XtGem Forum catalog
Thần Mộ - Phần I - Ngô Biển Quân

Thần Mộ - Phần I - Ngô Biển Quân


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 285
5 sao 5 / 5 ( 100 đánh giá )

Thần Mộ - Phần I - Ngô Biển Quân - Chương 13 - Hoàng gia cổ tịch

↓↓

Thần Nam suýt nữa thì nhảy dựng lên, bóng dáng như u linh của lão nhân kỳ quái vô thanh vô tức đã đến sau lưng gã cách không đầy một xích, gã thầm trách bản thân đọc sách quá mê say không biết gì cả.

bạn đang xem “Thần Mộ - Phần I - Ngô Biển Quân” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Vâng...đúng vậy.....cũng khá hứng thú, nhưng trong này không có sách nào là quá cổ, cùng lắm chỉ thuật chuyện 5000 năm trở lại đây."


"À, ngươi thích xem sách cổ à? Ngươi có thể đọc được văn tự cổ không?"


"Ta đối với văn tự cổ có nghiên cứu, cũng có thể đọc hiểu gần hết những sách cổ." Gã đưa cuốn sách đang cầm lên, nói: "Người xem, đây là văn tự từ 4000 năm trước, tuy so với văn tự hiện thời phức tạp hơn nhiều, nhưng cũng còn phân biệt được." Thần Nam không hề nói bậy bạ, gã thật sự mẫn cảm với văn tự, văn tự thông dụng của đại lục hiện thời là từ văn tự cổ của Tiên huyễn đại lục mà diễn hóa ra, gã đối chiếu hai bên, không khó để nhận ra những thay đổi của văn tự qua các thời kỳ trung gian.


Thần Nam thoáng cảm giác phảng phất thấy một tia lục quang loáng qua cặp mắt lờ đờ của lão nhân.


Lão nhân hỏi: "Ngươi tại sao lại thích xem sách cổ?"


Thần Nam nói: "Ta có hứng thú với các thần thoại truyền thuyết thời thượng cổ, nên nghĩ rằng có thể tìm được vài điều từ cổ tịch."


Lão nhân cười hắc hắc, Thần Nam nghe mà thấy hoang mang vô cùng.


"Người trẻ tuổi nếu như ngươi thật có khả năng đọc hiểu những lời trong sách cổ, ta sẽ đưa ngươi tới một nơi thư khố này, trong đó mới thật sự là văn hiến thời cổ đại, cổ hơn sách nơi này nhiều."


Thần Nam mừng húm, đồng thời bắt đầu suy đoán thân phận của lão nhân, gã thấy được lão nhân quyết không phải người thường, nếu không quyết không có khả năng dẫn gã vào nơi thư khố đó.


Hai người xuyên qua tiền điện hướng hậu điện đi tới, hậu điện đặc biệt an tĩnh, sau khi đẩy tấm cửa nặng nề ra, một hàng giá sách hiện ra trước mắt Thần Nam, trên giá sách xếp đầy sách cổ.


Vừa bước vào thư khố cổ kính, Thần Nam đã cảm giác thấy một thứ sóng vi diệu kỳ lạ, tựa như dòng nước lững lờ trôi, như gió nhẹ thoảng qua, lúc có lúc không, làm người khó mà nắm bắt được.


"Chết rồi! Không biết thư khố cổ này có thành tinh chưa nữa, nếu không sao lại có thứ sóng kỳ lạ này?" Bây giờ thể nội của Thần Nam đã hoàn toàn giải khai cấm chế, linh giác không còn bị trấn áp nữa, cảm ứng với ngoại giới hơn xa người thường.


Lão nhân tựa hồ không có cảm giác gì, nói: "Ngươi xem, hầu như tất cả đều có giá trị liên thành, ngươi mà có thể đọc hiểu thì nơi đây cũng như một bảo tàng vậy."


"Bảo tàng?" Thần Nam có phần không hiểu.


Lão nhân nói: "Trong thư tịch này có rất nhiều vũ công, ma pháp, y dược, độc thuật trứ tác, đa số đều là tuyệt học thất truyền. Hoàng gia phái chuyên gia tới chỉnh lý, biện dịch những cổ tịch này, mà chỉ dịch được một bộ phận nhỏ. Không hiểu làm sao ngươi đối với văn tự cổ lại có tài như vậy, coi bộ còn giỏi hơn những hàn lâm học sĩ đó nữa..."


Thần Nam không thèm để ý lão nói gì, nhảy bổ vào đống sách đó.


Qua một vài ngày, gã lúc nào cũng vùi đầu trong lịch sử cổ đại, Nạp Lan Nhược Thủy kinh ngạc vô cùng. Khi nàng vô ý biết được Thần Nam đọc được cổ tịch, kinh ngạc đến há hốc mồm. Lúc Thần Nam đem những y học điển tịch chỉnh lý đưa cho nàng, Nạp Lan Nhược Thủy kích động thất thanh kêu lên: "Trời ơi, "Y thánh thủ trát", ta không phải đang nằm mơ đó chứ?" Nàng cao hứng đến độ cứ ôm chặt lấy Thần Nam.


Được thân hình nhu nhuyễn đó ôm lấy, Thần Nam cảm thấy ngây ngất, đến khi gã đưa tay ra định ôm Nạp Lan Nhược Thủy, nhưng thân hình kiều diễm mềm mại đó đã nhanh chóng tách ra khỏi gã, từ xa truyền lại một tràng cười khúc khích.


Từ đó trở đi, mỗi khi thấy nụ cười của Nạp Lan Nhược Liễu, gã đều không kìm được tim đập liên hồi.


"Hôm nay không tìm một cuốn y thư nào để chỉnh lý rồi dâng cho nàng hay sao, nói không chừng....?"


"Tiểu tử, ngươi yêu hoa quá rồi a, xem ra có vẽ như ngươi thật không có tương lai rồi, lão nhân gia ta thật xấu hổ vì cùng là nam nhân với ngươi" Lão độc quái vịn một tay vào phía trên bức tường, ló đầu lên quát tháo chửi rủa.


"Tử lão đầu ông lại nhìn lén ta nữa rồi, đúng thực là biến thái , thật là xấu bụng mà. Có tin ta mua một tràng pháo ném qua bên lão chơi không?" Càng lúc càng thân thuộc hơn, Thần Nam và lão độc quái thường xuyên chọc cười nhau, cứ thấy mặt là bắt đầu gây gổ. Tuy nhiên từ đó tới giờ, gã vẫn không dám chọc tới lão vu bà. Lão vu bà cứ đi đi lại lại ở đông viện và hậu viện của gã, làm gã rất là sợ hãi.


"Ngươi dám! Ngươi mà dám đốt pháo, ta sẽ cho ngươi nếm mùi thất bộ đọan trường, thập bộ đoạn hồn, thập tam bộ hình tiêu nhục lạn , thập ngũ bộ hóa cốt vô hình."


"Trời, ngươi đúng là lão già biến thái mà!" Thần Nam phát ớn lạnh, ba chân bốn cẳng chạy khỏi Kỳ sĩ phủ. Hôm nay Nạp Lan Nhược Thủy không châm cứu cho gã, nàng nói phải nghiên cứu "Y thánh thủ trát" tử tế, rồi mới trị tiếp cho gã.


Lúc Thần Nam tới cổ thư khố, lão nhân đã tới đó từ lâu.


"Người trẻ tuổi đúng là không nói dối a, coi bộ ngươi đúng là có tài về nghiên cứu văn tự cổ, hôm nay lão nhân gia ta phải phiền ngươi một chút rồi."


"Vâng, lão nhân gia xin nói, nếu như ta có thể giúp được, ta nhất định giúp ông."


Lão nhân lấy trong người ra mộ cuốn sách cổ sắc vàng, để lên bàn, lấy giấy bút ra chép chép viết viết, một lúc sau tờ giấy đã đầy những hàng chữ ngay ngắn.


"Rồi, ngươi có thể giúp ta phiên dịch nội dung trên tờ giấy này không?"


Thần Nam cầm lên đọc qua một lần, những câu này căn bản không thông thuận, gã nói: "Lão nhân gia, mấy câu này không thông rồi, ông có chép lộn không?"


Lão nhân nói: "Ngươi cứ tận tụy phiên dịch là được rồi, không cần biết thông hay không thông, mỗi ngày ngươi dịch cho ta 3 thiên được không?"


"Được thôi, không có vấn đề gì." Thần Nam trong lòng thầm nghĩ: "Lão già này đa nghi quá, không ngờ lão lại đảo lộn câu cú, nhờ ta phiên dịch, con mẹ lão, làm gì mà bí mật dữ, không biết là sách gì đây nữa."


Hảo cảm lúc trước của gã với lão nhân này không cánh mà bay, gã biết rằng lúc trước lão già kỳ quặc này gây chú ý cho gã, mục đích thì ra là để gã dịch cuốn sách này cho lão.


Văn tự trên giấy, theo Thần Nam ước lượng thì là chữ của sáu bảy ngàn năm trước, chỉ khoảng mười mấy chữ, nhưng đã bao hàm "Thần", "thi thể" chính là những từ mà Thần Nam mẫn cảm nhất, gã đối với cuốn sách này liền nãy sinh sự hiếu kỳ.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Thôi đợi

Thôi đợi

Hạ đợi gì ư? Hạ giật mình. Cô đợi gì giữa những khoảng trống vắng? Là đợi

24-06-2016
Bữa cơm gia đình

Bữa cơm gia đình

Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị

24-06-2016
Vì sao ta yêu nhau?

Vì sao ta yêu nhau?

Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định

01-07-2016
Bệnh sĩ

Bệnh sĩ

(khotruyenhay.gq) Bà cụ bảo người con trai lấy những đồ ăn còn dư, mà hầu như còn

27-06-2016
Độc chiêu kiếm vợ

Độc chiêu kiếm vợ

Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng "đổ" 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì,

28-06-2016
Đam mê xác chết

Đam mê xác chết

(khotruyenhay.gq) Tôi đã nhìn người bạn thân nhất của mình nhảy từ hành lang lớp học

28-06-2016
Mua giầy

Mua giầy

Một người ở nước Trịnh, anh ta định mua cho mình một đôi giày để đi. Trước khi

24-06-2016
7 ngày chia tay

7 ngày chia tay

"Đơn giản thôi. Em và anh sẽ chia tay nhau trong vòng 7 ngày, bắt đầu từ ngày mai. Tuyệt

30-06-2016
"Anh có nhớ em không?"

"Anh có nhớ em không?"

Hãy cứ kiên trì thương, kiên trì yêu một người; dù cho có đôi khi người đó không

25-06-2016