pacman, rainbows, and roller s
Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt

Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 146 đánh giá )

Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt - Chương 8 - Xuất cốc

↓↓

"Ừm." Diệu Phong mỉm cười: "Trước khi gặp Giáo vương, chẳng ai cần đến tại hạ cả."

bạn đang xem “Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiết Tử Dạ gật đầu, nhắm mắt lại: "Ta hiểu rồi."


Cơ hồ đã mệt mỏi quá độ, nàng rúc vào chiếc áo da ly miêu vàng kim, dựa cả người vào ngực y ngủ thiếp đi.


Tuyết vẫn rơi như vô cùng vô tận, tưởng như một trời đầy lông ngỗng trắng giăng giăng, phủ kím toàn thân hai người. Một đoàn 8 ngựa phóng vùn vụt trong gió tuyết, ngỡ như một tia chớp rạch nát cả trời đất trắng toát một màu này vậy.


Diệu Phong cúi đầu, nhìn nữ tử đang say ngủ, giữa chân mày thoáng hiện nét bất an.


Đúng vậy, y đã nhớ lại... đích thực là y từng gặp nàng.


Gió càng mạnh, tuyết càng lớn.


Sau một đêm bôn ba, hai người đã đi qua hoang nguyên Khắc Tư Lặc, vùng đất tuyết phía trước đã dần lộ ra vết tích của xe kéo và người qua lại – y biết, đi tiếp nữa là sẽ tới Ô Lý Nhã Tô Đài, ở đó có thể tìm được nơi nghỉ ngơi, cũng có thể kiếm cỏ cho ngựa ăn.


Trời sáng rất muộn, đêm tuyết tưởng chừng như kéo dài mãi mãi.


Diệu Phong cũng dần thấy buồn ngủ, bàn tay nắm dây cương bắt đầu lỏng ra, tay kia khẽ lơi, người trong lòng suýt chút nữa thì trượt từ trên ngựa xuống.


"A?" Tiết Tử Dạ bỗng nhiên sực tỉnh, mở mắt ra thì phát hiện người ôm nàng cưỡi ngựa kia đã ngủ lúc nào không hay, nhưng không ngờ y vẫn giữ tư thế đó, bảo vệ nàng tiến về phía trước,


Nàng khẽ thở dài, đưa tay lên định kéo chiếc mũ bị tuột xuống lên cho y, khoé mắt đột nhiên liếc thấy mặt đất khe khẽ động đậy, như thể dưới đất có thứ gì đang đội lên.


Là ảo giác?


Chăm chú nhìn lại thì không còn gì nữa. Tám con nựa vẫn không ngừng chạy băng băng, nhưng con tuấn mã hai người cưỡi thì đã chậm lại rõ rệt, hơi thở phì phò, không thể nào theo kịp được đồng bạn.


Nhưng, vừa may chính một thoáng chậm trễ đó đã cứu nó.


"Soạt soạt..." Tiết Tử Dạ bỗng nhiên nhìn thấy con ngựa phía trước không dưng tách thành hai mảnh.


Một thanh trường đao đột nhiên dựng lên dưới đất, chỉ lướt qua một cái, đã cắt con tuấn mã đang lao đi ra làm đôi! Chỉ nghe một tiếng hí thảm thiết, máu bắn phọt ra, rải trên nền tuyết trắng, nhìn như mặt đất tách ra những bông hoa đỏ chói vậy.


Nàng buột miệng thốt lên một tiếng kinh hãi, song lời còn chưa ra tới miệng thì thân thể đã đột nhiên bốc lên cao.


Một thanh trường đao cấp tốc đâm lên, trong chớp mắt đã đâm qua con ngựa nàng đang cưỡi, xuyên lên tới tận yên cương.


Diệu Phong đã tỉnh lại từ lúc nào không hay, hai mắt vẫn chưa mở đã ôm nàng nhảy lên cao hơn trượng, xoay chuyển thân hình trên không, rồi hạ xuống một con ngựa khác. Nàng vừa dứt tiếng kêu thì đã ngồi vững trở lại.


"Truy Điện?" Nhìn con ngựa bị ghim chặt trên tuyết trắng kia, ánh mắt y dần dần ngưng tụ lại.


Một đao giết chết ngựa đang chạy thế này, có lẽ là thủ đoạn của Truy Điện trong Bát Tuấn ở Tu La trường!


Đồng, trưởng quản Tu La trường của Đại Quang Minh cung, mỗi năm chọn ra một người trong đám sát thủ ở Đại Quang Minh giới, liên tiếp tám năm liền, sau đó huấn luyện thành Bát Tuấn – một là Truy Phong, hai là Bạch Thố, ba là Nhiếp Ảnh, bốn là Truy Điện, năm là Phi Phiên, sáu là Đồng Tước, bảy là Thần Phù, tám là Yên Chi, mỗi người đều là sát thủ phụ trách một công tác đặc thù, trực tiếp nghe lệnh của Đồng hành động.


Lần này, lẽ nào là...


Ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu, con ngựa đang cưỡi lại thất kinh hí lên, một tia sáng mờ nhạt đến không thể nhận ra lướt qua mặt tuyết.


"Soạt soạt!" Chân ngựa bị cắt ngay đầu gối, hí lên bi thảm rồi gục xuống.


Trong chớp mắt ấy, Diệu Phong đã ấn tay lên đầu ngựa, lao vút đi như tên, một kiếm đâm thẳng xuống tuyết trắng.


Đó là lần đầu tiên Tiết Tử Dạ thấy y xuất thủ. Nhưng nàng không nhìn rõ người, lại càng chẳng nhìn rõ kiếm, chỉ thấy trên tuyết đột nhiên loé lên một quầng sáng đỏ, giống như lưỡi kiếm bốc cháy vậy. Nơi kiếm dừng lại, tuyết trên mặt đất lập tức tan chảy, lộ ra một người.


"Quả nhiên là các ngươi." Kiếm của Diệu Phong vẫn đâm vào cánh tay kẻ kia, đề phòng y lẩn xuống tuyết lần nữa, lạnh lùng hỏi: "Là lệnh của ai?"


"Hắc." Người đeo mặt nạ kia phát ra một tiếng cười gằn, đột nhiên run lên, cánh tay trái lập tức đứt xuống!


Tuyết bắn lên tung toé, che khuất thân hình hắn đi.


"Vô dụng." Diệu Phong cười lạnh: dù có đồng bọn yểm hộ, nhưng máu trên cánh tay đã khiến hắn không thể nào ẩn nấp được nữa.


Y lần theo dấu máu, lại đâm xuống một kiếm nữa – lần này, Diệu Phong tin chắc mình đã đâm xuyên qua lồng ngực Truy Điện. Nhưng vừa chỉ lướt đi một trượng, y lập tức giật mình sực tỉnh, trong nháy mắt đã xoay lại, nhân kiếm hợp nhất lao vút trở về.


"Xì..." Một sợi dây mảnh từ dưới tuyết bắn lên, vừa quấn vào cổ họng Tiết Tử Dạ thì đã kịp thời bị chém đứt. Nhưng vẫn còn một mũi đoản tiễn cùng lúc lao tới, trực tiếp nhằm vào ngực nàng – đám sát thủ không ngờ đã chia binh làm hai, lần lượt đối phó hai người bọn họ!


Kiếm của Diệu Phong vẫn mắc vào sợi dây kia, mắt thấy đoản tiễn từ dưới tuyết phóng lên, không kịp thu tay về, đành nghiêng mình, dùng vai đón lấy.


Tiết Tử Dạ thấp giọng kêu lên một tiếng: đầu mũi tên ló ra khỏi bả vai y, máu đã biến thành màu xanh lục.


"Không sao." Diệu Phong vẫn mặt không đổi sắc: "Cốc chủ đứng yên ở đây."


"Tên có độc!" Tiết Tử Dạ lập tức cho tay vào túi, lấy ra một bình thuốc trắng, nhanh nhẹn rải lên vết thương của y.


Mũi tên này... chẳng lẽ là của Phi Phiên?


Diệu Phong thất kinh, Bát Tuấn, đều đã đến cả rồi sao?


Y không kịp nghĩ ngợi nhiều, trong nháy mắt đã nâng kiếm đâm xuống tuyết, vẽ thành một vòng tròn. "Đinh" một tiếng, quả nhiên lưỡi kiếm chạm phải một vật. Tuyết đột nhiên tung lên, một người từ bên dưới nhảy vọt tới, trảm mã trường đao mang theo tiếng rít gió bổ thẳng xuống đầu!


Đoạn Kim trảm của Đồng Tước.


Sức mạnh của một chiêu ấy thật kinh khủng, ngay sau khi Đồng Tước phát chiêu, Diệu Phong liền nương theo mũi đao nhảy chếch lên trên chứ không trực tiếp đón đỡ. Thân hình y như một bóng ma, trong chớp mắt đã xuyên qua màn tuyết mù mịt, thanh kiếm trong tay vạch nên một đường vòng cung sáng chói loé lên rồi lập tức biến mất trong khoảng khắc thân hình hai người lướt qua nhau. Đồng Tước gục xuống, còn thân kiếm Diệu Phong ánh lên sắc đỏ tươi.


Y không dám đi xa, một kiếm đắc thủ liền điểm chân xuống đất nhảy trở lại đứng cạnh Tiết Tử Dạ, thấp giọng hỏi: "Vẫn ổn chứ?"


"Vẫn... ổn..." Tiết Tử Dạ xoa xoa vết cắt trên cổ họng, nhẹ giọng đáp.


Nàng nhìn thanh kiếm trên tay Diệu Phong, vừa kính lại vừa sợ - được nội lực truyền vào, thanh kiếm bằng thép xanh bình thường ấy ánh lên sắc hồng rực rỡ, phảng phất như một ngọn lửa đang bùng cháy.


Đó là thứ lửa địa ngục nóng bỏng.


Trong nháy mắt, Diệu Phong như biến thành một con người khác, cơ thể từng toát lên thứ khí chất ôn nhu khiến cả bươm bướm cũng không bị kinh động giờ tràn ngập trong sát khí lạnh lẽo, làm người khác không dám nhìn thẳng. Nụ cười vẫn giữ nguyên như thế, song kiểu cười ấy, đã trở thành kiểu cười lạnh lùng coi thường sinh tử, gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật rồi.


Quả nhiên không hổ là cao thủ tề danh với Đồng trong Tu La trường!


Nàng cố gắng hít thở trong gió tuyết, sắc mặt lại bắt đầu tái nhợt, thân hình lảo đảo muốn ngã.


Diệu Phong đảo mắt quét xung quanh một vòng, trong lòng thầm lo lắng, hiểu rõ nếu còn không truyền chân khí thì Tiết Tử Dạ sẽ không thể cầm cự. Nhưng lúc này đại địch đang áp tới, trong Bát Tuấn còn 5 người chưa hiện thân, y sao có thể lơ là phòng bị được?


Trên mặt đất thây ngựa nằm nghiêng ngả, ruột gan lòi ra, cảnh tượng thê thảm vô cùng.


"Truy Phong, Bạch Thố, Nhiếp Ảnh, Thần Phù, Yên Chi, ra cả đi," Diệu Phong cắm thanh kiếm trong tay ngập xuống tuyết, chầm chậm lên tiếng, gương mặt hàng ngày vẫn mỉm cười từ từ phủ lên một tầng sát khí, hai tay chồng lên nhau dặt trên cá kiếm, trường kiếm từ từ lún sâu vào trong tuyết: "Ta biết là Đồng phái các ngươi đến... đừng để ta giải quyết từng tên một như thế, liên thủ lên một lượt đi!"


Tiết Tử Dạ bỗng nhiên giật bắn mình, buột miệng khe khẽ kêu lên: "Đồng?"


Diệu Phong nói, là Đồng sai phái đám sát thủ này tới? Nàng sững người ra đó, cảm thấy lạnh tới thấu xương thấu tuỷ.


Kiếm cắm sâu vào nền tuyết, phảng phất như có một ngọn lửa đang rực cháy, tuyết xung quanh bắt đầu tan ra, mau chóng lan rộng, trong nháy mắt, tuyết trong chu vi ba trượng toàn bộ tan chảy thành nước.


"Hừ, tất cả đều ra đi." Dưới lớp tuyết, đột nhiên có giọng nói lạnh lẽo cất lên: "Đằng nào thì y cũng sắp làm tuyết tan cả ra rồi."


Mặt đất khẽ động đậy, năm cái bóng lặng lẽ trồi lên vây hai người vào giữa. Sát khí dồn dập ép tới, cơ hồ làm không khí cũng đông cứng lại.


"Tiết cốc chủ." Tiết Tử Dạ sắp không thể nào tiếp tục cầm cự nữa thì chợt nghe Diệu Phong thì thầm gọi, kế đó một bàn tay đã áp lên huyệt Linh Đài, chân khí cuồn cuộn chảy vào.


Nàng kinh ngạc mở to đôi mắt – giữa lúc này, mà y vẫn còn dám phân tâm trị thương cho nàng?


Năm tên sát thủ vây quanh rõ rành cũng chú ý tới biến hoá trong nháy mắt này, song vì không rõ Diệu Phong đang làm gì nên nhất thời cũng không tên nào dám cử động.


Diệu Phong vận hết công lực, dồn chân khí vào kinh mạch toàn thân Tiết Tử Dạ để giữ cho nàng không đến nỗi suy kiệt thể lực trong khoảng thời gian rời xa mình, cùng lúc, y dùng truyền âm nhập mật dặn dò: "Đợi chút nữa tại hạ cầm chân bọn chúng, Tiết cốc chủ phải lập tức chạy về phía Ô Lý Nhã Tô Đài."


Nàng nghiến chặt răng, lặng lẽ gật đầu.


"Tại hạ sẽ đuổi theo sau." Diệu Phong bổ sung một câu nữa.


"Hắn đang vận khỉ trị thương cho ả! Mau động thủ!" Cuối cùng cũng nhận ra bọn họ chỉ đang kéo dài thời gian, Truy Phong trong Bát Tuấn phát ra một tiếng cười gằn lạnh lẽo, 5 cái bóng đột nhiên biến mất, trong gió tuyết chỉ còn sát khí hầm hập dồn ép tới!


"Chạy đi!" Diệu Phong vỗ một chưởng vào lưng Tiết Tử Dạ đẩy nàng đi, đoạn rút thanh kiếm dưới đất lên, đột nhiên ngẩng đầu, một kiếm rạch nát hư không!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Phá kén, bay ra!

Phá kén, bay ra!

Nhung không kiêng nể yêu người kém tuổi, vì dù Long kém tuổi nhưng cậu ấy rất chững

23-06-2016
Trong veo mùa hạ

Trong veo mùa hạ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Me hài ola ngày 24-06-2016

Me hài ola ngày 24-06-2016

Những điều tưởng chừng như chỉ bạn mới có được, nhưng ai cũng có được niềm vui

24-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Cây tỏi nổi giận, vốn tên sách là Bài ca củ tỏi Thiên Đuờng, nhưng căn cứ vào cốt

20-07-2016 30 chương
Lời cha dặn con gái

Lời cha dặn con gái

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không

30-06-2016
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương