Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 16
5 sao 5 / 5 ( 57 đánh giá )

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long - Hồi 13 - Không còn đường đi

↓↓

Người ngồi sau bức rèm cũng ngồi chễm chệ, như một pho tượng thần cho người ta chiêm bái.

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Thường Vô Ý đang đợi ông ta mở miệng.


Châu Ngũ thái gia bỗng hỏi :


- Ngươi giết người?


Thường Vô Ý nói :


- Không những giết người, còn lột da nữa!


Châu Ngũ thái gia hỏi :


- Ngươi giết được hạng người nào?


Thường Vô Ý nói :


- Thuộc hạ của ông cũng là người có giết người, những người bọn họ giết không được, tôi giết được.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ngươi nói hình như có vẻ chắc ăn lắm.


Thường Vô Ý nói :


- Tôi nói chắc được.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Chỉ tiếc là miệng lưỡi có sắc bén thế nào cũng không giết được người.


Thường Vô Ý nói :


- Tôi có kiếm.


Châu Ngũ thái gia hỏi :


- Kiếm ở đâu?


Thường Vô Ý nói :


- Thông thường, kiếm ở những nơi không ai thấy, đợi đến lúc giết người, sẽ ở cổ họng người bị giết!


Châu Ngũ thái gia yên lặng, ngồi yên một hồi, lại nói ra hai chữ ông ta đã nói lúc nãy :


- Cho ngồi.


Tiểu Mã ngồi chiếc giao ỷ bọc da hỗ.


Giao ỷ có nghĩa là không phải thứ ghế thông thường, nhưng cũng không phải là bảo tòa.


Nhưng Giao ỷ và bảo tòa cũng không khác nhau bao nhiêu lắm.


Giao ỷ thường thường rộng rãi, hai bên có chỗ dựa tay thoải mái, người nào ngồi vào đó, đều cảm thấy như ngồi trong mây.


Mây là bay, là phiêu bồng.


Ghế thì không vậy, bất cứ loại ghế nào cũng thế.


Chiếc ghế này lại như từ xa bay lại, phiêu phưỡng lại, không ai thấy người khiêng ghế ở đâu.


Bởi vì những người khiêng ghế quá lùn, quá nhỏ, mọi người chỉ thấy chiếc giao ỷ to lớn nặng nề, mà không thấy bọn họ.


Eo lưng của bọn họ không lớn hơn chân chiếc giao ỷ bao nhiêu, xem họ như những đứa bé mới bảy tám tuổi.


Bọn họ nhất định không phải là những đứa bé mới bảy tám tuổi, gương mặt của bọn họ đều có những nét nhăn, không những vậy còn có râu ria.


Eo lưng của bọn họ có quấn hai dãi thắt lưng, một màu vàng, một màu bạc, rực rỡ sáng chói cả mắt.


Chiếc giao ỷ vừa để xuống, mọi người mới thấy thân hình bọn họ lộ ra.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Chỉ cần là kiếm, đều giết người được?


Thường Vô Ý nói :


- Vâng!


Châu Ngũ thái gia nói :


- Một tấc dài, một tấc cường, một tấc ngắn, một tấc hiểm.


Thường Vô Ý nói :


- Vâng!


Châu Ngũ thái gia nói :


- Một thanh kiếm có đáng sợ hay không, không phải do nó dài hay ngắn.


Thường Vô Ý nói :


- Vâng.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Người cũng vậy.


Thường Vô Ý nói :


- Vâng.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Hai người này đều là châu nhai, nhưng bọn họ từ mười tuổi đã luyện kiếm, hiện tại bọn họ đã bốn mươi mốt tuổi.


Mài kiếm ba mươi năm, thanh kiếm ắt hẳn là một thanh kiếm bén,; luyện kiếm ba mươi năm, người sẽ ra sao?


Thường Vô Ý nói :


- Tôi biết bọn họ.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Sao?


Thường Vô Ý nói :


- Năm xưa đệ nhất kiếm khách trong thiên hạ là Yến Nam Thiên, người cao một trượng bảy tấc, nhưng kiếm pháp khinh linh biến hóa, vô địch đương thế.


Không ai không biết Yến Nam Thiên.


Không ai không tôn kính ông ta.


Một người đã được đem vào truyền thuyết bao nhiêu năm nay, có rất nhiều chuyện về họ sẽ được phóng đại. Không chừng Yến Nam Thiên chẳng tới một trượng bảy tấc, nhưng nhân cách cao thượng của ông ta, chắc là chẳng có ai sánh được.


Thường Vô Ý nói :


- Tay kiếm khách cao lớn nhất đương kim, xưng hiệu là Cự Thiên Bá, kiếm pháp của y không bằng Bạch Ngọc Kinh.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ta biết y đã thua dưới tay Trường Sinh kiếm tới mười ba lần.


Thường Vô Ý nói :


- Chắc ông cũng biết, y cũng không phải là kẻ cao lớn nhất trong những người luyện kiếm đương kim giang hồ.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ta biết.


Thường Vô Ý nói :


- Người lùn nhất trong những người luyện kiếm đương kim giang hồ, chắc chắn là Linh Lung song kiếm.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Ngươi cũng biết nhiều lắm đấy.


Thường Vô Ý nói :


- Hai người này chính là Linh Lung song kiếm, chết dưới lưỡi kiếm của bọn họ, ít nhất đã có tới một trăm mười bảy người.


Châu Ngũ thái gia nói :


- Đại khái là vậy.


Thường Vô Ý nói :


- Dãi thắt lưng của bọn họ chính là kiếm của bọn họ. Linh Lung song kiếm, kim và ngân rực rỡ với nhau, kim kiếm dài ba thước bảy tấc, ngân kiếm dài bốn thước một tấc, người ngắn kiếm dài, tung người trên không công kích, rất ít người có thể thoát khỏi lưỡi kiếm của bọn họ!


Châu Ngũ thái gia nói :


- Quả là rất ít.


Thường Vô Ý nói :


- Muốn phá kiếm pháp của bọn họ, chỉ có một cách duy nhất!


Châu Ngũ thái gia nói :


- Cách gì?


Thường Vô Ý nói :


- Làm sao cho bọn họ không thể rút được kiếm ra khỏi vỏ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Quên đi.

Quên đi.

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cuộc

25-06-2016
Búp bê lật đật

Búp bê lật đật

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này

24-06-2016
Falling slowly

Falling slowly

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Ai cho ta hạnh phúc?

Ai cho ta hạnh phúc?

Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không

30-06-2016
Khóc giữa Sài Gòn

Khóc giữa Sài Gòn

Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ

26-06-2016
Đen

Đen

Có những chuyến trở về, để mà đi mãi mãi…   *** Không còn ai nói với tôi về

29-06-2016
Bài học lớn

Bài học lớn

Có làm thì mới có ăn Không dưng ai dễ đem phần đến cho. *** Một người đàn bà ăn

26-06-2016

Teya Salat