pacman, rainbows, and roller s
Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 16
5 sao 5 / 5 ( 46 đánh giá )

Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long - Hồi 11 - Hồ Thái Dương

↓↓

Trong lòng y bỗng nổi lên một thứ cảm giác không lành, y nhịn không nổi hỏi :

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 7 - Quyền đầu - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cô ta ở đâu?


Sứ giả xoay mặt qua, chỉ vào chiếc thuyền hoa trên mặt hồ :


- Ở đó!


Ánh tịch dương sắp chìm xuống, tại khoảnh khắc đã chìm mà chưa chìm xuống đó, cũng chính là khoảnh khắc mỹ lệ quý giá nhất trong ngày.


Thuyền hoa phiêu đãng dưới ánh tà dương đầy mặt hồ, xem ra như một cảnh tượng tuyệt vời trong mộng.


Nhưng giấc mộng tuyệt vời ấy bỗng dưng đã biến thành ác mộng.


Trong chiếc thuyền đầy những hoa tươi đó, đã có người đang từ từ đứng lên.


Một người con gái.


Một người con gái đẹp trần truồng.


Mái tóc dài của cô xỏa tung mềm mại như tơ, tấm thân trắng ngần của cô cũng mềm mại như tơ.


Bộ ngực của cô nhỏ nhắn nhô cao, eo lưng của cô nhỏ, cặp đùi cô thẳng tắp.


Đấy chính là người đàn bà trong mộng của đàn ông, một người đàn bà chỉ tìm được trong giấc mộng.


Nhưng đối với Tiểu Mã, cơn mộng ấy là một cơn ác mộng.


Có bao nhiêu chuyện cũ vừa chua cay vừa mặn nồng?


Có bao nhiêu ký ức vĩnh viễn không bao giờ quên?


Có bao nhiêu ngày sung sướng bên nhau?


Có bao nhiêu lúc tịch mịch?


Y trụy lạc hoang đàng vì ai?


... Tiểu Lâm.


Y bi thương thống khổ vì ai?


... Tiểu Lâm.


Y lưu lạc phương trời, vì đang đi tìm ai?


... Tiểu Lâm.


Tiểu Lâm đang ở đâu?


... Tiểu Lâm ở ngay nơi đây.


Cô gái vừa đứng dậy trong chiếc thuyền hoa, cô gái đang sắp đem mình phụng hiến cho thần Thái Dương đó, chính là Tiểu Lâm, người y đã ngày đêm tưởng nhớ, không cách nào quên được.


Bàn tay của Tiểu Mã lạnh giá, toàn thân của y lạnh giá.


Giờ này phút này, trong lòng y đang phẫn nộ, hay bi thương, hay thống khổ?


Không phải là thứ nào cả.


Giờ này phút này, trong lòng y đang là một khoảng trống không. Linh hồn của y, xương máu của y, hình như thình lình bỗng bị rút đi đâu mất.


Chỉ có những người đã từng bị thống khổ dày vò qua rồi mới có thể hiểu rõ được cảm giác của y bây giờ.


Còn Tiểu Lâm thì sao?


Hình như cô đã mất đi hoàn toàn cảm giác.


Cô đang đứng như si như ngốc trên chiếc thuyền, như si như ngốc trong đám hoa tươi, linh hồn của cô, xương máu của cô, hình như cũng bị rút đi biệt tăm.


Đã bị rút đi biệt tăm từ lâu lắm rồi.


Cô đang nhìn Tiểu Mã, nhưng cô hoàn toàn không nhận ra người này là ai.


Tiểu Mã bỗng gào lớn lên, dùng hết sức lực gào lớn lên.


Cô không nghe thấy gì cả.


Cô không còn là chính mình, cô đã hiến dâng mình cho thần Thái Dương.


Tiểu Mã xông lại, nhảy xuống hồ.


Không có ai cản trở y.


Thuyền hoa đang ở giữa hồ, y dùng tận sức lực bơi lại, nhưng thuyền hoa đang từ từ trôi về hướng khác.


Y bơi lại, thuyền hoa đã đi xa.


Chiếc thuyền hoa ấy chính như một đóa hoa trong mộng, một mảnh sương mù trong gió, một mảnh trăng trong nước. Y thấy được, nhưng vĩnh viễn không bao giờ bắt được.


Tịch dương đã chìm xuống.


Màn đêm đen tối, không biết lúc nào, đã bao trùm vạn vật. Núi non, nước hồ, đều chìm vào trong bóng tối.


Gã sứ giả thần Thái Dương lúc nãy còn đang sáng chói trước ánh tà dương, bây giờ đã biến thành một cái bóng đen ngòm.


Nhưng y vẫn còn ở đó, vẫn còn đứng bên bờ hồ, lạnh lùng nhìn Tiểu Mã đang vùng vẫy trong hồ, vừa bơi rượt theo, vừa la hét.


Chỉ tiếc là tiếng la hét của y không có ai trả lời, y đang rượt theo hình như là một ảo ảnh nào đó không thể nào bắt được.


Đêm càng khuya, bóng tối càng dày đặc.


Nước hồ lạnh buốt.


Y bỗng cảm thấy trong lòng một trận đau đớn, thấm nhập vào tứ chi, vào trong xương tủy.


Người y chìm xuống, chìm sâu vào nước hồ buốt giá.


Không còn nước đâu, chỉ có lửa.


Ngọn lửa đang cháy hừng hực.


Ngọn lửa thiêu đốt không ngớt, làm người ta hầu như mở mắt không ra.


Nhưng Tiểu Mã rốt cuộc cũng mở được mắt ra.


Trong ngọn lửa hình như cũng có một bóng người, ngọn lửa tựa như bông hoa, người đang đứng trong hoa.


- Tiểu Lâm, Tiểu Lâm.


Y tính chồm lại, chồm lại ngọn lửa.


... Thiêu thân tại sao cứ xông vào ánh lửa? Có phải chúng ngu xuẩn? Hay chúng thà chết cũng phải đi tìm ánh sáng?


Y muốn chồm lại, nhưng y chẳng động đậy được tí nào, toàn thân tay chân của y, không chỗ nào có thể động đậy được.


May mà y còn thấy được, còn nghe được.


Người đầu tiên y thấy là lão Bì.


Lão Bì đứng bên cạnh đống lửa, nhìn y cười hì hì.


Cũng không biết có phải vì ngọn lửa lập lòe, hay vì mắt của y bị hoa lên, lão Bì của hiện tại, xem ra không giống lão Bì y đã biết lúc trước.


Lão Bì lúc trước tuy da mặt có dày một tí, tuy có vô lại một tí, xem ra còn là một người, cao lớn hiên ngang, tướng mạo đường đường.


... Một người trông không ra dáng một con người, làm sao có thể giữa phố đông người mạo xưng thành Thần Quyền Tiểu Gia Cát, làm sao ra ngoài đường ăn uống rửng mỡ, lừa gạt đùa cỡn?


Nhưng lão Bì bây giờ lại biến ra thành bảy phần như điên khùng, ba phần như si ngốc.


Lão Bì lúc trước rất giảng cứu y phục, tại cái xã hội chỉ biết trọng mũ áo không trọng người đó, muốn làm một người bịp bợm không thể không có vài bộ y phục bảnh bao.


Nhưng hiện tại, y chỉ mặc có cái quần đùi.


Tiểu Mã nhìn y, trong lòng đang nghĩ đến một chuyện... đấm cho gã đó một quyền vào mũi.


Chỉ tiếc là nắm tay của y không nắm chặt lại được.


Lão Bì bỗng nhìn y cười hì hì hỏi :


- Ngươi xem ta thế nào?


Tiểu Mã chỉ có thể nói được một tiếng :


- Hừ.


Lão Bì nói :


- Nhưng ta lại cảm thấy khoan khoái cực kỳ, ta trước giờ thật chưa bao giờ khoan khoái như vậy.


Y cười như một người si ngốc :


- Đến nơi này, ta mới biết những ngày trước đây sống sao mà uổng phí quá.


Tiểu Mã nói :


- Bò đi đâu khuất mắt đi.


Lão Bì nói :


- Ngươi nói ta bò, ta bò đây.


Quả thật y lăn ra đất, bò đi chỗ khác.


Nhìn y bò lăn ra trên mặt đất, Tiểu Mã thật cảm thấy không có mùi vị gì.


Bất kể ra sao, người này cũng là bạn của y, hiện tại người này còn có thể được coi là một người nữa không?


Nghĩ đến Tiểu Lâm, nghĩ đến chuyện cô sắp bị đây, Tiểu Mã lại càng đau lòng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Thầy tu rởm

Thầy tu rởm

Xưa có một con Sói rừng vừa hung ác vừa gian giảo. Một hôm nó nghe tin ở làng bên có

24-06-2016
Bản Romance cho em

Bản Romance cho em

Điều đó đôi lúc khiến tôi xao nhãng đôi chút trong những bài guitar của mình. Nhưng

30-06-2016
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.                    

25-06-2016
Cách dạy con kì lạ

Cách dạy con kì lạ

Cậu bé vì quá thích cuốn sách trong hiệu sách nên đã lấy trộm và bị ông chủ bắt

23-06-2016