Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 85 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 5 - Lớp Tuồng Hay Còn Để Về Sau

↓↓

- Cô nương đã coi y đào giun bao giờ chưa ?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiết Băng đáp :


- Chưa .


Tửu bảo thở dài nói :


- Nếu biết sớm tại hạ kêu cô đi coi. Y đào giun tư thế rất ngoạn mục so với kép hát nổi danh kinh thành còn hay hơn. Cô nương lỡ mất cơ hội này thật đáng tiếc .


Tiết Băng không nhịn được bật cười nói :


- Cái đó không sao, rồi đây ta còn có cơ hội đi coi .


Tửu bảo hỏi :


- Làm gì còn có cơ hội nào khác ?


Tiết Băng nghiêm nghị đáp :


- Dĩ nhiên là có. Đào giun cũng như uống rượu đều thành bệnh nghiện. Lần sau ngươi không yêu cầu y cũng không được .


Lục Tiểu Phụng lạnh lùng nói :


- Lần sau mà ta đào được giun nhất định đem nhét vào miệng ngươi .


Anh chàng ăn phải dấm chua làm tửu bảo đó dĩ nhiên là Tư Không Trích Tinh.


Các khách hàng uống rượu sợ quá chạy hết rồi. Ba người ở lại càng tĩnh, chỉ khổ chủ quán mà thôi .


Tiết Băng rót cho Tư Không Trích Tinh một chung rượu rồi cười hỏi :


- Ngươi là giặc cũng hay lắm, sao lại đổi sang nghề bán rượu ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Vì gã có tật nghiện rượu .


Dĩ nhiên chàng không quên lần trước Tư Không Trích Tinh đã giả làm người mặt rỗ họ Triệu. Vụ này bất luận gã là ai chàng cũng không quên được .


Tư Không Trích Tinh cười nói :


- Lần trước tại hạ bịp được công tử, nhưng lần này thì không xong .


Lục Tiểu Phụng ngưng thần nhìn gã đáp :


- Lần này dường như ngươi cũng không phải thật tình muốn bịp ta .


Trên đời chẳng có gã bán rượu nào mắc phải bệnh này. Nếu gã không muốn cho Lục Tiểu Phụng khám phá ra thì sao lại hành động cổ quái ?


Tư Không Trích Tinh đột nhiên buông tiếng thở dài nói :


- Bữa trước công tử xông vào đống lửa giải cứu Triệu Đại Ma Tử, tại hạ đã phát giác ra công tử là người chơi được .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Sao ngươi muốn ta phải đào giun ?


Tư Không Trích Tinh vừa cười vừa hỏi lại :


- Dường như công tử chỉ sợ người ta không hay vụ này nên gặp ai cũng nói ra. Phải vậy không ?


Lục Tiểu Phụng chuyển động mục quang hỏi :


- Ngươi đã gặp Hoa Mãn Lâu và Kim Cửu Linh chưa ?


Tư Không Trích Tinh chỉ "ồ" một tiếng chứ không nói gì .


Lục Tiểu Phụng lại hỏi :


- Có phải bọn họ cho ngươi hay là ta đi kiếm Tiết Băng ?


Tư Không Trích Tinh gật đầu .


Lục Tiểu Phụng nói :


- Vì thế mà ngươi đã tính đúng là ta tới đây uống rượu hay sao ?


Tư Không Trích Tinh lại thở dài nói :


- Công tử đã biết không phải thế mà tại hạ cũng chẳng muốn lừa gạt công tử.


Lục Tiểu Phụng nói :


-Ta chỉ biết ngươi và ta là bằng hửu .


Tư Không Trích Tinh thở dài nói :


- Lạ ở chỗ nhiều người muốn lấy cắp một vật của công tử .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Lần này ngươi định lấy cắp vật gì ?


Tư Không Trích Tinh hỏi lại :


- Phải chăng trong mình công tử có tấm đoạn màu hồng ?


Lục Tiểu Phụng cười đáp :


- Ngươi đã biết rồi, ta cũng không muốn gạt ngươi .


Tư Không Trích Tinh hỏi :


- Phải chăng trên tấm đoạn màu đỏ có thêu bông mẫu đơn đen ?


Lục Tiểu Phụng hỏi lại :


- Ngươi muốn ăn cắp tấm đoạn mầu đỏ đó ư ?


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Đúng thế .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Ngươi đã thừa nhận là bằng hữu, sao còn đến ăn cắp của ta ?


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Vì tại hạ đã nhận lời lấy cho một người .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao ngươi lại nhận lời với họ ?


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Tại hạ không nhận không được .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao vậy ?


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Vì tại hạ thiếu người ta một món ân tình .


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Người ấy là ai ?


Tư Không Trích Tinh nhăn nhó cười hỏi lại :


- Công tử đã biết tại hạ không thể nói ra sao còn cố hỏi dồn ?


Lục Tiểu Phụng cười nói :


- Dường như ngươi cũng thiếu ta một món ân tình. Chẳng những ta cứu ngươi mà còn đào cho ngươi sáu trăm tám chục con giun .


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Vì thế tại hạ mới nói thực với công tử .


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ngươi nói thực cho ta mà cứ lấy cắp thì cũng chẳng ích gì .


Tư Không Trích Tinh nói :


- Tấm đoạn hồng này chẳng đáng giá bao nhiêu .


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Trước nay ngươi ăn cắp toàn những vật không đáng tiền .


Tư Không Trích Tinh hỏi :


- Công tử coi rồi còn giữ lại làm chi ?


Lục Tiểu Phụng hỏi lại :


- Chẳng lẽ ta đem cho ngươi ?


Tư Không Trích Tinh đáp :


- Tại hạ qua? có ý như vậy .


Lục Tiểu Phụng chớp mắt nói :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Tình cha

Tình cha

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể

29-06-2016
Vệt máu

Vệt máu

- Tại sao lại có vệt máu khô ở đây? – Trúc buột miệng. - Mẹ ơi... Vai con gái run

29-06-2016
Phải tin mình xinh đẹp

Phải tin mình xinh đẹp

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Và tớ

25-06-2016
Lời cha dặn con gái

Lời cha dặn con gái

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không

30-06-2016
Điều giản dị

Điều giản dị

Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững

01-07-2016
Chuyến bus số 26

Chuyến bus số 26

(Giải Nhì - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) - Bảo An là sinh viên năm 1 của một trường

24-06-2016
Ở lại phía sau

Ở lại phía sau

Anh luôn quay lại sau lưng để nhìn tôi đi từng bước. Từ khi tập đi cho đến khi vào

24-06-2016
Tình trong biển tình

Tình trong biển tình

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru