Teya Salat
Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 16
5 sao 5 / 5 ( 132 đánh giá )

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long - Hồi 14 - Giết người đền mạng

↓↓

Vào cửa được hai trượng, có một bực tam cấp, bóng loáng có thể soi người vào trong đó.

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Châu Ngũ thái gia nói :


- Bất cứ ai chỉ cần bước tới bệ đá một bước, sẽ giết không tha!


Bệ đá còn cách bức rèm tới hai chục trượng, tại sao ông ta nhất định phải giữ khoảng cách thật xa như vậy với người khác?


Lam Lan không hỏi, cũng không dám hỏi.


Vũ khí cô đã sử dụng không có hiệu lực, cô đã thua.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Người em của ngươi bị bệnh?


Lam Lan thở nhẹ ra nói :


- Y bệnh nặng lắm, vì vậy xin lão nhân gia...


Cô đang nói chuyện, không ai chú ý đến Trương Lung Tử đang rón rén đi về phía trước, cơ hồ đã gần tới bệ đá.


Câu nói ấy cô còn chưa nói xong, Châu Ngũ thái gia bỗng hét lên :


- Đứng lại!


Tiếng hét chấn động cả bức rèm, cũng chấn động hết tất cả mọi người.


Trương Lung Tử bỗng bước nhanh về phía trước như một mũi tên, y lớn tiếng nói :


- Ngươi gạt không được ta đâu, ngươi...


Y bình thời tuy hành động rất chậm chạp, nhưng khinh công của y không tệ tí nào, nói xong bảy chữ, y đã xông qua tới hơn mười trượng.


Chính ngay lúc đó, phía sau bức rèm đang lay dộng, cũng có một bóng người vụt ra, thân pháp nhanh như ma quỷ, xuất thủ lại càng nhanh hơn nữa.


Mọi người còn chưa kịp nhìn thấy mặt mũi của y, thân hình của y còn đang ở trên không, y đã đá một chân vào ngực Trương Lung Tử.


Trương Lung Tử vũ công vốn cũng không tệ, năm xưa y từng là tay hảo thủ đánh qua trăm trận, nhưng y tránh không khỏi cú đá đó.


Người của y bị đá văng lên, rớt xuống lăn mấy vòng, lăn ra lại chỗ bệ đá.


Hương Hương lập tức xông lại, phủ phục xuống người y, cô la lên thất thanh :


- Ông làm gì vậy?


Trương Lung Tử vốn đang cắn chặt hàm răng, hiện tại y muốn mở miệng ra nói hai câu, vừa mở miệng ra, máu tươi đã phun ra đầy cả mặt mũi.


Trương Lung Tử nhìn cô, y không ngớt ho sù sụ, vậy mà y còn gượng cười được một tiếng, ráng nói ra được hai câu :


- Thật tôi không ngờ... không ngờ mình chết còn được người rơi nước mắt vì mình.


Tiểu Mã cũng lại, y hạ giọng hỏi :


- Tại sao ngươi làm vậy?


Trương Lung Tử không ngớt vừa ho vừa thở dốc, y nói ra được hai chữ :


- Bởi vì...


Và đó là hai chữ cuối cùng y nói ra.


Hương Hương khóc lên nức nở.


Cô hiểu tình cảm của y đối với cô, nhưng cô không dám biểu lộ gì, bởi vì y chỉ bất quá là một lão già lạc phách giang hồ, một lão già làm nghề vá giày đã già nua.


Hiện tại cô mới nhận ra, tình cảm của một người có đáng được tiếp nhận hay không, không phải ở chỗ thân phận và tuổi tác của y, mà ở chỗ nó có là chân tình hay không thôi.


Chỉ tiếc là hiện tại đã quá trễ.


Tiểu Mã không có nước mắt. Thường Vô Ý cũng không có.


Bọn họ đều đang nhìn lom lom vào người đang đứng trước bức rèm, người vừa đá chết Trương Lung Tử.


Gã này cũng là một người châu nhai, nhưng cực kỳ tráng kiện, hai chân tuy dài không quá hai thước, nhưng to lớn như gốc cây cổ thụ.


Thường Vô Ý bỗng lạnh lùng nói :


- Phi Vân Cước lợi hại thật!


Người này toét miệng ra cười, nhưng không nói gì.


Sau bức rèm lại vọng ra tiếng nói của Châu Ngũ thái gia :


- Y không biết nói, y là người câm.


Thường Vô Ý nói :


- Nghe nói trong giang hồ có hai kẻ câm lợi hại nhất, xưng là Tây Bắc Song Á.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Đúng vậy.


Thường Vô Ý hỏi :


- Y chính là môn hạ của Thiên Tàn Địa Khuyết bên Tây Phương Tinh Tú Hải, Vô Thiệt Đồng Tử?


Châu Ngũ thái gia nói :


- Không ngờ các ngươi còn có tí kiến thức.


Thường Vô Ý lạnh lùng nói :


- Trương Lung Tử được chết về cú đá của danh nhân, cũng không oan uổng lắm.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ta đã nói rồi, bất cứ ai bước qua khỏi bệ đá sẽ giết không tha!


Thường Vô Ý nói :


- Tôi còn nhớ một câu của ông nói.


Châu Ngũ thái gia hỏi :


- Câu gì?


Thường Vô Ý nói :


- Giết người đền mạng!


Châu Ngũ thái gia hỏi :


- Ngươi muốn báo thù cho bạn của ngươi?


Thường Vô Ý nói :


- Đúng vậy.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ngươi sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội, nhưng hiện tại, nếu ngươi bước qua bệ đá một bước, ta sẽ lập tức khiến ngươi chết vì vạn mũi tên xuyên qua ngực!


Sáu chữ "vạn mũi tên xuyên qua ngực" vừa nói ra khỏi miệng, hai bên tường bỗng bày ra hai hàng cửa sổ, vô số những cây cung đang giương tên nhắm vào ngực của Thường Vô Ý, mũi tên lấp loáng.


Cả người của Thường Vô Ý cứng hẳn lại.


Cái đại sảnh xem ra không có gì cả đó, thật ra khắp nơi lại mai phục đầy những cạm bẫy giết người!


Lam Lan thở ra, cô dịu dàng nói :


- Trương tiên sinh tuy đã chết, nhưng được chết về tay danh nhân, trong lòng mỹ nhân cũng xem như là chết đúng như ý, chết không oán hận rồi.


Tiểu Mã bỗng cười lớn lên nói :


- Nói hay lắm, nói có lý lắm.


Tiếng cười của y nghe ra còn muốn khó nghe hơn là tiếng khóc.


Lam Lan nói :


- Người chết không sống lại được, huống gì ai ai sớm muộn gì rồi cũng chết.


Tiếng cười của Tiểu Mã bỗng ngưng bặt lại, y hét lên :


- Nếu vậy, sao cô không để cho em cô chết đi đâu cho rồi?


Lam Lan nói :


- Bởi vì y là em của em.


Giọng nói của cô nghe ra vẫn còn rất bình tĩnh. Cô lại chầm chậm nói tiếp :


- Cũng bởi vì em tin được anh. Nhất định anh sẽ hộ tống y bình an qua núi!


Tiểu Mã đóng miệng lại.


Lam Lan nói :


- Y là một đứa bé rất đáng thương, từ nhỏ đã có nhiều bệnh tật, không có lấy một ngày bình yên thoải mái, nếu cứ thế mà chết đi, làm chị làm sao mà an lòng cho được?


Giọng nói của cô bỗng nghẹn ngào, cặp mắt mỹ lệ bỗng có nước mắt trào ra, cô lại quay qua bức rèm bái xuống, nói :


- Lão nhân gia muốn lấy mạng của y, chỉ như dẫm chết một con kiến. Vì vậy tôi chỉ cầu xin lão nhân gia mở lòng rộng lượng thả bọn tôi ra, để chúng tôi qua núi cầu thầy thuốc chữa trị.


Châu Ngũ thái gia lạnh lùng nói :


- Ta cũng muốn thả hắn ra, nhưng chỉ tiếc, hắn không phải là con kiến, kiến không ngồi trong kiệu.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Nắng mưa con gái

Nắng mưa con gái

 11h 45', nó liếc cái điện thoại và nhấp nhổm. Năm phút nữa. Nào, tập trung vào,

27-06-2016
Trong veo mùa hạ

Trong veo mùa hạ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Một câu trả lời

Một câu trả lời

Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi. – Tại sao mỏ

24-06-2016
Những người lính Mỹ

Những người lính Mỹ

Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National

30-06-2016
Em muốn làm đàn bà

Em muốn làm đàn bà

Em cứ nhìn đăm đắm vào tôi. Và tôi thấy em đẹp. Chúng tôi dừng ở một hàng thuốc

01-07-2016
Yêu thêm lần nữa

Yêu thêm lần nữa

Ngày chủ nhật... Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do

01-07-2016