"Nhưng giờ nó nói giết người là giết người, thì phải làm sao đây?"
bạn đang xem “Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Tộc trưởng, người không thể mềm lòng được, Yêu Đồng xuất thế, sẽ họa hại đến toàn tộc đó!" Vô số lời đề nghị vang lên, ai nấy đều sôi sục căm phẫn.
"Xem ra chỉ nhốt không thôi vẫn chưa đủ, phải móc mắt nó ra mới tuyệt được mầm họa!"
Lão nhân trầm ngâm, hai tay run run, cứ đập hai hòn đá lửa vào nhau mãi mà không lên.
Từ trước đến nay, lão vẫn cứ nghĩ rằng truyền thuyết Ma Già tộc bị đuổi giết là vì ma tính trong huyết mạch chỉ là bịa đặt, vậy mà không ngờ đây, bi kịch lại trùng hiện trong đôi mắt của một hài đồng mười ba tuổi.
Ma Già tộc sống ở nơi thâm sơn cùng cốc, đôi mắt tuy có màu lam nhạt và đen sẫm mà cả người Trung Nguyên lẫn Tây Vực đều không sở hữu, nhưng bình thường cũng không có điều gì lạ thường... căn bản không giống như trong truyền thuyết đã nói, làm cho Quý Sương quốc đại loạn.
"Gia gia, đừng móc mắt Minh Giới, đừng mà!"
Đột nhiên có một giọng thiếu niên vang lên giữa hội nghị, thiếu niên bất chấp bị ngăn cản, nằng nặc đòi xông vào: "Cháu xin người, gia gia, đừng móc mắt Minh Giới! Đệ ấy không phải là người xấu!"
"Tuyết Hoài, người lớn nói chuyện, không phải là việc của con, ra ngoài cho ta!" Lão nhân quát lớn, đẩy đứa cháu nội được sủng ái của mình ra ngoài không chút lưu tình, rồi lại nhìn thấy thiếu nữ người Hán chạy theo Tuyết Hoài, lão càng thêm phiền lòng: "Tiểu Dạ, con cũng ra ngoài cho ta... chuyện của Ma Già tộc, người ngoài không có tư cách nhúng tay vào!"
Nếu không phải vì nữ hài tử người Hán từ nơi khác đến này, Minh Giới cũng không biến thành như ngày hôm nay.
"Nhốt nó vào trước đã, ba ngày sau mở đại hội toàn tộc!"
Khi mở mắt ra lần nữa, hắn lại bị bao bọc bởi bóng tốc âm u, hắn cố sức lắc mạnh dây xích ở tay, ở chân, gào thét điên cuồng: "Không được móc mắt ta! Thả ta ra!"
"Minh Giới." Bức tường sau lưng hắn chợt vang lên tiếng gọi khe khẽ.
Hắn mừng rỡ bổ tới, nhòm vào cái lỗ nhỏ xíu, ánh mắt bắt gặp một đôi mắt đen trắng phân minh.
"Tiểu Dạ tỷ tỷ! Tỷ đến thăm đệ à?"
"Đám người lớn xấu xa ấy nói mắt của đệ có thể giết người, nhưng sao ta nhìn mà có làm đâu?" Đôi mắt ấy ngân ngấn lệ, long lanh như muốn òa khóc: "Vì tỷ mà đệ mới bị nhốt vào... ta và Tuyết Hoài đã nói rồi, nếu như... nếu như bọn họ móc mắt đệ đi thật... mỗi người chúng ta cũng tự móc một con mắt ra!"
Từ trong hốc nhìn ra, hắn thấy nước mắt đang chảy ra từ đôi mắt đen trắng rõ rành đó.
Hắn nhìn đến thất thần. Từ năm sáu tuổi bị nhốt vào phòng tối, bảy năm nay hắn chưa từng nhìn thấy nàng. Mấy ngày trước hắn có thoát ra ngoài được một khoảng thời gian ngắn, nhưng chưa kịp nhìn rõ gương mặt nàng thế nào... đối với hắn, Tiểu Dạ thực ra chỉ là đôi mắt hiện ra bên kia cái hốc nhỏ xíu đó mà thôi: sáng trong, dịu dàng, quan hoài, ấm áp... đen trắng rõ rành, tựa như hắc sơn bạch thủy ở phương Bắc này vậy.
Tiểu Dạ tỷ tỷ... Tuyết Hoài... trong cái chớp mắt đó, đứa trẻ bảy năm nay bị nhốt trong phòng tối chưa từng tỏ ra yếu đuối như hắn đột nhiên khóc rống lên.
Ngươi... từ đâu tới?
Trong bóng đêm, một giọng nói âm thầm cất lên hỏi hắn. Minh Giới, đệ từ đâu tới?
Giả dối... giả dối... tất cả đều là giả dối! Chẳng qua là hắn đang rơi vào một ảo ảnh do Đồng thuật tạo ra mà thôi!
Khi âm thanh ấy vang lên trong óc hắn, đôi mắt ấy càng lúc càng trở nên mơ hồ, hắn tự gầm lên với chính bản thân, cực lực phản kháng lại những hình ảnh thoáng hiện thoáng tắt đó. Giả dối! Tuyệt đối, tuyệt đối không được tin... đó chỉ là ảo ảnh!
"Minh Giới... Minh Giới!" Bên tai có người cứ gọi mãi cái tên đó, ấn chặt lấy hai cánh tay vòng ra sau ót của hắn. "Không sao đâu... không sao đâu. Đừng như vậy mà, đã qua cả rồi..."
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt trong sáng chỉ cách mình có nửa gang tay, đôi mắt đen trắng rõ ràng.
"Tiểu Dạ tỷ tỷ?" Hồi ức đột nhiên trùng hợp với hiện tại, hắn nắm lấy bàn tay người đối diện, chợt cảm thấy mệt mỏi rã rời, lẩm nhẩm nói: "Đều là giả dối... đều là giả dối cả..."
"Không phải giả đâu. Là ta, đúng là ta đây."
Trong bóng đêm, nàng nắm chặt lấy tay hắn: "Ta đã về rồi."
"..." Thần trí của hắn vẫn phiêu diêu trong mộng cảnh, chỉ mở bừng mắt ra hoang mang nhìn nàng, gắng hết sức vươn tay ra, tựa như muốn ve vuốt gương mặt nàng để xác nhận sự tồn tại đó, nhưng rồi đưa tay ra được nửa chừng thì lại rũ xuống, chìm lại vào hôn mê.
Tiết Tử Dạ đứng dậy, thêm một chút Đề Hồ hương vào chiếc lò đốt hình con nghê, nghiêng đầu nhìn gã thanh niên đang say ngủ trên giường.
Cây kim châm trên khay vàng phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt – nàng đã giải thoát được một phần ký ức bị phong bế của hắn. Nhưng... trước khi thân thể hắn khôi phục, cũng không thể mạo hiểm cùng lúc rút cả ba cây kim châm ra một lúc, bằng không Minh Giới có thể sẽ không chịu được kích động mà trở nên điên cuồng, mãi mãi không tỉnh lại.
Xem ra, chỉ có thể chầm chậm làm từng bước một mà thôi.
Nàng quay người đóng cửa lại, đi về phía Đông Chi quán, chuẩn bị đến uống rượu với Hoắc Triển Bạch.
Mạc hà ở miền cực Bắc, cho dù giữa ban ngày trời lúc nào cũng u ám, mặt trời nhợt nhạt mệt mỏi treo trên bầu trời xa xa.
Tiết Tử Dạ dặn dò mấy ả tỳ nữ ra bới trong lớp tuyết ở rừng mai một vò Tiếu Hồng Trần chôn năm ngoái. Trong vườn hoa ven hồ ở Đông Chi quán, lò lửa bằng đất cháy phừng phừng ấm áp, đun nóng bình rượu màu hổ phách, hương thơm ngào ngạt làm Tuyết Diêu đậu trên giá gỗ gần đấy không ngừng gầm gè, móng vuốt liên tục cào cào lên giá.
"Cho nó uống một ngụm trước đi." Tiết Tử Dạ nghiêng đầu cười cười, đổ ra một chung rồi tiện tay ném vù đi một cái. Chung rượu vẽ thành một đường vòng cung bay đi, Tuyết Diêu liền chao "véo" một vòng, mỏ kẹp đúng ly rượu, thỏa mãn bay trở lại giá gỗ, ngửa cổ òng ọc uống cạn một hơi, rồi phát ra những tiếng quang quác thỏa mãn.
"Thật lợi hại." Tuy đã nhìn thấy mấy lần, nhưng nàng vẫn không nén nổi một câu thán phục.
"Ngươi nuôi thứ chim gì vậy chứ!"
"Chủ thế này thì tất phải có chim thế ấy chứ." Hoắc Triển Bạch thừa cơ tự khen mình một câu.
Lời gã vừa dứt, thì đã nghe cái chung rỗng "cách" một tiếng rơi xuống nền tuyết, Tuyết Diêu lảo đảo lắc lư mấy cái, suýt chút nữa thì ngã bổ nhào xuống, may mà lúc sắp ngã thì chân phải của nó kịp thời chộp ra một cái, cứ lắc lắc lư lư trông hệt như con chim trong đồng hồ báo thức của người Tây Dương vậy.
"Đương nhiên, tửu lượng của chủ nhân phải hơn nó cả ngàn lần!" Gã vội vàng bổ sung.
Hai người cứ thế nằm trên hai chiếc giường tre nhỏ kê dưới gốc mai, bắt đầu vừa uống vừa tán chuyện. Gã háo tửu, nàng cũng thế, mà Tiếu Hồng Trần của Dược Sư Cốc tự nấu lại là giai phẩm hiếm có vùng quan ngoại này, vì vậy mà tám năm nay, lần nào thương thế vừa đỡ được một chút là gã lại nôn nóng đưa ra yêu cầu này, còn người làm chủ như nàng cũng sẽ hân hoan mang mỹ tửu ra tiếp đãi.
Đương nhiên, cần nói trước một vò rượu giá tới 50 lượng.
"Tửu lượng của cô cũng được lắm." Nhớ lại hai lần trước uống đều đến bất phân thắng bại, Hoắc Triển Bạch tự cho mình là tửu lượng như biển cũng không khỏi tán thưởng. "Không ngờ cô cũng háo cái thứ này."
"Hồi mười bốn tuổi ngã xuống Mạc hà, bị hàn khí xâm nhập nên phổi rất tệ." Nàng tự uống hết một chung rồi nói tiếp: "Rượu trong cốc đều nấu bằng dược liệu, sư phụ hồi ấy bắt ta mỗi ngày uống một bình để hoạt huyết dưỡng phổi."
"Ồ?" Gã đưa mắt nhìn mặt hồ phía xa xa, nét mặt như đang suy tư gì đó, rồi hỏi bâng quơ: "Làm sao mà ngã xuống vậy?"
Tiết Tử Dạ hơi nhướng mày, chỉ ừm một tiếng cho qua mà không trả lời.
Biết mình đụng phải tường, Hoắc Triển Bạch chán nản thở dài một tiếng, không nói không rằng uống liền mấy chung, rồi đành chuyển sang chủ đề khác: "Cô không ra khỏi cốc à? Đợi ta xong việc, sẽ dẫn cô đến Trung Nguyên mở mang tầm mắt một chút, khỏi phải cứ hoài nghi thực lực của ta mãi thế này."
"Ừm..." Nàng uống chung thứ 2, sắc mặt hơi hồng hồng. "Ta vốn từ Trung Nguyên đến mà."
Hoắc Triển Bạch thầm kinh hãi, nhưng ngoài miệng vẫn cợt nhả: "Trung Nguyên mà cũng có thể xuất hiện một nhân vật anh hùng như Tiết cô nương đây à..."
"Ta vốn là người ở Trường An, bảy tuổi bị đày đi Bắc Cương với mẫu thân," dường như uống chút rượu vào, Tiết Tử Dạ cũng không nghiêm cẩn như thường ngày nữa, nàng lắc lắc chung rượu, mắt ngước lên trời cao: "Trường An Tiết gia... ngươi đã nghe đến bao giờ chưa?"
Ngón tay Hoắc Triển Bạch nắm chặt lấy chung rượu, hít sâu một hơi, "ừm" khe khẽ, cố gắng che đậy không để mình lộ vẻ chấn động.
Làm sao mà chưa nghe được cơ chứ?
Trường An quốc thủ Tiết gia, là hạnh lâm(1) danh môn đã truyền mấy trăm năm nay, sống ở Đế Đô, xưa nay vẫn là ngự y của hoàng thượng, người đứng đầu gia tộc đời đời đều giữ chức ghế thủ tịch ở Thái Y viện. Nhưng khác với Mặc gia ở Đỉnh Kiếm các, Tiết tự thị thanh cao, xưa nay rất ít qua lại với người trong giang hồ, tiền lệ duy nhất hình như là chuyện của trăm năm trước, đã có một nữ tử của Tiết gia chẩn bệnh cho Thính Tuyết lâu chủ mà thôi.
"Năm đó, thái tử 10 tuổi đã qua đời. Người chẩn bệnh cho y là tổ phụ ta bị dùng gậy đánh chết ngay tại chỗ, nhà tan cửa nát. Nam đinh thì bị chặt đầu, nữ nhân thì đày đi 3000 dặm làm nô lệ cho người ta."
Tiết Tử Dạ lẩm nhẩm, ánh mắt phảng phất như nhìn về một nơi xa xăm lắm. "Thật là tức cười... âm mưu trong cung đình, nhưng lại nói ra bên ngoài là Thái y dùng lầm thuốc. Bạn với vua như bạn với hổ, vinh sủng trăm năm, chỉ trong một sớm một chiều đã tan thành bọt nước."
Nàng lắc lắc chung rượu còn non nửa, nhìn đôi mắt của mình phản chiếu bên trong: "Lúc ấy, ta thật là ngưỡng mộ Mặc gia... giang hồ thảo dã, tự do tự tại."
"Có phải trên đường lưu đày thì gặp cốc chủ Dược Sư Cốc không?" Gã hỏi, cố gắng nén sự kinh ngạc trong lòng.
"Không." Tiết Tử Dạ dựa lưng vào thành giường, ngẩng mặt lên nhìn trời cao.
"Ta và mẫu thân bị áp giải đi qua một thôn trại hoang vắng tên là Ma Già, sau đó..." Nói tới đây thì nàng đột nhiên dừng lại, dường như nhận ra mình đã hơi quá đà,liền quay sang lườm Hoắc Triển Bạch một cái: "Sao hả, muốn moi lời của ta đúng không?"
Gã sững người, im lặng giây lát, rồi nói: "Ta chỉ muốn biết có thể giúp được cô điều gì không mà thôi."
"Gì cơ?" Tiết Tử Dạ chống cằm nhìn gã, ánh mắt thay đổi, rồi bất chợt nheo nheo mắt bật cười: "Được rồi, vậy thì ngươi nhanh nhanh đi kiếm tiền về đây, trả cho ta sáu mươi vạn lượng tiền chữa bệnh. Trong cốc có một đám người đang chờ gạo thổi cơm đó!"
Vấn đề này lập tức làm khó Hoắc Triển Bạch, gã lúng túng gãi gãi đầu: "Chuyện này... kỳ thực cô chỉ cần chữa thêm vài bệnh nhân là kiếm được bù ngay thôi mà! Cứ tính toán chi li như vậy, tại sao mỗi năm không chịu chữa thêm vài người nữa?"
"Điều này..." Nàng nhón một miếng mứt hoa quả bỏ vào miệng.
"Sức khỏe không trụ nổi."
Hoắc Triển Bạch hơi bất ngờ, trầm mặc hẳn: từ xưa đến nay, trong ấn tượng của gã nữ nhân này luôn luôn là người mạnh mẽ và tràn trề sinh lực, có thể ngày đêm không ngủ chăm sóc bệnh nhân, xử lý vết thương còn mẫn tiệp hơn cả nhất lưu kiếm thủ, luôn miệng quát mắng ra lệnh cho đám nha đầu bên cạnh, ngay cả các chủ Đỉnh Kiếm các, phương trượng Thiếu Lâm tự mà đến đây cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu nghe lời nàng ta.
...Không ai nhận ra, kỳ thực bản thân vị nữ đại phu này, cũng là một bệnh nhân.
"Hơn nữa, ta không thích đám người trong giang hồ ấy." Nàng tiếp tục lẩm bẩm, hoàn toàn không để ý đến người đang nằm cạnh mình. "Đám người hao phí sinh mạng của mình vào những cuộc tranh đoạt vô nghĩa ấy không đáng để ta cứu trị... có thời gian, ta thà chữa phong hàn cảm sốt cho người dân chung quanh đây còn hơn!"
Hoắc Triển Bạch thấy hơi kinh hãi vì mình được sủng ái hơn người khác: "Vậy... tại sao... tại sao lại chịu cứu ta?"
"Chuyện này ấy à..." Tiết Tử Dạ nâng chén rượu lên cao quá đầu, ngắm bầu trời màu xám xám trên cao, rồi bất chợt gập người cười nghiêng ngả, đưa tay gại gại lên mặt gã: "Bởi vỉ cái mặt này của ngươi cũng coi như có thể làm ta vui mắt! Trong cốc toàn là nữ nhân, vô vị muốn chết đi được!"
Gã bất lực nhìn gương mặt đỏ hồng lên vì men rượu của nàng, hiểu rằng nữ tử này vẫn luôn lảnh tránh chủ đề câu chuyện một cách hết sức thông minh.
Hoắc Triển Bạch ngồi dậy, vỗ lên giường một cái, Mặc Hồn kiếm bên cạnh phát ra một tiếng ngân dài, vọt ra khỏi vỏ bay vào tay. Chỉ thấy gã điểm chân một cái, cả người liền hóa thành một ánh chớp lao vút ra ngoài.
Gió ngưng thổi trong khoảng khắc ấy.
Đến khi gió lại lưu động trở lại, một cây mai trong vườn đã lặng lẽ đổ xuống.
Gã lắc mình một cái rồi nhẹ nhàng trở lại trên giường, khẽ cúi người với nàng, rồi đưa mũi kiếm ra. Trên thanh kiếm, xếp gọn ghẽ 12 đóa hoa mai đang nở rộ, hương thơm thanh nhã ngào ngạt.
"Tử Dạ..." Gã chăm chú nhìn nàng, quyết định không vòng vo nhiều lời nữa.
"Nếu cô gặp phải chuyện gì khó xử, xin cứ nói thẳng ra với ta."
Đây là lần đầu tiên gã gọi thẳng tên nàng, Tiết Tử Dạ ngây người, rồi bất ngờ nhoẻn miệng cười cười nói: "Một cây mai đang sống khỏe mạnh thế mà... đúng là đốt đàn nướng hạt. Có phải ngươi muốn nói với ta rằng thực ra ngươi rất lợi hại không?"
Gã khẽ nhếch mép: "Vốn là như vậy."
"Được!" Nàng đáp một cách dứt khoát. "Nếu ta có chuyện gì cần nhờ ngươi, nhất định sẽ cho ngươi biết, tuyệt đối không khách khí."
"Nhất định?" Hoắc Triển Bạch vẫn thấy chưa yên tâm lắm, bởi gã biết tâm tư như nhân này rất phức tạp.
"Nhất định." Nàng nhoẻn miệng cười, nụ cười hết sức thuần khiết, rồi như rượu vào cao hứng, đột nhiên ngồi bật dậy , vỗ bàn quát: "Họ Hoắc kia, không phải ngươi muốn moi lời của ta sao? Muốn biết gì hả? Vậy thì, chúng ta chơi trò này đi..." Nàng đưa tay ra làm tư thế như muốn chơi trò đoán quyền(2): "Chỉ cần ngươi thắng được ta, thắng một lần ta trả lời ngươi một câu hỏi, thế nào?"
Không cần nghĩ ngợi gì, gã đã buột miệng nhận lời ngay.
Nhưng vừa dứt lời gã đã thấy hối hận ngay, bởi trên giang hồ có thời gian từng lưu truyền một câu chuyện cười: Đổ vương Hiên Viên Tam Quang trong thời gian trị bệnh ở Dược Sư Cốc từng chơi đoán quyền với cốc chủ, kết quả là sau 3 ngày đại chiến chỉ còn lại một chiếc quần cụt, bị đá đít đuổi ra ngoài cốc. Nghe đồn ngoài mười vạn lượng tiền trị bệnh ra, y còn thua cả hơn trăm vạn lượng nhiều năm tích cóp nữa.
"Hay lắm, nào!" Thấy gã mắc bẫy, đôi mắt Tiết Tử Dạ nheo nheo lại như mắt mèo, khí thế hung hổ xòe tay ra, hét lớn như thể sét đánh không kịp bưng tai: "Tam tinh chiếu này, ngũ khôi thủ này! Ngươi thua rồi... nhanh nhanh nhanh, uống rượu, để ta hỏi!"
...
Trận rượu đó rốt cuộc đã uống trong bao lâu thì Hoắc Triển Bạch cũng không nhớ nổi nữa. Chỉ biết lúc gã tỉnh lại, đêm đã về khuya, gió trở lạnh, trời âm u, trong đình viện tuyết vẫn hững hờ rơi, lò lửa bên cạnh vẫn cháy đỏ, nhưng trong bình rượu đã cạn sạch. Trên bàn chén bát bừa bộn, còn Tiết Tử Dạ thì không biết từ lúc nào đã ngồi sang bên giường gã, giờ đang gục mặt xuống bàn say ngủ.
Dựa vào đôi tai và cặp mắt linh mẫn của người học kiếm tập võ, gã ít nhiều cũng thắng được nàng ta mấy chục ly, xem ra a đầu này cũng say khướt rồi.
Nhưng mà... nhưng mà... gã ngẩng cái đầu nặng như đeo đá của mình lên, lắc lư trong gió lạnh, cố nhớ lại xem vừa rồi mình đã nói những gì, nhưng chỉ lờ mờ nhớ được mình đã uống rất nhiều, rất nhiều rượu, bị hỏi dồn rất nhiều chuyện. Những câu hỏi ấy... những chuyện ấy... hình như đều là những chuyện bình thường gã không bao giờ nói ra.
"Tại sao không chịu làm Đỉnh Kiếm các chủ? Mặc Hồn kiếm không phải truyền cho ngươi rồi đấy sao?"
Chương trước | Chương sau