XtGem Forum catalog
Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung

Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung - Chương 18 - Đất lở gầm trời tan đại địch - Kinh về cố chủ nặng ân tình

↓↓

-Tánh mạng của em là do công tử cứu lại cho. Thánh vật của dân tộc em cũng nhờ công tử thâu hồi cho. Bất kể công tử đối với em tệ bạc ra sao, em cũng không bao giờ phụ lòng công tử đâu.

bạn đang xem “Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Dứt lời, Tiêu-Thanh-Đồng rút đoản kiếm đeo bên hông trao cho Trần-Gia-Cách nói:


-Đoản kiếm này là do thân phụ em tặng cho làm vật hộ thân. Theo lời thân phụ thì bên trong có một sự kiện vô cùng bí mật mà suốt mấy trăm năm nay chưa ai khám phá được. Ngày nay lâm biệt, hậu hội hữu kỳ, không có gì tặng nhau, em chỉ xin công tử nhận lấy thanh kiếm này làm kỷ niệm mà đừng từ chối. Công tử là người thông minh mẫn tiệp, ắt sẽ có ngày tìm được bí mật ẩn tàng trong đó.


Trần-Gia-Cách trịnh trọng đưa hai tay nhận lấy kiếm nói:


-Thanh kiếm này là một báu vật, đáng lý ra tôi không thể nhận lãnh. Nhưng nếu làm thế chẳng hóa ra phụ lòng cô nương lắm sao. Cung kính bất như tuân mệnh, tôi xin lãnh nhận và đa tạ hảo tâm của cô nương.


Nhìn mặt Trần-Gia-Cách, Tiêu-Thanh-Đồng ít nhiều cũng biết được chàng là người tình thâm nghĩa trọng và đoán được tâm sự của chàng một phần nào. Nàng cúi mặt thẹn thùng, xúc động nói:


-Em biết vì lẽ gì mà anh không bằng lòng để em ở lại giúp. Có lẽ vì hôm trước anh nhìn thấy em với chàng thanh niên kia như có tình ý với nhau. Chàng thanh niên đó là đồ đệ thân yêu nhất của Lục-Phỉ-Thanh tiền bối chứ chẳng phải ai xa lạ đâu. Nếu anh muốn biết chàng thanh niên ấy là người thế nào xin cứ hỏi thẳng Lục lão tiền bối sẽ rõ. Em chỉ là một cô gái quê mùa, không đủ lời lẽ để nói ra tất cả cho anh hiểu được. Thôi! Thời giờ gấp rút, em phải lên đường đây! Xin từ biệt anh nhé!


Dứt lời, Tiêu-Thanh-Đồng thúc mạnh vào hông con ngựa một cái. Con tuấn mã bốn vó phi như bay. Chỉ trong chốc lát, cả người lẫn ngựa đã biến mất trong cát bụi mù mịt.


Trần-Gia-Cách cầm thanh kiếm trên tay mà lòng ngơ ngẩn. Bóng Tiêu-Thanh-Đồng đã khuất, nhưng chàng vẫn đứng lặng im nhìn theo đám mụi mù. Phải một hồi lâu, Trần-Gia-Cách như mới trở về lại được với thực tại. Chàng lên ngựa quay đầu trở lại, rong cương đi từ từ chậm rãi. Mỗi bước chân ngựa như một nhịp tim đang đập mạnh trong lòng vị Tổng-Đà-Chủ tuổi trẻ tài cao tên Trần-Gia-Cách kia...


Chú thích:


(1-) Nội công: tấn công ở bên trong.


(2-) Ngoại kích: ở bên ngoài đánh vào.


(3-) Màu hoàng oanh: màu vàng.


(4-) Tiện nữ: "con gái nhà tôi".


(5-) "Phật" đây có nghĩa là "Allah" (thượng-đế, theo tiếng Ả-Rập) của người Hồi-Giáo chứ không phải là Đức Thích-Ca Mâu-Ni của Phật-Giáo.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Cỏ dại

Cỏ dại

Thôi. Anh không cần nói gì nữa đâu. Em hiểu hết. Anh cũng phải nghĩ gì cả. Em tôn

29-06-2016
Người cha mù

Người cha mù

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn

30-06-2016
Kẻ ngoại đạo

Kẻ ngoại đạo

Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ

23-06-2016
Lời nói dối của cha

Lời nói dối của cha

Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô

29-06-2016