Hán tử nọ vẫn chăm chú nhìn Bộ Kinh Vân, xem ra cũng nhận thấy được những phản ứng đặc biệt của đứa trẻ này, trong đôi mắt y bỗng rơm rớm nước, nói: "Quả nhiên ta đoán không sai, ngươi đúng là -- Kinh Giác!"
bạn đang xem “Phong Vân - Đan Thanh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bộ Kinh Vân bình tĩnh đứng đó, bất động rất lâu, những chuyện trước mắt xảy ra mà không biết ứng phó thế nào, nên chỉ có thể bình tĩnh đứng thẳng.
Nhưng hán tử nọ đã không thể chờ được, vội vàng đưa cánh tay lòng thòng xích sắt lên cởi cái mũ xuống, lấy từ trong mũ ra một vật.
Một bức thư cũ nát hết mức, trên thư đề tên người nhận là "Hoắc Liệt ngô đệ"!
"Liệt đệ: Cuộc sống của thống lĩnh trong cấm cung ra sao? Vi Huynh thực lo lắng. Tháng tám này là đại thọ của vi huynh, chúng ta đã sáu năm rồi không gặp, vậy sao không nhân dịp này an hem hội ngộ một lần? Đệ có nhớ vi huynh vẫn gửi thư nhắc đến đứa con thứ ba Kinh Giác không? Nó mặc dù trời sinh tính tình không cởi mở nhưng không phải xấu, lâu nay huynh thấy cả hai đứa con mình đều kém tài, chỉ có đứa này là có kì bẩm thiên phú, chừng học hết chân truyền Hoắc Gia kiếm pháp, sau này nhất định có thể đem Hoắc Gia kiếm pháp phát dương quang đại. Cho nên vi huynh có ý định sẽ nhân ngày đại thọ sẽ tuyên bố với gia đình bạn hữu rằng Kinh Giác sẽ là người thừa kế Hoắc Gia trang tương lại. Hy vọng Liệt đệ đêm đó có thể đến làm chứng. Huynh Bộ Thiên cẩn bút."
Liệt đệ?
Bộ Kinh Vân cẩn thận kiểm tra bức thư mà hán tử kia giao cho, quả thật đúng là bút tích của Hoắc Bộ Thiên, dù nó có bình tĩnh đến đâu thì cũng khó tránh khỏi run lên nhè nhẹ.
Hóa ra người này chính là em trai Hoắc Bộ Thiên Hoắc Liệt, sao lại chưa từng nghe ông nhắc đến người này bao giờ?
Hoắc Liệt nói: "Từ khi ta thành danh kiếm nghệ đến nay đều ở trong cung đảm nhận chức vụ thống lĩnh, bởi vì chuyện cơ mật nên khó có thể lui tới với gia đình hay bạn bè, đại ca cũng không kể nhiều về chuyện của ta. Nhưng huynh đệ ta vẫn thường thư từ qua lại, trong thư đại ca vẫn luôn nhắc tới ngươi. Huynh ấy nói, Kinh Giác tuy bề ngoài lạnh như băng nhưng kỳ thật trong lòng không thế. Huynh ấy còn còn ngươi là một đứa trẻ hiểu rất nhiều chuyện..."
Huynh ấy nói, huynh ấy nói, huynh ấy nói...
Nhớ tới từng câu từng lời của Hoắc Bộ Thiên lúc còn sống, Hoắc Liệt cứ nghẹn ngào, không thể nói thêm được nữa.
Lòng Bộ Kinh Vân lại chùng xuống thêm một phần.
Trời ơi! Hoắc Bộ Thiên đã dự định trao quyền thừa kế cho nó!
Hèn gì ông muốn Bộ Kinh Vân đến bữa tiệc đêm đó phải ăn mặc cho đàng hoàng một chút.
Người cha không phải cha này sớm đã vạch ra con đường tương lai cho "Đứa con họ Bộ" là nó rồi!
Đáng tiếc, cho dù Hoắc Bộ Thiên có bỏ tâm huyết thế nào, cố gắng vì tiền đồ Bộ Kinh Vân ra sao...
Trong một đêm ấy, ngọn lửa lớn thiêu trụi Hoắc gia cũng thiêu luôn toàn bộ tâm huyết của ông thành tro bụi, hóa thành con đường máu mà cả đời Bộ Kinh Vân cũng không đi hết!
Huyết lộ mịt mờ, chẳng biết đâu là điểm cuối.
Bộ Kinh Vân một mình bước đi.
Nhưng nó vẫn cảm thấy những nhọc nhằn lẫn nhục nhã phải chịu bao năm qua hoàn toàn xứng đáng.
Bởi vì tất cả đều là vì báo đáp ân tình của Hoắc Bộ Thiên.
Hoắc Liệt vốn tưởng rằng Bộ Kinh Vân đang nhớ đến Hoắc Bộ Thiên thì chắc sẽ nước mắt chảy ròng, ai ngờ nó kiểm tra bút tích anh trai mình xong, ngoại trừ hai tay chỉ run nhè nhẹ, còn lại thì như thể thờ ơ với tất cả. Hoắc Liệt thầm nghĩ, lời anh trai nói quả không sai, đứa trẻ này quả thực lạnh lùng đến kì lạ, để phá vỡ sự trầm mặc nơi này, Hoắc Liệt chỉ hai người con trai bên cạnh nói: "Hai đứa này là con của ta, Kế Tiềm và đứa nhỏ là Kế Niệm."
Hoắc Liệt nói: "Đêm đại thọ ấy, ba cha con chúng ta cùng đến, nhưng không ngờ khi đến nơi thì đã quá muộn, Hoắc gia trang đã sớm biến thành một biển lửa..." Đúng vậy, hết thảy đều đã quá trễ.
Thời gian lúc nào cũng thích trêu người như thế, nếu như đêm đó Hoắc Liệt tới kịp thì nó đã trở thành một thích khách tới ám sát Hùng Bá lần này chứ không phải là đệ tử của lão.
Thích khách và đệ tử là hai thứ thân phận khác xa nhau, quả thực là trò đùa lớn nhất của thời gian.
Có khi chỉ kém có ba khắc như thế là đã thành nỗi tiếc nuối cả đời, Bộ Kinh Vân rất hiểu điều đó.
Cả đời nó cũng không thể quên, ngay đúng lúc nó quyết định gọi Hoắc Bộ Thiên một tiếng cha, cũng chỉ chậm một khoảnh khắc mà Hoắc Bộ Thiên đã không thể nào nghe được thanh âm đó.
Nỗi tiếc nuối này vĩnh viễn không thể nào nguôi ngoai.
Tất cả đều vì thời gian.
Hoắc Liệt nói tiếp: "Sau đó, gian khổ bao lần ta mới biết được mọi chuyện là do Hùng Bá gây nên, nhưng ngại thế cô lực yếu nên chưa thể báo thù ngay được. Cho đến năm nay, ta có duyên gặp được vài người từng bị Thiên Hạ Hội bức hại nên cùng thề giết Hùng Bá, cuối cùng, đêm qua tám người chúng ta đến ám sát Hùng Bá...không ngờ...Ài..." Nói tới đây, Hoắc Liệt không khỏi thở dài một tiếng, liếc nhìn Bộ Kinh Vân một cái. Thấy nó vẫn lặng lẽ như trước, y bèn hỏi: "Này con, ta thật sự không hiểu được sao ngươi có thể may mắn thoát khỏi đó, sao lại làm đồ đệ Hùng Bá?"
Đôi mắt Bộ Kinh Vân mờ mịt xa xăm, xưa nay nó chẳng mấy khi mở miệng, lúc này càng không biết phải nói sao.
Đứa con nhỏ Kế Niệm chợt cướp lời nói: "Hắc, theo con thấy có một nguyên nhân rất dễ hiều, chắc là y thích hư danh." Nói xong, trên mặt nó lộ vẻ tự tin rằng mình đúng.
Bộ Kinh Vân nghe thấy nhưng không hề phản ứng.
Người con cả Kế Tiềm ở bên lắc đầu nói: "Nhị đệ, đừng vội kết luận như thế, ta thấy Kinh Giác không phải người như vậy đâu."
Kế Niệm hèn mọn nói: "Hắc, nói mới nhớ, y có phải họ Hoắc đâu, cũng chẳng có quan hệ gì với bá phụ cả. Thử hỏi ai mà chẳng muốn trở thành đồ đệ của kiêu hùng đương thế? Nếu không phải như thế thì y đã không đổi tên lại là Bộ Kinh Vân, đủ thấy y đã quên sạch ơn dưỡng dục ngày xưa của bá phụ rồi."
Hoắc Liệt đau lòng nghe con nói lời tổn thương người khác, khẽ quát: "Niệm nhi, đừng quá đáng thế, bá phụ con tuyệt đối không nhìn sai người đâu." Kế Niệm bị cha trách cứ, nhất thời không dám lên tiếng.
Hoắc Liệt quay lại chăm chú nhìn Bộ Kinh Vân, buông từng tiếng hỏi: "Con à, ngươi gia nhập Thiên Hạ Hội có phải để báo thù cho đại ca?"
Chỉ khi nghe thấy hai chữ "báo thù" thì Bộ Kinh Vân mới thực sự có phản ứng, chậm rãi nhìn lại Hoắc Liệt, trong đôi mắt tối đen hiện lên một thoáng cảm kích.
Hoắc Liệt sao lại không nhận ra sự cảm kích của nó, trong lòng quặn thắt, nói: "Tốt lắm, đại ca ta quả nhiên không nhìn nhầm người." Nhưng ngay lúc này, ngoài cửa vang lên mấy tiếng gõ, lại nghe thấy thủ vệ bên ngoài nói: "Vân thiếu gia, bang chủ cho mời."
Bộ Kinh Vân liếc nhìn ba người một cái, biết không thể ở lâu, bèn lạnh lùng xoay người, chậm rãi bước đi.
Kế Niệm nhìn bóng dáng của nó, vẫn không thể thấy vừa mắt, nói thầm: "Chậc! Đi gì chậm thế chứ!" Hoắc Liệt bùi ngùi thở dài nói:"Làm một người mà cả đời phải gánh trên lưng một cái gánh chính y cũng không thể mang nổi thì sao có thể đi không chậm chứ! Ôi..."
Chương trước | Chương sau