Polly po-cket
Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 39 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 14 - Hồn bay bỗng phương trời xa (Hết)

↓↓

Đặng Định Hầu hỏi:

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tại sao ngươi ngừng lại?


Đinh Hỷ trầm ngâm một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:


- Chúng ta khỏi cần lại đó.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Tại sao?


Đinh Hỷ nói:


- Bởi vì trên cây nhất định chẳng còn ai.


Giọng nói của y vẫn còn lạnh lùng, gương mặt vẫn không có nét biểu tình gì, nhưng bàn tay đã bắt đầu run rẩy.


Đặng Định Hầu cũng thấy có chuyện không hay, y biến đổi sắc mặt hỏi:


- Không lẽ lão Sơn Đông không phải là bạn bè của ngươi?


Đinh Hỷ chầm chậm nói:


- Lão Sơn Đông dĩ nhiên là bạn của tôi, chỉ bất quá, lão Sơn Đông các người gặp chẳng phải là lão Sơn Đông.


Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt.


Bây giờ y mới hiểu, tại sao Đinh Hỷ đem tin lại, hai lần đều không lấy mặt thật ra gặp bọn họ, tại sao y biết ước hẹn ở đại bảo tháp là một cái bẫy, mà không thông tin gì với bọn họ.


Bởi vì y không thể để cho "lão Sơn Đông" này nghi ngờ y, y nhất định phải để cho Đặng Định Hầu và Bách Lý Trường Thanh gặp nhau, rồi mới tương kế tựu kế, phá tan âm mưu và bí mật của Ngũ tiên sinh.


Hiện tại, Đặng Định Hầu cũng hiểu ra, tại sao cái "lão Sơn Đông" này nhất định đòi đi theo bọn họ, không những vậy còn hối hả quên cả đóng cửa.


Một người bán gà nướng đã mười mấy năm nay, chính mình còn không dám ăn một cái đùi gà, vốn không nên là một người rộng rãi như thế.


Hiện tại chuyện gì y cũng đã hiểu ra, chỉ tiếc là đã quá muộn.


Trên cây quả thật không có ai, chỉ còn để lại một miếng vải áo bị xé.


Áo của Vương đại tiểu thơ.


Hiện tại, dĩ nhiên cô đã bị bắt lên sơn trại... bất cứ ai đã đến đó, đều khó mà trở về.


Cô lại càng khó hơn.


Gió thổi dưói gốc cây, Đặng Định Hầu đứng nơi đó hứng gió đêm mát rượi, mà mồ hôi lạnh thì chảy thấu qua lớp áo.


Từ hồi y ra đời đén bây giờ, trong cặp mắt của người giang hồ, y là một người rất có tài năng. Bất cứ vấn đề gì, đến tay y đều đa số sẽ được giải quyết nhanh chóng.


Vì vậy, chính y cũng dần dần cảm thấy mình quả thật là một người có tài năng, rất tin tưởng vào chính mình.


Có điều, bây giờ y phát giác ra, mình chẳng qua chỉ là một tên ngốc.


Một tên ngốc chỉ biết cho mình là thông minh, tự thổi phồng lấy mình.


Đinh Hỷ bỗng vỗ vào vai y, nói:


- Ông không phải khó chịu quá như vậy, chúng ta còn có hy vọng mà.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Còn có hy vọng sao?


Đinh Hỷ nói:


- Còn có hy vọng tìm ra cái vị Vương đại tiểu thơ đó.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Tìm ở đâu bây giờ?


Đinh Hỷ nói:


- Quán bánh bao của lão Sơn Đông.


Đặng Định Hầu cười khổ hỏi:


- Không lẽ cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó còn đem cô ta về lại quán bánh bao sao?


Đinh Hỷ nói:


- Bởi vì y không phải là lão Sơn Đông, vì vậy mới đem cô ta về đó.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Tại sao?


Đinh Hỷ nói:


- Bởi vì trong quán bánh bao, không những làm bánh bao, còn làm được chuyện khác.


Đặng Định Hầu lại càng không hiểu:


- Còn làm được chuyện khác?


Đinh Hỷ thở ra, hỏi:


- Ông thật không hiểu sao?


Đặng Định Hầu lắc lắc đầu.


Đinh Hỷ cười khổ nói:


- Nếu ông biết mặt cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó, ông sẽ hiểu ngay.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Ngươi biết hắn?


Đinh Hỷ gật đầu.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Hắn là hạng người thế nào?


Đinh Hỷ nói:


- Hắn là một tên quỹ háo sắc.


Trời ít mây ít sao, đêm càng khuya.


Trong quán bánh bao của lão Sơn Đông, vẫn còn để đèn.


Nhìn thấy ánh đèn, Đặng Định Hầu không biết mình phải nên thở phào một hơi hay lại càng lo lắng.


Hiện tại, Vương đại tiểu thơ dù có không lọt vào hang cọp, cô cũng đã lọt vào miệng cọp, lọt vào hang cọp và lọt vào miệng cọp tình cảnh cũng không sai bao nhiêu, đại khái là sắp lọt vào trong hoàn cảnh người khác không nỡ nhìn thấy.


... Con mồi sẽ bị con cọp hung ác nuốc chửng.


Hiện tại y không thấy rõ nét mặt của Đinh Hỷ.


Nãy giờ y đang lọt về phía sau Đinh Hỷ, y ráng trừng mắt nhìn, mà vẫn không nhìn ra Đinh Hỷ dáng điệu ra sao.


Đinh Hỷ là hạng người như vậy, bất cứ y đụng phải chuyện gì, nếu nhìn trên gương mặt, sẽ không thấy y lộ vẻ gì cả.


Chẳng qua, khóe mép y thường thường hay có nụ cười làm người ta vui thích, không chừng thố lộ tâm tình y đang thoải mái.


Có điều, bây giờ nụ cười đó đã đi đâu mất, trong lòng y đang lo lắng cho ai? Cho Vương đại tiểu thơ? Hay cho chính y?


Đặng Định Hầu không còn thấy khó chịu, y đã thừa nhận mình có nhiều chỗ không bằng Đinh Hỷ.


Một người đã chịu nhận bại, ngược lại cảm thấy lòng mình yên tĩnh lại, nhưng ít ra Đinh Hỷ cũng nên ngừng lại thương lượng với y một chút, dùng cách nào tiến vào quán bánh bao, dùng cách nào mới cứu được Vương đại tiểu thơ một cách an toàn.


Mỗi khi hành động, trước đó y đều có kế hoạch suy nghĩ kỹ lưõng, nếu không chắc ăn, không bao giờ y chịu xuất thủ.


Chính đang lúc y bắt đầu suy nghĩ, Đinh Hỷ đã đá cánh cửa gỗ mục nát ầm xuống, xông vào trong nhà.


Đây là phương pháp đơn giản, trực tiếp nhất, phương pháp này thật tình quá nông nổi, quá lỗ mãng.


Đinh Hỷ chẳng suy nghĩ gì cả, y chọn ngay phương pháp đó.


... Người trẻ tuổi làm chuyện gì cũng không khỏi nóng nảy quá đáng.


Đặng Định Hầu thở ra trong bụng, đang chuẩn bị xông vào tiếp ứng.


Nhưng đợi đến lúc y vào tới nơi, Vương đại tiểu thơ đã ngồi dậy, lão Sơn Đông đã nằm lăn ra, Đinh Hỷ đã làm đâu ra đó, kết thúc rất là mỹ mãn.


Đặng Định Hầu bật cười, cười khổ.


Y bỗng phát hiện ra, người trẻ tuổi làm chuyện cũng không hoàn toàn là sai lắm. Y bỗng phát hiện ra mình làm chuyện có vẻ rù rờ lạc đàn lắm rồi.


... Chính vì y có thể nghĩ vậy, mà y vĩnh viễn là Đặng Định Hầu, vĩnh viễn vẫn tồn tại.


... Chỉ tiếc là, hạng người có thân phận như y mà có thể nghĩ được như vậy, không có bao nhiêu người.


Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn y, nhìn nhìn Đinh Hỷ, rồi lại nhìn lão Sơn Đông đang nằm trên mặt đất, trong lòng cô có không biết bao nhiêu là câu hỏi, nhưng cô chẳng hỏi câu nào.


Bởi vì cô không biết nên từ chỗ nào bắt đầu.


Đinh Hỷ cũng không nói.


Trước sau gì cô cũng biết, đâu cần phải gấp gáp gì nói bây giờ.


Lần này hành động kết thúc rất mỹ mãn, lần tới thì sao nhĩ?


Đặng Định Hầu cũng không biết nên làm sao, y nhịn không nổi mở miệng hỏi:


- Bây giờ mình ngồi đây ăn bánh bao? Hay nằm lăn ra ngủ một giấc?

Chương trước

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Căn nhà bí mật

Căn nhà bí mật

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tớ

25-06-2016
Vịt và cá rô

Vịt và cá rô

Cá rô lóc lách lên bờ, đến khi nước rút, bị mắc cạn trên một vũng khô. Tưởng

24-06-2016
Rất giống tình yêu

Rất giống tình yêu

Tình cảm phải đến từ cả hai phía thì mới gọi là tình yêu. Vậy những cảm xúc rất

27-06-2016
Cùng nhau vượt qua nhé!!

Cùng nhau vượt qua nhé!!

Bố mẹ nó làm mọi điều để chia cách hai đứa nó. Nó đau lắm. Nó hận nó không đủ

24-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Lung linh mắt nắng

Lung linh mắt nắng

Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau.

24-06-2016
Khi con gái 30

Khi con gái 30

Khi 20, say rượu lần đầu vì thất tình, khóc lóc vật vã thảm thiết. 30 tuổi, thảnh

27-06-2016
Tuổi 21

Tuổi 21

21 tuổi. Chưa một mảnh tình vắt vai, cũng có đôi lúc thấy rung động, đôi lúc thấy

26-06-2016
Bếp rượu

Bếp rượu

Ngày nào đó có thể bếp không còn đỏ lửa, ngày nào đó có thể không còn những trăn

23-06-2016