Old school Swatch Watches
Thiên long bát bộ - Kim Dung

Thiên long bát bộ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 100
5 sao 5 / 5 ( 61 đánh giá )

Thiên long bát bộ - Kim Dung - Chương 99 - Giáo Đơn Vu Chiết Tiễn, Lục Quân Tích Dịch, Phấn Anh Hùng Nộ

↓↓

- Lửa lớn thế, không biết đốt mất bao nhiêu nhà của dân chúng? Than ôi!

bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiêu Phong không muốn kể xấu Gia Luật Hồng Cơ nhưng biết ngay lần này bị thua dưới tay người Nữ Chân, bao nhiêu tức tối trong lòng trút lên đầu bách tính, trên đường tiến quân tây chinh, gặp ai giết nấy, nhà cửa đốt sạch.


Lửa cháy mãi tới khi trời sáng cũng chưa tắt. Đến trưa hôm đó, phương nam cũng có lửa bốc lên, dưới ánh nắng chang chang không thấy lửa mà chỉ thấy khói mù mịt bốc lên tận mây. Đoàn của Huyền Độ vốn dĩ đi đầu thấy phương nam lửa bốc cao như thế liền gò cương đứng lại bên đường đợi Tiêu Phong tới nơi bèn hỏi:


- Kiều bang chủ, quân Liêu chia ba mặt tấn công, Nhạn Môn Quan liệu có giữ nổi không? Ta đã liên tiếp sai người chạy đến báo tin nhưng thống soái giữ ải nhu nhược, không dám phát binh sợ không chống nổi thiết kỵ Liêu binh.


Tiêu Phong không biết phải trả lời thế nào, Huyền Độ lại tiếp:


- Xem ra chỉ có người Nữ Chân là có thể chống lại quân Liêu, trong tương lai nếu như Đại Tống liên thủ với Nữ Chân, nam bắc giáp công thì may ra sẽ khiến cho thiết kỵ Khất Đan không tiến xuống nam thôi.


Tiêu Phong hiểu ý ông ta muốn mình tìm cách liên lạc với thủ lãnh Nữ Chân Hoàn Nhan A Cốt Đả nhưng nghĩ mình vốn là người Khất Đan, làm sao có thể cấu kết ngoại địch đánh lại nước mình. Ông đột nhiên nhớ ra hỏi lại:


- Huyền Độ đại sư, phụ thân tôi ở quí bảo sát có bình an không?


Huyền Độ ngạc nhiên nói:


- Lệnh tôn qui y tam bảo, thanh tu ở hậu viện chùa Thiếu Lâm, trước khi đi Nam Kinh chúng tôi không gặp lệnh tôn để khỏi làm động lòng trần của người.


Tiêu Phong nói:


- Tại hạ quả là muốn gặp gia gia, hỏi ông một câu.


Huyền Độ ồ lên một tiếng. Tiêu Phong nói:


- Tại hạ muốn thỉnh vấn lão nhân gia: Nếu như quân Liêu tiến đánh chùa Thiếu Lâm, thì phải xử trí thế nào?


Huyền Độ đáp:


- Thì phải hết sức kháng địch, hộ tự vệ pháp, còn gì khác nữa?


Tiêu Phong nói:


- Thế nhưng cha tôi là người Khất Đan làm sao có thể bảo ông ta vì người Hán mà giết người Khất Đan cho được?


Huyền Độ trầm ngâm rồi nói:


- Thì ra bang chủ quả thực là người Khất Đan. Bỏ chỗ tối ra chỗ sáng, quả là đáng kính đáng phục.


Tiêu Phong nói:


- Đại sư là người Hán thì nói Hán là sáng, Khất Đan là tối. Thế nhưng người Khất Đan chúng tôi thì lại bảo Đại Liêu là sáng, Đại Tống là tối. Nghĩ đến tổ tông người Liêu chúng tôi bị người Yết2 tàn sát, bị người Tiên Ti hiếp đáp, chạy đông chạy tây, khổ không kể đâu cho hết. Thời nhà Đại Đường, võ công người Hán các ông cực thịnh, giết không biết bao nhiêu dũng sĩ Khất Đan, bắt bao nhiêu đàn bà con gái Khất Đan. Đến bây giờ người Hán võ công không được như cũ thì người Khất Đan lại quay trở lại tấn công người Hán. Cứ như thế giết qua giết lại không biết đến bao giờ mới thôi?


Huyền Độ lặng thinh, qua một lúc mới niệm:


- A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!


Đoàn Dự giục ngựa chạy đến, chỉ nghe được phần sau của câu chuyện giữa hai người bèn ngâm nga:


Lửa hồng kia chửa tắt,


Chinh chiến hẳn chưa nguôi.


Tráng sĩ giờ đây đã thác rồi,


Ngửng đầu tiếng ngựa hí bi ai.


Sĩ tốt phơi thây ngọn cỏ,


Tướng quân trơ trọi một ngươi.


Kên kên rỉa xác nơi đồng nội,


Cành khô vất vưởng ruột tanh hôi.


Than ôi!


Xưa nay binh lửa là hung khí,


Thánh nhân chẳng đặng mới dùng thôi.3


Tiêu Phong khen ngợi:


Xưa nay binh lửa là hung khí,


Thánh nhân chẳng đặng mới dùng thôi.


- Hiền đệ, ngươi làm thơ hay thật.


Đoàn Dự đáp:


- Không phải thơ đệ làm đâu, đó là của đại thi nhân Lý Bạch đời Đường đó.


Tiêu Phong nói:


- Ta ở đây cũng nghe người trong bộ tộc hát một khúc như vầy.


Nói xong ông cao giọng hát:


Núi Kỳ Liên đã mất rồi,


Trâu bò gia súc mệt nhoài kiếm ăn.


Gò Yên Chi cũng mất tăm,


Đàn bà con gái hom hem gầy mòn.4


Ông trung khí sung túc, tiếng hát vang vang mãi tận xa nhưng giọng đầy vẻ thê lương. Đoàn Dự gật đầu:


- Đó là điệu hát của người Hung Nô. Năm xưa Hán Võ Đế chinh phạt Hung Nô, cướp mất một phần lớn đất đai của họ, người Hung Nô khốn khổ đáng thương, chắc hẳn tiếng hát vẫn còn truyền đến tận ngày nay.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Mãi mãi

Mãi mãi

Tại sao anh lại không để em chạm vào anh? Em cũng chẳng cần biết nữa, chỉ biết là em

24-06-2016
Quy luật tự nhiên

Quy luật tự nhiên

"Mặt Trời bằng tuổi nó, hay rõ hơn là cùng lớp, chỉ khác cái Mặt Trời là nam còn nó

23-06-2016
Thư gửi chị dâu...

Thư gửi chị dâu...

Gửi chị dâu... Người ta thường nói: "Con gái sinh ra rồi sẽ làm con người khác, con

23-06-2016
Về lại thiên đường

Về lại thiên đường

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn

24-06-2016
Biết! Nhớ! Rồi quên!

Biết! Nhớ! Rồi quên!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1) Không ai, không một ai

28-06-2016