thất bại sâu cay này dù sao vẫn chẳng cam lòng, bụng bảo dạ:


- Dù người có dẫn dụ cho ta thò tay ra để rồi phản phúc nắm lấy huyệt đạo thì cũng đưa đến cuộc tỷ đấu nội lực là cùng.


Lão liền thò tay mặt ra từ từ nắm lấy uyển mạch tay phải Lệnh Hồ Xung.


Lúc lão đưa tay đã ngấm ngầm bố trí "hổ trảo cầm nã thủ", "long trảo công", "tiểu thập bát nã" là ba thứ cầm nã thủ pháp thượng thặng. Bất luận đối phương biến chiêu thế nào cũng không nắm trúng được cổ tay lão để hòng kiềm chế.


Không ngờ Hoàng Chung Công đặt năm ngón tay lên cổ tay Lệnh Hồ Xung, chàng vẫn để yên không cử động, tuyệt không có ý gì thừa cơ phản kích.


Hoàng Chung Công rất đỗi kinh dị vì thấy mạch lạc Lệnh Hồ Xung suy nhược vô cùng. Mạch đi chậm chạp thưa thớt, đúng là người mất hết nội lực.


Lão ngẩn người ra một chút rồi bất giác nổi lên tràng cười khanh khách nói:


- Té ra là thế! Té ra là thế! Lão phu mắc bẫy lão đệ rồi! Lão phu mắc bẫy lão đệ rồi!


Miệng lão nói là mình mắc bẫy mà tinh thần lão tỏ ra rất sung sướng.


Nên biết "Thất huyền vô hình kiếm" là một loại võ công cực kỳ cao thâm. Ðã đem nó ra sử dụng được dĩ nhiên đối thủ phải là kẻ sĩ rất cao minh về võ học. Còn phần nội cường mạnh không cần phải nói cũng biết là ghê gớm đến thế nào! Nội lực đối phương càng cường mạnh thì sự phản ứng của tiếng đàn càng ghê gớm!


Ai ngờ đâu Lệnh Hồ Xung không còn mảy may nội lực, thậm chí "Thất huyền vô hình kiếm" đối với chàng thành ra vô dụng.


Hoàng Chung Công sau cuộc đại bại đã chán nản hết chỗ nói. Bây giờ lão hiểu lý do thất bại của mình chẳng phải vì tuyệt kỹ không hiệu nghiệm, dĩ nhiên lão mừng như phát điên không sao nhẫn nại được. Lão nắm lấy cổ tay Lệnh Hồ Xung mà giật, mà lắc vừa cười vừa nói:


- Hảo bằng hữu! Sao lão đệ lại đem điều bí mật này nói cho lão phu hay?


Lệnh Hồ Xung cười đáp:


- Nội lực vãn bối đã mất hết mà vừa rồi tỷ kiếm phải dấu diếm là trong lòng còn có ý bất lương, nhưng chẳng lẽ lại dối trá đến cùng?


Hoàng Chung Công vuốt râu cả cười nói:


- Lão đệ nói vậy thì môn "Thất huyền vô hình kiếm" của lão phu không phải là phế vật. Lão phu chỉ sợ "Thất huyền vô hình kiếm" biến thành "Ðoạn huyền vô dụng" mà thôi.


Hắc Bạch Tử bỗng xen vào:


- Phong huynh đệ! Lão đệ thành thực nói ra, anh em ta đều cảm kích, nhưng lão đệ không nghĩ đến tiết lộ nhược điểm mà anh em ta muốn hạ sát lão đệ thật d như trở bàn tay ư? Kiếm pháp của lão đệ tuy cao cường nhưng không nội lực thì chẳng thể nào chống chọi được với chúng ta.


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Lời nhị trang chúa rất đúng! Có điều vãn bối đã biết bốn vị trang chúa đây đều là bậc anh hùng hào kiệt nên mới nói rõ chân tình.


Y¨ chàng nói đã là anh hùng hào kiệt thì khi nào lại nhân lúc người ta gặp nguy hiểm mà hạ thủ?


Hoàng Chung Công gật đầu nói:


- Phải lắm! Phải lắm! Phong lão đệ! Lão đệ đến tệ trang có mục đích gì cứ nói thẳng còn ngần ngại chi nữa? Bốn anh em ta với lão đệ tuy mới gặp nhau một lần mà tình đồng cố cựu. Chúng ta làm được tới đâu nhất định giúp lão đệ tới đó.


Hắc Bạch Tử nói:


- Lão đệ đã bị mất hết nội lực tất là mình bị trọng thương. Tại hạ có người bạn thâm giao, y thuật thông thần. Nhưng tính y rất quái dị không chịu chữa bệnh cho người một cách d dàng. Có điều y nể mặt tại hạ, nhất định sẽ vui lòng chữa cho lão đệ.


Ngốc Bút Ông nói theo:


- Lão sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ đó đối với nhị ca ta...


Lão chưa dứt lời Lệnh Hồ Xung đã la lên:


- Bình Nhất Chỉ đại phu ư?


Hắc Bạch Tử đáp:


- Chính thị! lão đệ cũng nghe danh y rồi phải không?


Lệnh Hồ Xung buồn rầu đáp:


- Bình đại phu đã qua đời trên đỉnh Ngũ Bá Cương tỉnh Sơn Ðông mấy tháng trước rồi.


Hắc Bạch Tử la lên:


- Trời ơi! Y... y chết rồi ư?


Ðan Thanh tiên sinh hỏi:


- Bệnh gì y cũng chữa khỏi, sao y lại không chữa khỏi cho mình được? Hay y bị kẻ thù sát hại chăng?


Lệnh Hồ Xung lắc đầu. Cái chết của Bình Nhất Chỉ khiến chàng áy náy vô cùng. Chàng đáp:


- Bình đại phu lúc lâm tử đã cầm mạch cho vãn bối và nói là nội thương của vãn bối rất đỗi kỳ dị.


Thực tình y không chữa được.


Hắc Bạch Tử nghe tin Bình Nhất Chỉ chết thì thương cảm vô cùng. Lão ngồi thừ người lẳng lặng không nói gì. Bất giác đôi dòng lệ nhỏ.


Hoàng Chung Công trầm tư một lúc rồi nói:


- Phong huynh đệ! Lão phu trỏ cho lão đệ con đường này nhưng người ta có chịu lời hay không thì chưa thể biết được. Lão phu viết một phong thư cho lão đệ cầm đến ra mắt chưởng môn phái Thiếu Lâm là Phương Chứng đại sư. Nếu lão chịu đem nội công tuyệt kỹ "Dịch Cân Kinh" của phái Thiếu Lâm truyền thụ cho thì lão đệ có cơ hội phục hồi nội lực. Dịch Cân Kinh là một môn huyền bí của phái Thiếu Lâm, nhưng ngày trước Phương Chứng đại sư có thiếu lão phu một món nhân tình, may ra đại sư nể mặt lão phu mà truyền Dịch Cân Kinh lại cho lão đệ cũng chưa biết chừng.


Lệnh Hồ Xung nghe hai lão một giới thiệu Bình Nhất Chỉ và một chỉ điểm đi cầu Phương Chứng đại sư, đều là những nơi rất đích đáng, đủ tỏ hai vị trang chúa chẳng những kiến thức cao siêu mà đối với chàng bằng cả một tấm lòng nhiệt thành.


Chàng cảm kích vô cùng đáp:


- Dịch Cân Kinh là môn thần kỹ Phương Chứng đại sư chỉ truyền cho đệ tử bản môn. Vả vãn bối cũng không tiện vào làm môn hạ phái Thiếu Lâm thì thật là một vấn đề khó giải quyết. Hảo ý của bốn vị trang chúa khiến vãn bối cảm kích vô cùng. Vãn bối còn sống ngày nào xin ghi nhớ ngày đó. Con người sống hay chết có số mạng. Nội thương trong mình vãn bối chẳng có chi khẩn yếu để bốn vị phải quan tâm. Vãn bối xin cáo từ.


Hoàng Chung Công nói:


- Khoan đã!


Lão trở gót đi vào nội thất lấy ra một cái bình sứ nói:


- Ðây là hai viên thuốc mà ngày trước tiên sư đã ban cho. Thuốc này vừa bồi bổ gân cốt vừa trị thương rất hiệu nghiệm. Ta tặng cho lão đệ để dải lòng tri ngộ, lão đệ đừng từ chối.


Lệnh Hồ Xung thấy cái bình đậy nắp gỗ cũ kỹ thì biết là di vật của sư phụ lão trân quí vô cùng, chàng vội đáp:


- Ðây là tứ vật của tôn sư tiền bối , vãn bối không dám bái lãnh.


Hoàng Chung Công thở dài nói:


- Bốn anh em ta tuyệt tích giang hồ không cùng người ngoài tranh đấu thì dù là thánh dược trị thương cũng chẳng để làm gì. Chúng ta lại không có con. Lão đệ mà từ chối thì hai viên thuốc này chỉ còn đường bỏ vào quan tài.


Lệnh Hồ Xung thấy lão nói bằng một giọng thê lương đành trịnh trọng cảm ơn đón lấy thuốc rồi cáo từ ra cửa.


Hắc Bạch Tử, Ngốc Bút Ông, Ðan Thanh tiên sinh dẫn chàng về kỳ thất.


Hướng Vấn Thiên thấy bốn người đều lộ vẻ nghiêm trọng thì biết ngay Lệnh Hồ Xung đã tỷ kiếm với đại trang chúa và phần thắng lại đến với chàng.


Giả tỷ mà đại trang chúa đắc thắng thì Hắc Bạch Tử còn có thể giữ vẻ thản nhiên, nhưng Ngốc Bút Ông và Ðan Thanh tiên sinh nhất định hớn hở tươi cười ra mặt và gặp Hướng Vấn Thiên lập tức đòi lấy tấm bút thiếp của Trương Húc cùng bức tranh sơn thủy của Phạm Khoan.


Hướng Vấn Thiên là tay xét đoán lòng người rất giỏi, tuy hắn biết rõ Lệnh Hồ Xung đắc thắng, vẫn giả vờ hỏi:


- Phong huynh đệ! Lão đệ đã được đại trang chúa chỉ điểm kiếm pháp chưa?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Công lực đại trang chúa cao thâm khôn lường, nhưng gặp phải tiểu đệ nội lực mất hết thành ra công lực của tiền bối phát huy vào cây dao cầm không cảm ứng đến tiểu đệ. Chuyện bất ngờ trong thiên hạ đến thế là cùng!


Ðan Thanh tiên sinh trợn mắt lên nhìn Hướng Vấn Thiên nói:


- Phong huynh đệ đây là con người thành thực, chẳng dấu diếm điều chi hết. Ðồng huynh lại bảo nội lực y cao thâm hơn Ðồng huynh nhiều, nên đại ca ta mắc hỡm.


Hướng Vấn Thiên cười nói:


- Khi Phong huynh đệ chưa mất hết nội lực thì thực tình y cao thâm hơn tại hạ nhiều. Tại hạ nói đó là ngày trước chứ không phải hiện nay.


Ngốc Bút Ông hừ một tiếng rồi nói:


- Ðồng huynh là con người khó chơi lắm!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Độc thoại

Độc thoại

Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm

30-06-2016
Hạnh phúc dưới chân

Hạnh phúc dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc

29-06-2016
Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường mộng lưu ngân là câu chuyện tập trung cả 3 gia đình họ Lâm, họ Thư và nhà

26-07-2016 1 chương
Sáng ba tối bốn

Sáng ba tối bốn

Ở Tống Quốc có một người rất thích nuôi khỉ, nên người ta đặt cho anh ta cái tên

24-06-2016
Khi tình đã cạn

Khi tình đã cạn

Vợ chồng thằng bạn lấy nhau được 10 tháng thì xảy ra xích mích rồi chia tay. Trong

23-06-2016
Vì đó là cậu...

Vì đó là cậu...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Lần đó, Duy

27-06-2016

XtGem Forum catalog