Cũng chính ngay lúc đó, bên ngoài đã vang lên tiếng tinh tinh tang tang, có người đang đóng đinh vào quan tài, phong nắp lại kín mít.
bạn đang xem “Thất chủng binh khí 4 - Đa tình hoàn - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
oOo Trong quan tài vừa tối vừa ngộp thở, lại thêm tấm thân đầy mùi rượu của Tiêu Thiếu Anh, cái mùi vị thật muốn làm người ta buồn mửa.
Người áo xám rốt cuộc thở ra một hơi thật dài nói:
- Không lẽ ngươi biết ta là ai từ lâu ?
Tiêu Thiếu Anh cười cười nói:
- Ngươi là Vương Đồng, là kẻ giết người, không những vậy còn là kẻ lại đây giết ta.
Giọng của y đã biến ra thật tỉnh táo, hình như chẳng có tí gì say sưa.
Y không nói sai.
Vương Đồng cảm thấy bao tử co thắt, cơ hồ chịu không nổi muốn mửa ra.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Dĩ nhiên ngươi cũng đã biết ta là ai.
Vương Đồng nói:
- Nhưng ta lại không hiểu ngươi làm vậy là có ý gì ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Ngươi phải biết chứ.
Bàn tay của Vương Đồng lại nhấn vào tử huyệt của y, lạnh lùng nói:
- Hiện tại ta vẫn còn có thể tùy thời tùy lúc giết ngươi được.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Nếu ngươi giết ta, chính ngươi cũng sẽ chết rục xương trong quan tài này.
Vương Đồng vung tay một cái, đánh mạnh vào quan tài.
Quan tài không một chút nhúc nhích.
Tiêu Thiếu Anh nhơn nhơn nói:
- Không được gì đâu, không được gì cả đâu, cỗ quan tài này chất liệu rất đặc biệt, dù trong tay ngươi có một cái búa, cũng đừng hòng bửa nó ra nổi.
Vương Đồng nói:
- Không lẽ chính ngươi cũng không thích ra khỏi đây ?
Tiêu Thiếu Anh cười nói:
- Đã là bạn bè tốt với nhau, có uống rượu cũng uống chung một chỗ, có chết cũng chết chung một chỗ.
Y lại thở ra một tiếng nói:
- Huống gì, ngươi đã biết ta là ai rồi, ngươi phải biết ta vốn đã là người sắp chết đến nơi.
Vương Đồng nói:
- Sao ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Song Hoàn Môn không thèm ta, Thương Hương Đường thì muốn phải lấy cho được cái mạng của ta, ta có sống cũng chẳng còn ý tứ gì. Huống gì, Cát Đình Hương mà muốn người nào chết, người đó còn sống thế nào được ?
Vương Đồng cười nhạt, nhưng trong bụng y, cũng không thể không thừa nhận, y đang nói sự thật.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Nhưng dù ta có phải chết, ta cũng phải tìm một đứa để chết theo ta.
Vương Đồng hỏi:
- Tại sao ngươi chọn ta ?
Tiêu Thiếu Anh đáp:
- Ta có tìm ngươi đâu, tự ngươi tìm đến ta đấy chứ.
Vương Đồng bỗng lại cười nhạt nói:
- Dù phải chết, ta cũng cho ngươi chết trước.
Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
- Nếu ngươi giết ta trước, một mình trong quan tài không phải là quá tịch mịch hay sao ? Ta mà chết rồi, ngươi nằm bên cạnh một xác chết trong quan tài, mùi vị đó không khó chịu lắm sao ?
Y mỉm cười, rồi nói tiếp:
- Vì vậy ta biết nhất định ngươi sẽ không giết ta đâu, chúng ta rốt cuộc ai chết trước, hiện tại còn chưa biết được.
Vương Đồng cắn chặt răng, nói:
- Ta mà chết trước, ngươi còn có thể kêu mụ chủ quán thả ngươi ra ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Có thể lắm.
Vương Đồng nói:
- Ngươi và mụ ta vốn đã thông đồng sẵn với nhau ?
Tiêu Thiếu Anh cười nói:
- Lần này coi như ngươi đã nói đúng đó.
Vương Đồng nói:
- Các ngươi cố ý diễn kịch cho ta coi, là cốt để cho ta xuất thủ ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Bởi vì ta biết ngươi thích giết người, nhất định ngươi sẽ không để cho ta chết dưới tay người khác.
Vương Đồng nói:
- Ta cũng nhìn ra được bọn đó chẳng tên nào giết được ngươi.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Vì vậy ngươi bèn đóng vai người tốt, cho ta cảm kích ngươi, rồi sẽ không còn đề phòng ngươi, lúc ngươi xuất thủ giết ta, sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Y lại thở ra một tiếng, cười khổ nói:
- Thậm chí, ngươi còn muốn ta tự leo vào quan tài rồi mới xuất thủ, như vậy không phải là quá cỡ lắm sao ?
Vương Đồng yên lặng một hồi thật lâu, bất giác cũng thở ra nói:
- Xem ra hình như ta đã đánh giá ngươi quá thấp.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Quả là vậy thật.
Vương Đồng hỏi:
- Rốt cuộc ngươi đang tính gì vậy ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Tính chết.
Vương Đồng cười nhạt nói:
- Chẳng ai muốn chết thật cả.
Tiêu Thiếu Anh hỏi tới:
- Ngươi cũng không muốn chết ?
Vương Đồng không hề phủ nhận.
Tiêu Thiếu Anh lại cười cười, nhẫn nha nói:
- Không muốn chết cũng có biện pháp của nó.
Vương Đồng hỏi:
- Biện pháp gì ?
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Cát Đình Hương có phải tín nhiệm ngươi lắm phải không ?
Vương Đồng nói:
- Ừm.
Tiêu Thiếu Anh nói:
- Bạn của ngươi, chắc lão ta cũng tín nhiệm như vậy ?
Vương Đồng lạnh lùng nói:
- Ta không có bạn bè.
Tiêu Thiếu Anh nói:
Chương trước | Chương sau