Lục Tiểu Phụng hỏi :
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Thượng Quan Phi Yến nào?
Đan Phụng công chúa đáp :
- Thượng Quan Phi Yến là thư thư của Tuyết Nhi.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tuyết Nhi là ai?
Đan Phụng công chúa đáp :
- Tuyết Nhi là tiểu muội của tiện thiếp. Y chính là con nhỏ vừa đi mời công tử đó.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Y không phải là biểu thư của công chúa ư?
Đan Phụng công chúa cười đáp :
- Năm nay y mới mười hai tuổi mà là biểu thư của tiện thiếp được ư?
Lục Tiểu Phụng ngẩn người ra. Chàng không biết mình nên khóc to ba tiếng hay cười lớn ba tiếng. Chàng không ngờ mình đã bị con nhỏ mười hai tuổi lừa bịp một cách trắng trợn. Chị nào em nấy. Cô em đã vậy thì cô chị là hạng người nào nghĩ ra cũng biết.
Đan Phụng công chúa thấy vẻ mặt dở khóc dở cười của chàng không khỏi mỉm cười nói :
- Con tiểu quỷ đó nói dối mà miệng ráo hoảnh, mắt cũng không chớp. Phải chăng công tử đã bị thị gạt?
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
- Ít ra bây giờ tại hạ cũng hiểu được Hoa Mãn Lâu mắc lừa trong trường hợp nào.
Đan Phụng công chúa nói :
- Hoa Mãn Lâu tuy ở với bọn thiếp nhưng bọn thiếp vẫn tôn kính y. Cái đó cũng vì y là hảo bằng hữu của công tử và thực ra y cũng có chỗ đặc biệt.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Đúng thế thật.
Đan Phụng công chúa nói :
- Công tử cùng y và Chu Đình là những người mà tiện thiếp mới hỏi ra được trong thời gian ngắn.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Thế mà công chúa đã biết khá nhiều về tại hạ.
Đan Phụng công chúa cười đáp :
- Thực ra bọn thiếp đã chuẩn bị bảy tháng trời mới kiếm thấy công tử.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
- Bất luận là ai mà công chúa phải mất công bảy tháng mới tìm được người ấy cũng vô phước rồi.
Đan Phụng công chúa cất giọng ôn nhu đáp :
- Nhưng bọn tiện thiếp không có ý gia hại công tử.
Lục Tiểu Phụng lại bật tiếng cười gượng.
Đan Phụng công chúa nói :
- Công việc mà bọn thiếp yêu cầu công tử làm cho tuy nguy hiểm nhưng tiện thiếp tin rằng nhất định công tử làm được.
Nàng chú ý nhìn Lục Tiểu Phụng đầy vẻ ngưỡng mộ.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Công chúa muốn tại hạ làm việc gì?
Đan Phụng công chúa cúi đầu xuống đáp :
- Bây giờ tiện thiếp bất tất phải nói, rồi công tử sẽ biết ngay.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Liễu Dư Hận, Tiêu Thu Vũ, Độc Cô Phương cũng vì việc này mà đến đây hay sao?
Đan Phụng công chúa gật đầu. Nàng vừa cười vừa nói tiếp :
- Tìm kiếm bọn họ tuy cũng khó khăn nhưng so với công tử còn dễ hơn nhiều.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Các vị đã dùng cách gì để tìm kiếm ba người đó?
Đan Phụng công chúa mỉm cười đáp :
- Mỗi người đều có một nhược điểm. Bọn họ cũng nhất định không đoán ra tiện thiếp đã dùng cách gì để mời được công tử.
Nàng đưa bông hoa tươi trong tay đến trước mặt Lục Tiểu Phụng thủng thẳng nói tiếp :
- Liễu Dư Hận, Tiêu Thu Vũ, Độc Cô Phương, Hoa Mãn Lâu lại thêm công tử nữa mà trên đời còn có một việc cả năm vị không làm nổi há là chẳng phải chuyện lạ?
Bên ngoài cửa sổ cỗ xe có mù trắng như tuyết bốc lên.
Đèn lửa trong khoang xe càng lộ vẻ ấm áp.
Lục Tiểu Phụng ngưng thần ngó bông hoa tươi trong tay Đan Phụng công chúa.
Bông hoa đã tươi đẹp, bàn tay nàng còn đẹp hơn.
Đan Phụng công chúa dùng hai ngón tay xinh xắn nhẹ nhàng cắm bông hoa tươi lên cổ áo Lục Tiểu Phụng rồi nói :
- Tiện thiếp tưởng công tử hãy đi ngủ một giấc là hay hơn.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao vậy?
Đan Phụng công chúa cúi đầu xuống, cất tiếng càng ôn nhu đáp :
- Vì tiện thiếp không nhịn được đã bắt đầu quyến rũ công tử.
Cỗ xe ngựa chạy nhanh như tựa hồ xé bức sương mù ẩm thấp. Sương mù tuy ẩm ướt nhưng là sương sáng sớm, báo tin đêm dài sắp kết thúc. Lục Tiểu Phụng dựa vào vách xe tựa hồ đã ngủ rồi.
Đan Phụng công chúa lại cất tiếng ôn nhu :
- Công tử hãy ngủ một giấc ngon lành. Không chừng lúc tỉnh dậy thấy y ngay.
Lục Tiểu Phụng không nhịn được mở bừng mắt ra hỏi :
- Y là ai?
Đan Phụng công chúa đáp :
- Đại Kim Bằng Vương.
Chương trước | Chương sau