Thất chủng binh khí 4 - Đa tình hoàn - Cổ Long

Thất chủng binh khí 4 - Đa tình hoàn - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Thất chủng binh khí 4 - Đa tình hoàn - Cổ Long - Hồi 9 - Trong mật thất bàn chuyện bí mật 2

↓↓
Cát Đình Hương sáng rực mắt lên, lão nói:


- Bởi vì nơi đây vốn là trời đất của Song Hoàn Môn, bọn chúng không cách nào mọc rễ được ở đây.


Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu nói:


- Đấy cũng là chỗ đáng sợ nhất của bọn chúng.

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 4 - Đa tình hoàn - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cát Đình Hương nói:


- Sao ?


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Chỉ vì người của bọn chúng tùy thời lưu động, vì vậy bất kỳ ở đâu, cũng đều rất có thể có người của bọn chúng ẩn núp ở đó.


Cát Đình Hương thay đổi nét mặt hỏi:


- Ngay cả trong Thương Hương Đường này cũng có thể ?


Tiêu Thiếu Anh không thừa nhận, cũng không phủ nhận, y chỉ nói qua chuyện khác:


- Tôi còn thấy được một chuyện khác nữa.


Cát Đình Hương nói:


- Ngươi nói đi.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Ba lá thư này tuy chữ viết rất ngay ngắn, nhưng cũng rất vụng về, không những vậy, mỗi chữ đều có hơi nghiêng qua bên trái một chút, hiển nhiên, người viết quen dùng tay phải, đổi qua viết tay trái.


Cát Đình Hương nói:


- Điểm đó lại nói ra được gì ?


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Người quen dùng tay phải, đổi qua dùng tay trái, thông thường chỉ có một lý do.


Cát Đình Hương hỏi:


- Lý do gì ?


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Y không muốn nét chữ của mình bị người khác nhận ra.


Cát Đình Hương thay đổi nét mặt nói:


- Không lẽ nét chữ người này, ta vốn có thể nhận ra được ?


Tiêu Thiếu Anh yên lặng.


Yên lặng có nhiều nghĩa, cái yên lặng của y, hiển nhiên có nghĩa là thừa nhận.


Cát Đình Hương nói:


- Không lẽ người này ta cũng nhận ra được, không lẽ y ở trong Thương Hương Đường ?


Tiêu Thiếu Anh vẫn còn yên lặng.


Những câu hỏi đó, y bất tất phải trả lời, chính Cát Đình Hương trong bụng cũng đã biết rõ rồi.


Bên ngoài song cửa, ánh mặt trời vẫn còn sáng lạn, gương mặt xanh lè của lão thì đượm đầy nét âm u, lão chầm chậm ngồi xuống, nhìn đăm đăm vào nghiên bút trên bàn, rồi bỗng nói:


- Ta cũng dùng Lang Hào và Tống Mặc.


Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu.


Hiển nhiên y đã nhìn thấy chuyện đó từ lâu.


Cát Đình Hương nói:


- Lá thư đầu tiên, ta nhận được giữa tuần tháng trước.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Sao ?


Cát Đình Hương nói:


- Lúc đó đại cuộc còn chưa rõ ràng, nơi đây còn rất hỗn loạn, ta cũng không phải như bây giờ, không hay ở trong thư phòng.


Tiêu Thiếu Anh hỏi:


- Bên ngoài có người phòng vệ hay không ?


Cát Đình Hương nói:


- Có.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Nếu đã có người phòng vệ, chắc không có mấy người vào được nơi đây.


Cát Đình Hương nói:


- Không nhiều.


Gương mặt của lão càng âm trầm, lão bỗng cười lạt:


- Nhiều hay không nhiều cũng thế, chỉ cần một người vào được cũng quá đủ.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Lá thư thứ ba ông nhận được vào lúc nào ?


Cát Đình Hương nói:


- Hai ngày trước.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Lúc đó nơi đây đã an định hẳn hòi, y không dám mạo hiểm ngồi đây viết.


Cát Đình Hương nói:


- Ừm.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Cái thứ bút mực đáng hai đồng tiền đó, nơi nào cũng có, không những vậy, sử dụng cũng rất tiện lợi.


Cát Đình Hương nói:


- Vì vậy y tùy thời tùy chỗ đều có cơ hội viết lá thư đó.


Tiêu Thiếu Anh cười cười nói:


- Dù có chui trong hang hố, cũng đều viết được, không những vậy, viết xong còn thuận tay ném bút mực vào đó.


Cát Đình Hương nắm chặt hai nắm tay nói:


- Vì vậy ba lá thư này đều bỗng nhiên xuất hiện, mà ta thủy chung vẫn không tra xét ra được người đưa thơ làm sao lén vào được nơi này !


Ánh mắt của Tiêu Thiếu Anh loang loáng, y hỏi:


- Còn nếu người ngoài thì sao ?


Cát Đình Hương trả lời:


- Cái đường ngươi đi vào, tất cả tổng cộng có mười một đạo cơ quan, nhất định không có kẻ nào có thể qua được không một tiếng động, trừ phi ...


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Trừ phi y cũng như tôi, cũng là thuộc hạ thân tín của ông.


Cát Đình Hương cười lạt.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Theo tôi biết, người thân cận với ông không nhiều lắm.


Cát Đình Hương nói:


- Không nhiều.


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Bởi vì thuộc hạ của ông, bốn tay phân đường chủ, đến nay đã chết mất ba người.


Gương mặt của Cát Đình Hương lại biến sắc. Lão đã nghe ra được câu nói của Tiêu Thiếu Anh, ắt hẳn có ẩn hàm thâm ý, lão đang đợi Tiêu Thiếu Anh nói hết câu.


Nào ngờ Tiêu Thiếu Anh bỗng lái qua chuyện khác, y nói:


- Phòng vệ Ở nơi đây, có phải buổi tối sơ hốt hơn buổi sáng ?


Cát Đình Hương hỏi:


- Tại sao ngươi lại nghĩ vậy ?


Tiêu Thiếu Anh nói:


- Bởi vì hiện tại bên ngoài có tám người phòng vệ, ban đêm chỉ có một mình Cát Tân.


Cát Đình Hương hững hờ nói:


- Đó chỉ là vì một người có lúc còn hữu dụng hơn cả tám, mười người khác.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Chuyện bạn bè

Chuyện bạn bè

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích

24-06-2016
Ngày đùa

Ngày đùa

Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. *** San có điện

24-06-2016
Tình cho không

Tình cho không

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế

24-06-2016
Thời để nhớ

Thời để nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Người ta nói

24-06-2016
Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa được sáng tác dựa trên những tình tiết có thật trong quá trình phá án của

27-07-2016 34 chương
Lãng đãng cuối tuần

Lãng đãng cuối tuần

Với hắn, một tuần được bắt đầu từ lúc 7h sáng thứ hai và kết thúc vào lúc 5h

24-06-2016

Snack's 1967