Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 82 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 5 - Biến họa lạ kỳ

↓↓

- Phù danh hại người, thế nhân có mấy ai bỏ được gánh nặng ấy xuống được?

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Kim Thương Dư nói:


- May mà ta gặp ngươi, bởi vì ngươi, mà ta hạ được quyết tâm.


Đinh Hỷ hỏi:


- Quyết tâm bỏ gánh nặng ấy xuống?


Kim Thương Dư gật gật đầu.


Đinh Hỷ hỏi:


- Quyết định chừng nào mới bỏ xuống?


Kim Thương Dư nói:


- Ngay bây giờ.


Y lại cười cười, cười thật thong thả, thật thoải mái, bởi vì y quả thật đã bỏ được cái gánh nặng của thanh danh phù phiếm.


Y không còn có cái hùng tâm muốn cùng người tranh thắng, y không còn muốn vì một tý phù danh đó mà đi sống chết với người khác.


Muốn cởi bỏ cái nút thắt buộc đó không phải là một điều dễ dàng, y đáng được có cảm giác thung dung, thoải mái.


Có điều không biết trong lòng y có thật sự buông được hết chăng, có còn cảm giác ngơ ngẫn, cay cay không?


Điều đó dĩ nhiên chỉ có một mình y biết được.


- Các ông có rãnh rỗi, cứ việc đến nơi dãy núi đó tìm tôi.


- Tôi nhớ, sau nhà ông có trồng trúc, phía trước có trồng hoa mai.


- Trong nhà tôi còn có rượu.


- Được, tôi còn chưa chết, sẽ nhất định lại thăm.


- Được, tôi còn chưa chết, sẽ nhất định chờ ông.


Kim Thương Dư bây giờ đã trấn định, đã thung dung hẳn ra.


Một người chỉ cần thua đẹp, bỏ đi thung dung, thì thua đã có sao, bỏ đi đã có sao?


Mặt trời còn chưa xuống, Kim Thương Dư đã đi tận xa tít.


Đặng Định Hầu bỗng nhiên thở ra, nói:


- Xem ra người này quả thật là một hảo hán.


Đinh Hỷ nói:


- Y vốn vẫn thế.


Đặng Định Hầu nói:


- Ngươi nhìn người cũng giỏi lắm.


Đinh Hỷ nói:


- Tôi vốn vẫn vậy.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Ngươi cũng giải quyết được vấn đề một số người không giải quyết được.


Đinh Hỷ nói:


- Tôi cũng giải quyết dùm ông vấn đề đó?


Đặng Định Hầu nói:


- Ta đang không biết làm sao cho Dư Tam Gia và Vương đại tiểu thơ ngừng tay, ngươi có cách.


Đinh Hỷ nói:


- Cách của tôi trước giờ rất hữu hiệu.


Đặng Định Hầu thở dài:


- Bất kể cách của ngươi đúng hay sai, tốt hay xấu, quả thật rất có hữu hiệu.


Đinh Hỷ nói:


- Vì vậy người ta đều gọi tôi là Đinh Hỷ thông minh.


Đặng Định Hầu bật cười.


Đinh Hỷ nói:


- Ông có biết tôi còn có một điểm rất hay nữa không?


Đặng Định Hầu nói:


- Không biết.


Đinh Hỷ nói:


- Điểm hay nhất của tôi là, không đủ nghĩa khí.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Không đủ nghĩa khí?


Đinh Hỷ nói:


- Người bạn duy nhất của tôi bây giờ đang nằm ra đó, tôi lại để cho người đâm y bị thương bỏ đi khơi khơi, còn đứng đây nói chuyện bá láp với ông.


Hiện tại, Tiểu Mã đang nằm trên giường, chiếc giường của Hồng Hạnh Hoa.


Người mập mạp đều thích ngủ trên giường cứng, người còn trẻ đều thích ngủ trên giường cứng, Hồng Hạnh Hoa không mập, cũng không còn trẻ.


Giường của bà ta rất mềm, vừa mềm vừa lớn.


Hồng Hạnh Hoa than thở nói:


- Phải tới bảy chục tuổi rồi ta mới tập ngủ một mình được.


Đặng Định Hầu nhịn không nổi hỏi theo:


- Năm nay bà đã được bảy mươi chưa?


Hồng Hạnh Hoa trừng mắt nói:


- Ai nói ta đã được bảy mươi? Năm nay ta chỉ mới sáu mươi bảy.


Đặng Định Hầu muốn cười, mà không cười, bởi vì y thấy Tiểu Mã đã mở mắt ra.


Tiểu Mã vừa mở mắt, câu đầu tiên y nói là:


- Tiểu Lâm dâu rồi?


Đinh Hỷ không nói gì.


Tiểu Mã nói:


- Cô ấy rất ngoan, rất thành thật.


Đinh Hỷ không nói gì.


Tiểu Mã nói:


- Tôi biết cô ấy đối xử với tôi rất tốt.


Đinh Hỷ hững hờ nói:


-Vậy mà ngươi vì cô ta bị thương, cô ta lại bỏ đi đâu mất.


Tiểu Mã cắn chặt răng, một hồi thật lâu, mới từ từ nói:


- Cô ấy nhất định có lý do phải bỏ đi.


Đinh Hỷ nói:


- Cô ta chẳng để lại lý do.


Tiểu Mã nói:


- Anh ... Có phải anh không thích cô ấy?


Đinh Hỷ nói:


- Ta chỉ bất quá muốn đề tĩnh chú một chuyện.


Tiểu Mã lắng tai nghe.


Đinh Hỷ nói:


- Bất kể ra sao, cô ta đã bỏ đi rồi, chú sẽ không bao giờ gặp lại cô ta, vì vậy ...


Tiểu Mã hỏi:


- Vì vậy làm sao?


Đinh Hỷ nói:


- Vì vậy tốt nhất chú nên quên cô ta thôi.


Tiểu Mã lại cắn răng trầm mặc một hồi thật lâu, bỗng nhiên dùng sức đấm một quyền xuống giường, lớn tiếng nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bạn cũ

Bạn cũ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Những đêm mưa rơi...

Những đêm mưa rơi...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Lỡ hẹn với biển

Lỡ hẹn với biển

Phải, ai cũng phải lớn lên, ai cũng phải khác đi... *** 1. Năm tôi 7 tuổi, cha mẹ tôi

24-06-2016

Polly po-cket