Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 54 đánh giá )

Phong Vân - Đan Thanh - Chương 3 - Duyên khởi 1

↓↓

"A Thiết ca ca!"

bạn đang xem “Phong Vân - Đan Thanh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


A Thiết?


Người thanh niên tên là A Thiết quay nhìn Tiểu Quốc cười nhẹ, cũng không nói chuyện mà chỉ buông bàn tay đang nắm đầu gậy của Lê Bằng, Lê Bằng đang hùng hổ bị thất thế, khinh miệt nói:


"Tiểu tử thối, ngươi dựa vào cái gì mà dám quản chuyện của bổn đại gia?"


Gã nói xong, nháy mắt với ba gã thủ hạ phía sau, tất cả đồng loạt vung gậy tấn công A Thiết.


Dứa vào cái gì ư? Chỉ dựa vào một đôi nắm đấm như thép này!


"Bịch bịch bốp bốp" bốn tiếng, gậy còn chưa đến thì quyền của A Thiết đã đánh lên ngực bụng của bốn người, nhanh như chớp đánh cho bốn tên ngã lăn quay, chen hết chỗ của Hứa bá.


Thật là một nam tử hảo hán, người đúng như tên!


Lê Bằng trong lòng biết không thể địch lại, cuống quýt đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói:


"Tiểu tử thối, thù này ta nhất định trả, ngươi cứ chờ mà xem!" Gã nói xong, lập tức cùng ba gã thủ hạ xô nhau chạy như chuột.


A Thiết tuy chỉ là một thôn dân bình thường, không biết võ nghệ nhưng trời sinh sức khỏe hơn người, dùng đôi thiết quyền này giúp thôn dân đối phó bọn lưu manh chuột nhắt thì vẫn dư sức.


Hắn vội vàng bước tới đỡ Hứa bá dậy, lúc này mới mở miệng nói chuyện, hỏi:


"Hứa bá, bá có bị thương không?"


Hứa bá lau máu nơi khóe miệng, cười khổ đáp:


"Suýt chút nữa là đi hết hàm răng rồi, ôi, đúng là già rồi thành vô dụng. Nếu như ngày xưa thì đến nỗi nào bị họ Lê kia bắt nạt chứ!"


Lúc này, cô bé vẫn luôn dỏng tai nghe chuyện cổ của Hứa bá mới lên tiếng:


"Hứa bá, ai dám nói bá vô dụng chứ, mỗi ngày bá còn kể chuyện cổ cho chúng con nghe nữa mà. Giống như hôm nay, bá kể chúng con nghe truyền thuyết về Bạch Xà ấy, thật là li kì!"


A Thiết cũng nhìn Hứa bá, vui vẻ cười nói:


"Không sai! Hứa bá, từ lúc con mười bốn tuổi đã nghe bá kể chuyện cổ, riêng truyền thuyết Bạch Xà này, mỗi năm bá lại kể một dị bản khác, cuối cùng, ngay cả con cũng cảm thấy mê hoặc..."


"A Thiết, không ngờ con còn nhớ mà khen, xem ra sau khi lão già này chết rồi, chỉ còn có con là truyền nhân duy nhất kể chuyện cổ đây." Hứa bá cười.


A Thiết khẽ cau mày nói:


"Hứa bá, đừng có nói như vậy chứ, bá nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."


Tiểu Quốc nãy giờ vẫn đang loay hoay nhặt bạc vương vãi dưới đất cho Hứa bá, lúc này cũng phụ họa:


"Đúng vậy! Hứa bá nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, sống lâu như rùa ấy!"


Chữ "rùa" vừa thốt ra, đám trẻ con đều phá lên cười, ngay cả Hứa bá bị ví với rùa cũng bật cười.


Tiểu Quốc không biết mình lỡ lời, còn khờ khạo hỏi:


"Này, các ngươi cười cái gì? Hứa bá, sao cả bá già rồi mà cũng cười khó coi đến vậy?"


Đám nhỏ càng cười ngặt nghẽo, ngay lúc tất cả đang cười vang, phút chốc, tiếng cười cùng tắt.


Bởi vì, bọn chúng bỗng nhiên thoáng nhìn thấy một người lưng mang sọt cỏ đang lặng lẽ bước tới.


Đó là một người khiến chúng sợ hãi vô cùng, một người giống A Thiết như đúc...


A Hắc!


Năm năm trước, ở Tây Hồ Hàng Châu này có hai thiếu niên không rõ lai lịch lưu lạc tới, cả hai người đều bị mất trí nhớ, không biết mình là ai, cũng không biết mình từ đâu tới.


Hai người không chỉ giống nhau ở chỗ mất trí nhớ mà còn có một điểm nữa giống nhau, đó là dung mạo.


Hai thiếu niên có dung mạo giống nhau như đúc, giống nhau tựa như hai huynh đệ song sinh vậy.


A Hắc trước kia lưu lạc tới Tây Hồ, rồi lại vô tình gặp A Thiết ở đầu đường.


Hai người vô cùng sửng sốt, mặc dù không ai nhớ được mình là ai, nhưng thấy gương mặt người kia giống mình đến vậy, trong lòng đều biết chắc chắn mình và người kia có quan hệ rất chặt chẽ.


Mà người ở Tây Hồ đều đoán hai thiếu niên nhiều khả năng là huynh đệ song sinh, có lẽ vì thảm biến gia đình mà mất đi trí nhớ, lại thất lạc người nhà nên mới trước sau lưu lạc tới Hàng Châu thế này.


A Hắc và A Thiết sau khi gặp nhau thì sống nương tựa lẫn nhau, lúc ấy hắn mặc một bộ y phục đen nên có tên là A Hắc, còn A Thiết thì được đặt tên theo ánh mắt kiên định như thép của mình.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Cáo và dê con

Cáo và dê con

Ngày xưa có một chú dê con đang nhú sừng nghĩ rằng mình đã lớn và có thể tự lo cho

24-06-2016
Just brother

Just brother

Thật khó để chấp nhận sự thật nhưng khi đã muốn làm người yêu của Trang anh cũng

23-06-2016
Điệu múa thiên thần

Điệu múa thiên thần

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

26-06-2016
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương

XtGem Forum catalog