XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 52 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Quyển 7 - Chương 1 - Dải Đất Vàng Nhức Nhối Ngón Tay

↓↓
Dải đất vàng.


Ngày đẹp trời. Hoàng hôn đang buông xuống.


Lục Tiểu Phụng đi trong ánh chiều tà trên bãi cát vàng, sương mù buổi chiều bốc lên, đất màu đỏ, đỏ như máu.


Máu tươi cũng đã khô rắn lại như đất vàng.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng lấy hai ngón tay lừng danh thiên hạ, móc một miếng đất vàng lên.


Hai ngón tay đã từng bẻ gãy không biết bao nhiêu là đao kiếm của các tay danh hiệp trong vũ lâm, bỗng nhiên thấy đau nhức cả lên.


Bởi vì, chàng biết trong đất có lẫn máu của bạn mình.


o O o


Lục Tiểu Phụng và Nhất Kiếm Thừa Phong Liễu Như Cương lần cuối uống rượu với nhau, cách đây đã bảy tháng.


Liễu Như Cương lúc ngà ngà say, bỗng nhiên rót ra hai ly lớn, nhất định đòi Lục Tiểu Phụng cạn ly.


Y có lý do của y. Y nói:


- Đêm nay say rượu, rồi từ đây ly biệt, chúng ta rất có thể năm ba tháng không gặp mặt nhau đấy. Cũng rất có thể từ nay không bao giờ gặp nhau.


Lục Tiểu Phụng vội vã hỏi:


- Tại sao?


Liễu Như Cương đáp:


- Bởi vì sáng sớm hôm sau, đệ sẽ tới một nơi hoa không thơm, chim không hót, gà không bay, chó không nhảy, thỏ không ỉa.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Đi làm gì?


Liễu Như Cương cười:


- Huynh biết đệ đi làm gì mà, đương nhiên huynh biết đệ đi làm gì.


Liễu Như Cương là đệ tử đích truyền của chưởng môn phái Ba Tiêu. Bốn mươi chín đường Hồi Phong Vũ Liễu kiếm tại giang hồ, không chừng không đứng hạnh nhất, nhưng không ra ngoài hạng năm.


Loại kiếm pháp này nhất định phải dùng khinh công phối hợp mới thành.


Kiếm pháp và khinh công của y đều được người trong vũ lâm bội phục và tôn kính.


Nhưng người ta bội phục y nhất, không phải ở vũ công, mà là nhân cách của y.


Từ xưa đến giờ, không biết đã có bao nhiêu người, dùng bao nhiêu danh từ để hình dung ra "liễu". Có người nói "liễu như tơ", có người nói "liễu như tuyết". Bất kể là tơ là tuyết, trong ánh mắt của họ, liễu là vật rất mềm.


Cái vị Liễu tiên sinh này, cũng có bề mặt mềm như tơ như tuyết.


Lối suy nghĩ của y chặt chẽ như tơ, cơn giận của y như tuyết, chỉ trong một chớp mắt đã tan rã ra.


Nhưng tính cách của y lại trung liệt như cương thép.


Lục Tiểu Phụng dĩ nhiên biết, y là một người như thế nào.


- Liểu huynh đi làm chuyện đó, nhất định là một chuyện rất nguy hiểm, do đó mới nói như vậy.


Liễu Như Cương không nói gì, không nói gì có nghĩa là mặc nhận.


Lúc Tiểu Phụng hỏi: - Huynh nói được cho đệ biết, huynh đi làm chuyện gì không?


Liễu tiên sinh vẫn không trả lời.


Ở tình huống đó, không nói, có nghĩa là không muốn cho Lục Tiểu Phụng biết tý nào, y tính đi làm chuyện gì.


Như vậy, chuyện này hẳn là một chuyện rất bí mật trong các bí mật.


Lục Tiểu Phụng hẳn là bạn thân nhất trong các bạn bè của y, nếu y không nói cho Lục Tiểu Phụng nghe, y cũng chưa nói cho bất cứ người nào nghe.


Do đó, Lục Tiểu Phụng không hỏi lại.


Lục Tiểu Phụng chỉ hỏi:


- Lục huynh đi đến nơi ngay cả thỏ cũng không ỉa, rốt cuộc là nơi nào?


Liễu Như Cương trầm ngâm một hồi thật lâu mới trả lời:


- Nơi đó đệ có nói ra huynh cũng không biết, chẳng qua, đệ vẫn nói cho huynh nghe, đó là một tiểu trấn tận biên thùy phía tây bắc, tên là Hoàng Thạch, Hoàng là


Hoàng Kim, Thạch là thạch đầu.


o O o


Từ đó đến giờ, Liễu Như Cương không còn thấy bóng dáng đâu, bảy tám tháng nay không hề thấy đâu.


Không ai biết y đến nới nào, chỉ có Lục Tiểu Phụng biết, bởi vì y vốn coi Lục Tiểu Phụng là một người bạn cùng chia xẻ bí mật, chia xẻ hoạn nạn.


Có điều Lục Tiểu Phụng cũng không biết, y ở cái tiểu trấn ấy gặp phải chuyện gì?


Tại sao bỗng nhiên mất tích?


Lục Tiểu Phụng là người bạn có nghĩa khí, cũng là người rất thích xen vào chuyện người khác, gặp phải chuyện như vậy, chàng có xông ra gánh lấy không?


Dĩ nhiên chàng tìm tới tiểu trấn đó.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Số điện thoại ma

Số điện thoại ma

Hằng ngày, tôi vẫn nhắn tin vào cái sim điện thoại ma ấy. Vẫn tỉ tê hàng tá chuyện.

24-06-2016
Một thời Yahoo

Một thời Yahoo

Nhớ yahoo, nhớ cả một chặng đường đời của mình gắn với nó... *** 1. Nhớ nhất

23-06-2016
Cu Sứt

Cu Sứt

(khotruyenhay.gq) Bằng này giờ chiều chắc cu Sứt đang bò ra nền nhà bậm môi viết chính

30-06-2016
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016
Giá trị thực sự

Giá trị thực sự

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp

24-06-2016
Sẵn lòng giúp đỡ

Sẵn lòng giúp đỡ

Chạy khắp rừng thấm mệt, anh Nai muốn nghỉ ngơi chút đỉnh. Anh nằm xuống bãi cỏ

24-06-2016
Tương kính như tân

Tương kính như tân

Tương kính như tân, cử án tề mi Vợ chồng coi nhau như khách quý, tôn trọng lẫn nhau

29-06-2016