Insane
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 42 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 100 - Nữ dị nhân là trang tuyệt sắc

↓↓

Nhà sư nói đoạn xoay mình từ từ bước đi.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Bà kia chờ nhà sư đi mấy bước rồi nói:


- Lệnh Hồ Xung! Ngươi hãy đi theo lão hòa thượng kia! Lão bảo nội thương ngươi có thể trị được vì nội công tâm pháp phái Thiếu Lâm là một tâm pháp có một không hai trên đời. Sao ngươi lại không đi?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Vãn bối đã nói hộ tống bà bà thì dĩ nhiên phải đưa đến nơi đến chốn.


Bà kia nói:


- Chính ngươi đã bị thương thì còn hộ tống ai được?


Lệnh Hồ Xung cười đáp:


- Bà bà cũng bị thương. Chúng ta cùng đi thôi!


Bà kia nói:


- Ta là yêu tà ngoại đạo còn ngươi là đệ tử danh môn. Ngươi đừng đi theo ta để làm bại hoại danh môn chính phái.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Vãn bối chẳng còn danh dự gì thì ai nói sao cũng mặc. Bà bà! Bà bà đối xử với vãn bối tử tế quá! Lệnh Hồ Xung này chẳng phải con người không biết điều. Hiện giờ bà bà bị trọng thương mà vãn bối bỏ đi thì còn ra người thế nào được?


Bà già kia hỏi lại:


- Giả tỷ bây giờ ta không bị thương thì ngươi bỏ ta mà đi phải không?


Lệnh Hồ Xung chưng hửng, gượng cười đáp:


- Nếu bà bà không tị hiềm vãn bối là kẻ hậu sinh ngu dại cho đi làm bầu bạn thì Lệnh Hồ Xung này sẽ ở luôn bên mình bà bà để trò chuyện cho khây khỏa. Có điều vãn bối tính tình lỗ mãng, tự ý làm càn. E rằng chỉ mấy ngày sẽ làm cho bà bà phát ngán, không muốn nói năng với vãn bối nữa.


Bà kia hắng dặng một tiếng.


Lệnh Hồ Xung xoay tay đưa viên thuốc của Phương Sinh đại sư về phía sau nói:


- Vị cao tăng chùa Thiếu Lâm này thật tử tế hết chỗ nói. Bà bà giết bốn tên đệ tử của lão mà lão bớt thuốc lại dành cho bà bà trị thương, chính lão lại không uống.


Bà kia nói:


- Những con người hợm mình là danh môn chính phái thường giả làm bộ tử tế, ta mới chẳng coi họ vào đâu.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Bà bà! bà uống viên thuốc này đi! Vãn bối uống vào quả thấy trong lòng khoan khoái hơn trước.


Bà kia ậm ừ một tiếng nhưng không lại lấy thuốc.


Lệnh Hồ Xung lại gọi:


- Bà bà!...


Bà kia ngắt lời:


- Hiện giờ chỉ có hai người là ta và ngươi, sao cứ kêu "bà bà", "bà bà" không ngớt miệng? Ngươi kêu ít đi mấy câu không được hay sao?


Lệnh Hồ Xung cười đáp:


- Dạ! Kêu ít đi mấy câu có chi là không được? Sao bà bà không cầm lấy viên thuốc này mà uống?


Bà kia nói:


- Ngươi đã bảo thuốc linh đan của phái Thiếu Lâm công hiệu, tức là nói thuốc của ta không chữa được ngươi. Vậy sao ngươi không uống nốt cả viên thuốc của nhà sư già này đi?


Lệnh Hồ Xung la lên:


- Trời ơi! Vãn bối bảo thuốc chữa thương của bà bà không hay bao giờ? Bà bà nói vậy chẳng là oan uổng cho vãn bối lắm ư? Hơn nữa, thuốc trị thương của phái Thiếu Lâm có công hiệu cũng để bà


bà uống đặng có khí lực mà lên đường.


Bà kia hỏi:


-Có phải ngươi đánh bạn với ta buồn lắm không? Thế thì ngươi đi đi! Ta không giữ ngươi nữa.


Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:


- Sao bây giờ bà lão này lại khó tính đến thế, chỉ kiếm cách xoay mình hoài? À phải rồi! Bà bị thương khá nặng, trong mình không được khoan khoái, dĩ nhiên trở thành khó nết, mình chẳng thể trách bà được.


Chàng nghĩ vậy liền cười nói:


- Hiện giờ vãn bối muốn đi nửa bước cũng không nổi nữa. Dù đi được vãn bối cũng không đi đâu.


Huống chi... huống chi... hà hà...


Bà kia tức giận gắt lên:


- Huống chi làm sao? Hà hà cái gì?


Lệnh Hồ Xung cười đáp:


- Hà hà hà hà hà... huống chi vãn bối có đi được cũng không muốn đi, trừ trường hợp bà đi theo vãn bối.


Nguyên chàng đối với bà này nói năng rất cung kính, l độ, nhưng chàng thấy bà loạn trí dở hơi không kể đến lẽ phải, chàng đâm ra phóng túng. Chàng có biết đâu bà vẫn không tức giận không gắt gỏng. Ðột nhiên bà im tiếng, không hiểu nghĩ tâm sự gì mà chẳng nói nửa lời.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Bà bà!...


Bà già gạt đi:


- Lại bà bà rồi! Ngươi chưa kêu ai bằng bà bà bao giờ phải không? Bây giờ gặp dịp cứ kêu hoài không biết chán miệng.


Lệnh Hồ Xung cười hỏi:


- Từ giờ trở đi vãn bối không kêu tiền bối bằng bà bà thì kêu bằng gì cho được?


Bà kia lẳng lặng không nói gì, hồi lâu mới đáp:


- Bây giờ chỉ có hai người ở đây, cần gì phải kêu gọi? Ngươi cứ mở miệng dĩ nhiên là nói với ta, chẳng lẽ còn nói với người thứ hai nào khác?


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Có khi vãn bối thích nói một mình, sợ bà bà hiểu lầm.


Bà kia hứ một tiếng rồi nói:


- Ngươi ăn nói không đứng đắn, chẳng trách tiểu sư muội không thích ngươi.


Câu này đúng là một nhát dao đâm vào trái tim Lệnh Hồ Xung. Lòng chàng se lại bất giác tự nhủ:


- Tiểu sư muội không thích ta mà thích Lâm sư đệ phải chăng vì ta hành động và nói năng không đứng đắn? Thậm chí nàng không muốn đem việc chung thân ủy thác vào ta! Phải rồi! Lâm sư đệ theo đúng mực thước, quả ra tuồng chính nhân quân tử, chẳng khác gì sư phụ. Ðừng nói tiểu sư muội, giả tỷ là con gái cũng thích gã chứ không thích tên lãng tử Lệnh Hồ Xung vô hạnh này. Chao ôi! Lệnh Hồ Xung hỡi Lệnh Hồ Xung! suốt đời ngươi chỉ rượu chè be bét, không giữ môn qui. Thiệt không còn thuốc nào chữa được. Ngươi kết giao cả với tên đại đạo hái hoa là Ðiền Bá Quang, ngủ cả trong kỹ viện tại Hành Dương. Tiểu sư muội chán ghét ngươi lắm là phải.


Bà kia thấy chàng không nói gì liền hỏi:


- Sao? Ta nói câu đó làm ngươi thương tâm chăng? Ngươi giận ta rồi phải không?


Lệnh Hồ Xung vội đáp:


- Vãn bối không tức giận chi hết. Bà bà nói đúng lắm! Vãn bối ăn nói chẳng đứng đắn chút nào, hành động cũng không chân chính. Trách gì tiểu sư muội không thích vãn bối. Cả sư phụ sư nương cũng không thích vãn bối là phải.


Bà kia nói:


- Ngươi bất tất phải thương tâm: sư phụ, sư nương, tiểu sư muội không ưa thích ngươi chẳng lẽ...


chẳng lẽ trên đời không còn một người nào ưa thích ngươi nữa hay sao?


Bà nói câu này bằng một giọng rất dịu dàng, chứ đầy nỗi an ủi.


Lệnh Hồ Xung xúc động vô cùng. Ngực chàng nóng bừng, họng như đút nút chặt. Chàng ấp úng:


- Bà bà đối đãi với vãn bối tử tê quá... dù trên đời không còn người nào ưa vãn bối... cũng chẳng cần gì ...


Bà kia nói:


- Miệng lưỡi ngươi thật bẻo lẻo khiến người nghe phải khoan khoái. Chẳng trách nhân vật kiêu kỳ như Lam Phượng Hoàng ở Ngũ độc giáo cũng vì ngươi mà điên đảo thần hồn. Ðược lắm! Ngươi không đi nổi, ta cũng không đi nổi. Bữa nay đành nghỉ trên sườn núi này. Chẳng hiểu bữa nay có chết không?


Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:


- Bữa nay không chết, chưa hiểu ngày mai có chết không. Ngày mai không chết lại chưa hiểu ngày mốt có chết không...


Bà kia nói:


- Ðừng rườm lời nữa! Ngươi chậm chạp lê bước đi, ta theo sau đi tới.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Bà bà không uống viên thuốc này của lão hòa thượng thì tại hạ e rằng không lê nổi một bước.


Bà kia hỏi:


- Ngươi lại nói nhăng rồi. Ta không uống viên thuốc này sao không cất bước nổi?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Vãn bối không nói nhăng chút nào cả. Bà bà không uống thuốc, thương thế không đỡ, làm gì còn tinh thần để gảy đàn. Gặp lúc vãn bối trong dạ bồn chồn còn đâu khí lực mà lê đi? Ðừng nói lê bước, mà nằm đườn ra cũng không đủ khí lực.


Bà kia bật tiếng cười hinh hích hỏi:


- Ðã nằm sao lại không đủ khí lực?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Dĩ nhiên là thế. Sườn núi này dốc thoai thoải, vãn bối mà không vận khí thì lập tức lăn xuống khe suối, chẳng chết nát thân cũng chết ngộp nước.


Bà kia thở dài nói:


- Ngươi bị trọng thương không biết chết lúc nào mà vẫn còn hứng chí nói đùa. Con người như vậy trên đời thật hiếm có.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Một nghìn viên bi

Một nghìn viên bi

"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi

30-06-2016
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016
Cafe yêu

Cafe yêu

Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì? *** Ciao cafe - Điều em sẽ làm

27-06-2016