Polly po-cket
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 130 đánh giá )

Phong Vân - Đan Thanh - Chương 20 - Thâm tình 3

↓↓

Nàng cảm thấy toàn thân như mềm nhũn ra, sau đó nàng bất ngờ phát hiện ra một chuyện.

bạn đang xem “Phong Vân - Đan Thanh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Môi của A Thiết không phải đang hôn lên cổ nàng!


Mà là cắn!


Vết cắn của dã thú!


Tuyết Duyên thầm kinh hoảng, vội vàng vận nội lực toàn thân hộ thể, bất ngờ đáng văng A Thiết ra xa, kêu lớn:


"Ngươi không phải A Thiết! Ngươi là ai?"


Người trước mặt không trả lời, chỉ trừng trừng nhìn nàng cười quỷ dị, khóe miệng rỉ ra một đường tơ máu. Nếu không phải Tuyết Duyên có Di Thiên Thần quyết hộ thể, nếu nàng không kịp thời hất văng hắn ra thì e rằng đã bị cắn nát cổ họng rồi!


Nàng cũng không để ý đến dấu răng rớm máu trên cổ mình, bởi vì người trước mặt giống A Thiết như đúc, Tuyết Duyên bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng cực kỳ kinh khủng, nàng vô cùng khiếp sợ hỏi:


"Ngươi...là A Hắc? Trời ơi, Đại Thần quan đã cho ngươi ăn cái gì vậy?"


A Hắc không đáp tiếng nào, chỉ dùng hành động trả lời!


"Vèo"một tiếng, A Hắc hệt như một con báo đen vồ thẳng về phía Tuyết Duyên, thân hình nhanh như chớp, cái nhanh ấy đã vượt xa tốc độc con người.


"Ngươi ăn Thú hoàn sao?" Nàng vẫn vô cùng kinh hãi hỏi, đồng thời thân hình khẽ lắc, nhẹ nhàng tránh khỏi thế tấn công của A Hắc, có thể thấy A Hắc dù rất nhanh như nàng còn nhanh hơn, nhanh hơn gấp bội!


Thú hoàn? Thú hoàn là cái gì? Người bình thường ăn vào thì sẽ biến thành thế nào? Cho dù Tuyết Duyên có tuyệt thế thần công như thế nhưng sự đáng sợ của Thú hoàn cũng khiến nàng phải vô cùng sợ hãi như thế sao?


A Hắc đánh vào khoảng không thì cũng không tiếp tục tấn công nữa mà thuận thế lao về phía trước chạy đi. Nhìn thấy người đệ đệ mà A Thiết trông ngóng bao lâu nay xuất hiện, làm sao Tuyết Duyên có thể để A Hắc đi dễ dàng như vậy được, nàng không nói lời nào, nhanh như chớp đuổi theo!


Nhưng mới đuổi tới nửa đường thì trong lòng nàng chợt dâng lên một ý nghĩ đáng sợ.


"Không xong! Trúng kế rồi! A Thiết huynh ấy..."


Trời ơi!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Biển

Biển

Rồi như chợt nhớ ra mình cũng có một thủa đuổi bắt nhau với một cậu bạn ngay trên

29-06-2016
Như tiếng dương cầm

Như tiếng dương cầm

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được

28-06-2016
Mái tóc

Mái tóc

Anh nhìn kỹ bức tranh mới: bên bình hoa cúc lẻ loi, mờ ảo, mái tóc dài mới cắt,

01-07-2016
Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc

01-07-2016
Người mẹ câm

Người mẹ câm

Tôi bị những xa hoa phù phiếm nơi chốn thành thị cám dỗ, hoàn toàn quên mất mình còn

23-06-2016