Duck hunt
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 128 đánh giá )

Phong Vân - Đan Thanh - Chương 21 - Nhượng ngã nhất khốc 2

↓↓

"Kì thực trên đời này làm gì có chuyện nào không giải quyết được chứ! Giống như ta vậy, mẹ ta mất sớm, cha vì muốn thay Hùng bang chủ đi xa nên để ta ở lại Thiên Hạ Hội, đi đã ba năm mà không tung tích, sống chết chẳng hay, ta giờ chỉ có thể ở lại Thiên Hạ Hội làm nô tì chờ người trở về..."

bạn đang xem “Phong Vân - Đan Thanh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Dù sao cũng chỉ là một cô bé hơn mười tuổi, có thể dễ dàng kể chuyện trong lòng mình với một người hoàn toàn xa lạ, một thiếu niên không biết mặt, thật là trẻ con nói chuyện vô tâm.


Bộ Kinh Vân cho tới nay cũng chưa thể nói ra những lời trong lòng nó, có lẽ vì chưa từng có cơ hội, hoặc không có ai muốn nghe những lời trong lòng nó.


Trong bóng tối, vì không ai nhìn rõ đối phương nên cô gái cũng bạo dạn hơn không ít, nàng lại nói: "Hy vọng về sau dù có xảy ra chuyện gì ngươi cũng đủ kiên cường để sống tiếp, đừng có nghĩ bậy, còn sống mới thật đáng quý..."


Cô gái này dường như cũng hiểu nhiều chuyện, nên nói tới đây, thanh âm lại hơi khàn khàn, có lẽ câu "còn sống mới thật đáng quý" kia lại làm nàng nhớ tới người cha không rõ sống chết kia của mình, tự thương cảm cho bản thân chăng?


Trong bóng đêm, Bộ Kinh Vân thoáng nhìn thấy nàng lấy tay quệt nhẹ lên mặt, một giọt nước vẩy đến trên tay Bộ Kinh Vân.


Tay nó rất lạnh, giọt nước này lại ấm áp, chẳng lẽ là...


Nước mắt?


A, thật là một cô gái số khổ! Cũng không biết ở Thiên Hạ Hội phải chịu bao nhiêu hà khắc, oan ức.


Bộ Kinh Vân chưa từng rơi lệ, cũng chưa từng chạm vào một giọt nước mặt thật sự.


Nước mắt thật ra như thế nào?


Nay nó đã biết, nước mắt là ấm nóng.


Hơn nữa lại là một giọt nước mắt con gái, giọt lệ ấm nóng này liệu có thể xuyên qua bàn tay máu lạnh như băng của Bộ Kinh Vân?


Từ lúc mới gia nhập Thiên Hạ Hội, vì quyết thề báo thù mà trong lòng đã âm thầm hạ quyết tâm tuyệt đối không nảy sinh tình cảm với một cành cây ngọn cỏ nào ở nơi đây, nhưng mà người đâu phải cỏ cây, ai có thể vô tình?


Mặc dù nó vẫn tự nhắc nhở mình không được dính dáng đến ai cả, nhưng chắc chẳng bao giờ nó nghĩ rằng, ở góc tối tăm này nó sẽ gặp một cô gái đáng thương không rõ diện mạo, vì nó mà thương cảm, vì nó mà khóc...


Tấm lòng cô gái này cũng giống như Hoắc Bộ Thiên năm đó, dìu dắt nó đi trong bong đêm.


Người từng dìu nó đi trong bóng đêm thì nó sẽ không bao giờ quên, cũng không muốn quên...


Lúc này thân thể nó như suy yếu đi, bức tường băng để lộ một khe hở để cho những ấm áp nhân gian thừa cơ mà chảy vào.


Hai người cứ im lặng như vậy, thật lâu sau, phía xa xa truyền đến tiếng kêu một cô gái: "Này! Chủ quán nói, nếu ngươi còn không trở về thì sau này khỏi cần về."


Thanh âm này chính là của cô bạn đồng hành của nàng đên thúc giục! Cùng lúc đó, một ngọn đèn đã thấp thoáng hiện ra, chứng tỏ cô gái kia đang cầm đến, nhưng nàng lại không đến gần.


Tuy thêm một ngọn đèn nhưng lại ở quá xa, ánh sáng chiếu tới nơi này đã rất yếu ớt, nên Bộ Kinh Vân với cô gái kia vẫn chưa có duyên nhìn thấy mặt.


Cô gại lại quan tâm hỏi: "Ngươi đã thấy khá hơn chút nào chưa?"


Giọng nói của nàng dịu dàng như trăng đêm sau màn mưa, thê lương mà bình tĩnh, Bộ Kinh Vân lẳng lặng gật đầu.


Cô gái khoan thai đứng lên nói: "Vậy thì ta phải đi đây, chủ quản dữ lắm! Nếu mà còn ở đây lâu, chắc sẽ đánh chết ta mất!"


Ôi! Thiên Hạ Hội lấy uy danh bang chủ làm tối thượng, những người khác đều là đê tiện hết sao?


Ngữ khí của nàng như thể cảm thấy có lỗi, vì lúc này bỏ Bộ Kinh Vân lại nên cảm thấy áy náy.


"Còn ngươi thì phải nghỉ ngơi cho khỏe đã rồi mới về nghe chưa!"


Nàng nói xong xoay người, đang muốn bước đi thì Bộ Kinh Vân bỗng nhiên mở miệng nói hai chữ đơn giản: "Cảm ơn."


Ngữ điệu mặc dù lạnh như băng nhưng cũng đã là cố gắng lớn nhất của nó.


Cuối cùng nó đã nói.


Cô gái rất ngạc nhiên, mày khẽ cau, nói: "Ngươi đúng là một kẻ kì quái!"


Nàng lại mỉm cười, nói: "Nhưng ta hy vọng có thể gặp lại ngươi."


Nói xong, nàng quay người, lần này bước đi thật sự.


Chỉ còn lại một mình Bộ Kinh Vân ngồi trong một góc tối tăm.


Gió xuân bất chợt thoảng qua, một trận mưa thu lạnh lẽo đã đổ xuống, đêm tối lạnh lẽo lại trở về bên nó...


Bộ Kinh Vân bỗng nhiên nhớ lại, lúc nãy ở trong bóng tối nó cũng không thấy nàng.


Nó chỉ là nghe thấy nàng!


Nó hoàn toàn không biết nàng trông ra sao, cũng không biết nàng là ai.


Nàng là ai?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Học sinh khó ưa

Học sinh khó ưa

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi.

30-06-2016
Sau một tình yêu

Sau một tình yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Tình đầu!!!

Tình đầu!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Anh yêu em Sơ mi trắng

Anh yêu em Sơ mi trắng

Còn với cô, cô luôn chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng của nam, cảm giác một thân

23-06-2016
Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người

26-06-2016
Kết thúc hoàn hảo

Kết thúc hoàn hảo

(khotruyenhay.gq) Hắn đứng trầm ngâm nhìn chàng trai tội nghiệp đang nằm sõng soài trên

01-07-2016
Thiên sứ của mẹ

Thiên sứ của mẹ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016