Teya Salat
Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 32 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 8 - Hung thủ thiên tài

↓↓

Đặng Định Hầu nói:

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Một năm cũng tấu xảo có ba trăm sáu mươi lăm ngày, vì vậy Thanh Long hội bèn lấy ngày tháng ra làm biểu hiệu cho phân đà, "ngũ nguyệt thập tam", chắc là một trong những phân đà của họ.


Đặng Định Hầu nói:


- Không lẽ cô cho là cái chết của phụ thân cô có liên quan tới Thanh Long hội?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Tuy người đã già rồi, tai mắt vẫn còn linh mẫn lắm, hôm nọ tôi đứng ngoài nhìn lén, không chừng người đã phát hiện ra.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Không lẽ cô cho là bức họa ấy ông ta vẽ cốt ý cho cô xem sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Rất có thể là vậy.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Tại sao ông ta làm vậy?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Không chừng lúc người ở Mân Nam đã có kết cừu kết oán gì với Thanh Long hội, người biết Thanh Long hội nhất định sẽ tìm lại, vì vậy mới dùng cách này để cho tôi biết.


Đặng Định Hầu nói:


- Nhưng ...


Vương đại tiểu thơ ngắt lời y:


- Lúc người còn sống không muốn nói cho tôi biết, nhưng sợ bị người khác ám toán mình, vì vậy cố ý để lại đường dây mối nhợ, để tôi biết kẻ gia hại là Ngũ Nguyệt Thập Tam, tổ chức nằm ở cái gò núi xanh xanh đó.


Đặng Định Hầu thở dài nói:


- Dù có đúng như vậy, cô cũng không nên quên bốn chữ phía sau, "Viễn Tỵ Thanh Long".


Vương đại tiểu thơ nắm chặt hai nắm tay, cặp mắt đầy những lệ:


- Tôi cũng biết Thanh Long hội rất đáng sợ, nhưng tôi vẫn phải báo thù cho lão nhân gia.


Đặng Định Hầu nói:


- Cô có đủ sức?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Bất kể ra sao, tôi đều muốn thử trước rồi tính.


Cô dùng sức chùi sạch nước mắt, nói tiếp:


- Hiện tại tôi chỉ hận không biết cái gò núi xanh xanh này ở đâu thôi.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Chuyện khác cô đều biết cả sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Tôi đã biết lão đại của phân đà Ngũ Nguyệt Thập Tam là ai rồi.


Đặng Định Hầu thay đổi sắc mặt hỏi:


- Là ai?


Vương đại tiểu thơ không trả lời trực tiếp vào câu hỏi, cô chầm chậm nói:


- Người này quả thật là bạn thân của cha tôi, tối hôm đó, cha tôi quả thật đang chờ hắn.


Cô quay đầu lại nhìn Đinh Hỷ nói:


- Những chuyện đó tôi chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng lúc nãy anh đã nhắc nhỡ tôi nghĩ ra rất nhiều chuyện.


Đinh Hỷ hững hờ nói:


- Lúc nãy tôi đã nói, lối suy nghĩ của tôi cũng chưa chắc là chính xác.


Vương đại tiểu thơ cười lên một tiếng, cô bỗng hỏi:


- Anh có biết tại sao tôi không lại nhà Hùng Cửu không?


Đinh Hỷ lạnh lùng nói:


- Đại tiểu thư nói đi là đi, nói không đi là không đi, cần gì phải có lý do.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Tôi có lý do.


Hình như cô không nghe ra Đinh Hỷ đang lộ vẻ châm chọc, không thấy cô tức giận gì, cô lại nói tiếp:


- Bởi vì hôm đó trên đường đi, tôi gặp một người.


Đinh Hỷ nói:


- Trên đường rất có nhiều người.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Nhưng người này lại là người tôi nằm mơ cũng không ngờ được sẽ gặp ở đó.


Đinh Hỷ nói:


- Sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Lúc đó trời còn chưa sáng hẳn, trên mặt hắn lại có mang mặc nạ da người, hắn nhất định nghĩ rằng tôi không nhận ra hắn, nhưng tôi vẫn còn đặc biệt phải để ý đề phòng.


Đinh Hỷ hỏi:


- Tại sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Bởi vì lúc đó tôi nghĩ rằng, cha tôi rất có thể chết dưới tay hắn, nếu hắn biết tôi nhận ra được hắn, nhất định sẽ không chịu buông tha cho tôi.


Đinh Hỷ nói:


- Vì vậy làm cô sợ quá không dám tới luôn nhà Hùng Cửu?


Vương đại tiểu thơ viền mắt đỏ cả lên, cô cắn chặt môi nói:


- Bởi vì tôi biết mình không phải là đối thủ của hắn.


Đặng Định Hầu nhịn không nổi lại mở miệng hỏi:


- Y rốt cuộc là ai?


Vương đại tiểu thơ lại tránh câu hỏi, nói:


- Nhưng lúc đó tôi còn chưa chắc được là đúng hay sai.


Đinh Hỷ hỏi:


- Bây giờ thì sao?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Lúc nãy nghe anh phân tích một hồi, tôi mới chợt nghĩ ra, tối hôm cha tôi chết, cái kẻ người đang chờ chính là hắn.


Đinh Hỷ hỏi:


- Bây giờ cô đã có thể chắc chắn được?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Ừ.


Đinh Hỷ nói:


- Nhưng cô còn chưa dám nói ra.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Bởi vì ... bởi vì dù tôi có nói ra, các vị cũng không chịu tin.


Đinh Hỷ nói:


- Nếu vậy, cô bất tất phải nói ra.


Y rót cho mình một ly rượu, ngồi uống một mình, xem ra không có vẻ gì là muốn nghe cả.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Nhưng trong phòng còn có lưu lại mùi thuốc trên người hắn, tôi vừa ngửi là biết hắn đã từng vào thư phòng.


Hiện tại Đinh Hỷ có châm chọc cô cách mấy, cô vẫn nhịn được, làm như không hiểu:


- Tối hôm qua, khi tôi gặp hắn, đúng lúc hắn vừa bôi thuốc, từ xa tôi đã ngửi được cái mùi đó, vì vậy, tôi chẳng cần phải nhìn mặt hắn, cũng biết hắn là ai.


Cô lại nói tiếp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Tiền ma

Tiền ma

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1) Tiền ma! Nghe thì tưởng

27-06-2016
Viết tiếp yêu thương

Viết tiếp yêu thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Chúng

25-06-2016
Nhỏ Bọ Cạp

Nhỏ Bọ Cạp

Cậu ấy nói thích em, vậy mà mấy ngày sau em phát hiện ra là cậu ấy cũng

23-06-2016
Bản tình ca mùa đông

Bản tình ca mùa đông

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Hắn đi chậm

24-06-2016
Câu chuyện bó tên

Câu chuyện bó tên

Có một người cha trước khi chết gọi ba người con trai đến bên giường, đưa cho họ

24-06-2016
Yêu đơn phương

Yêu đơn phương

Chú mày biết không, anh đã từng yêu đơn phương 1 cô gái trong 10 năm. Đến tận mấy

23-06-2016
Con tàu chở tình yêu

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia

23-06-2016