XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 101 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 4 - Sát Thủ Trong Nhà Đại Hộ

↓↓

- Hai người? Hai người như thế nào?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ông không biết hai người tôi đang nói là ai?


Sa đại hộ nói:


- Làm sao tôi biết được? Nơi đây tuy nhỏ, cũng không ít người lắm, làm sao tôi biết người ông hỏi là người nào.


Lục Tiểu Phục thở ra, lắc đầu:


- Thì ra nơi đây cũng có chuyện ông không biết gì cả.


Câu nói ấy nghe ra có chỗ loạn xa ngầu.


Chàng chỉ nói muốn tìm hai người, mà chẳng nói tính danh lai lịch của họ, cũng chẳng nói thân tài dung mạo ra sao.


Ai mà nói ra được người chàng nói là ai, mới là chuyện quái sự.


Có điều chàng cứ nói như vậy, cái kiểu ăn nói đó chỉ có Lục tiên sinh mới làm được thôi.


Chàng biết Sa đại hộ nhất định sẽ nổi giận, Lục Tiểu Phụng nói chuyện thường thường làm người khác hay nổi giận. Ngay cả lão Thực hòa thượng là người có công phu hàm dưỡng như vậy cũng bị chàng chọc cho tức muốn đâm đầu xuống rãnh, huống hồ gì là Sa đại hộ lão gia.


Sa đại hộ nhịn tức hỏi chàng:


- Ông tìm hai người hình dạng ra sao?


- Một đàn ông một đàn bà.


- Ông muốn tìm một người đàn ông một người đàn bà? Tốt lắm, quả thật tốt lắm.


Sa đại hộ tức quá cười khan:


- Trên đời này có một nửa đàn ông và một nửa đàn bà, ông muốn tìm lại là một người đàn ông một người đàn bà, ông nói có tấu xảo không?


Y tức nhưng Lục Tiểu Phụng không tức, Lục Tiểu Phụng trước giờ chỉ biết làm người ta tức, thấy vẻ mặt cao hứng của chàng, Sa đại hộ đang rất tức giận bỗng nhiên phì cười.


- Thì ra tôi bị ông gạt.


- Ông bị tôi gạt gì?


Sa đại hộ nói:


- Ông cố tình chọc cho tôi giận, tôi quả thật là thằng ngu.


Thật ra y chẳng ngu tý nào, Lục Tiểu Phụng không vô duyên vô cớ đi chọc giận y.


Hai người này vừa gặp nhau đã nói toàn những chuyện không có đạo lý tý nào, như hai võ lâm cao thủ đang ra chiêu với nhau, ai cũng muốn áp đảo người kia.


Sa đại hộ nói:


- Ta nhận ra ông cũng là người rất hiếu thắng như ta. Trước giờ ta rất thích hạng người như vậy.


Lục Tiểu Phụng cố ý thở ra:


- Chỉ tiếc là ông có râu, đại khái ông cũng biết Lục tiên sinh trước giờ chỉ thích đàn bà đẹp.


Lần này Sa đại lão bản không còn tức giận, lúc nào cũng tức giận không phải là chuyện hay, rất có hại cho sức khỏe.


Đại lão bản thông thường rất biết cách bảo dưỡng thân thể, do đó y chỉ hỏi Lục


Tiểu Phụng:


- Ông tìm một người đàn ông một người đàn bà, có chỗ nào đặc biệt không giống người khác?


- Người đàn ông rất biết cách sử đao.


Sa đại lão bản cười:


- Tên đầu bếp nhà tôi cũng biết sử đao, hắn dùng đao cắt thịt, còn cắt mỏng hơn tờ giấy.


Y cũng cố ý hỏi Lục Tiểu Phụng:


- Có phải ông muốn tìm đầu bếp của tôi?


Lục Tiểu Phụng dĩ nhiên không tức giận, chàng hỏi ngược lại:


- Đầu bếp của ông có biết giết người không?


- Tôi chỉ biết là hắn cắt thịt.


- Cắt thịt gì?


Sa đại hộ đáp:


- Thịt heo, thịt bò, thịt dê, thịt chó, thịt ngựa, thịt thiên nga, thịt gà, thịt thỏ, thịt gì cũng có cắt, thịt cọp cũng còn cắt, chỉ có một loại thịt không cắt.


- Thịt người?


Sa đại hộ vẫn còn cười cười:


- Ông nói đúng rồi, thịt người chua lắm, tôi nhất định không để đầu bếp cắt thịt người.


Lục Tiểu Phụng thở ra:


- Chưa ăn thịt người làm sao biết thịt người chua? Thật kỳ quái.


Sa đại lão bản chẳng thèm nghe, nếu không y lại tức giận lên.


Người khác muốn chọc mình giận, mình không giận mới là cờ cao, làm đại lão bản, ít ra cũng có tý gì bản lĩnh, nếu không làm sao làm đại lão bản được?


Y hỏi:


- Đàn ông biết sử đao, còn đàn bà thì sao?


Lục Tiểu Phụng đáp:


- Đàn bà lại càng kỳ quái nữa, đầu bà ta tóc bạc phau phau như một bà già sáu bảy chục tuổi, nhưng cặp đùi của bà ta, lại giống như một cô nương mới mười sáu mười bảy tuổi.


Cặp đùi như vậy, nếu có người nào nhìn qua rồi quên mất, người đó nhất định không phải là đàn ông.


Chưa thấy cặp đùi đó, Sa đại lão bản chắc chắn cũng thấy thiếu thiếu gì đó.


Tuy y đã có chỗ muốn già tý đỉnh, y rốt cuộc là đàn ông, đàn ông càng già chừng nào, càng muốn nhìn đùi đàn bà chừng đó, dù chỉ nhìn một cái, cũng tốt vậy.


Sa đại lão bản thở ra, trước hết y đem tất cả những cặp đùi mình đã từng thấy qua, ôn lại trong trí nhớ một lượt, đợi lúc mình cảm thấy trẻ đi được tý đỉnh, y mới hỏi:


- Ông có thấy qua mặt của nàng ta không?


- Không thấy.


Lúc đó, Lục Tiểu Phụng không có lấy một cơ hội nhìn mặt nàng ta, hà huống, có thấy cũng vô dụng.


Đầu tóc có thể nhuộm, gương mặt có thể dịch dung, trời lại tối, sự sống chết nằm qua hơi thở.


Tình huống đó Sa đại lão bản dĩ nhiên không phải là không biết, nhưng y cũng cứ hỏi:


- Tại sao ông không nhìn mặt nàng ta?


Lục Tiểu Phụng hững hờ trả lời:


- Bởi vì tôi là đàn ông, một người đàn ông đang nhìn một cặp đùi như vậy, còn ở không đâu mà đi nhìn mặt nàng ta?


Hỏi không thông suốt, trả lời cũng tuyệt diệu, Sa đại hộ cười lớn.


Y cười lớn nói:


- Bây giờ tôi mới biết cái phiền phức của ông nằm ở chỗ nào, người đàn bà này ông chẳng thể nào tìm được cho ra, trừ phi ông có thể vén hết quần của đàn bà ở đây lên xem.


Lục Tiểu Phụng đã không phản đối còn hạ giọng nói:


- Nói thật với ông, tôi cũng đang nghĩ vậy.


Sa đại hộ cũng hạ giọng nói:


- Ai mà không thích làm như vậy, nếu ông đi, ông nhớ gọi tôi, cho tôi đi coi với.


Hai người nói chuyện với nhau cả nửa ngày trời, không ai biết họ đang đấu miệng hay đấu trí?


Cái gã Lục Tiểu Phụng có bốn hàng lông mày đã nhìn xuyên thấu rồi, xem ra cũng chẳng có gì là ly kỳ.


Những người đang đứng chật ních trong sân đã bắt đầu cảm thấy lãng xẹt, bắt đầu tìm cách chuồn ra.


Gã tú tài mặc áo mày xanh lam vốn đang cười không nổi, bây giờ lại càng không đợi thêm giây phút nào.


Lục Tiểu Phụng bỗng nhiên lớn tiếng gọi:


- Kim lão thất, người khác đi thì được, ngươi đi không được.


Ai là Kim lão thất? Không ai biết chàng đang réo gọi ai. Do đó bất kể là ai cũng giật nãy mình lên.


Bị kêu giật mình, ai ai bước chân cũng chậm lại, nhìn quanh nhìn quất, xem người lừng danh thiên hạ là Lục Tiểu Phụng đây đang gọi là hạng người nào? Tại sao lại đi réo tên y?


Tú tài cũng không nằm ngoại lệ.


Chỉ tiếc là mọi người ai cũng nhìn ra, người mà Lục Tiểu Phụng gọi chính là y.


Cặp mặt của Lục Tiểu Phụng như một cây đinh đóng chặt vào mặt y. Ngay cả y cũng cảm thấy điều đó, vì vậy y nhịn không nổi mở miệng hỏi:


- Lục đại hiệp, ông đang gọi ai?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ta không phải đại hiệp, cũng như ngươi không phải là tú tài. Người ta đang gọi dĩ nhiên là tay lừng danh trong giang hồ Dạ Tẩu Thiên Gia Nhật Đạo Bách Hộ Kim Thất Lượng.


- Tôi không biết người đó là ai.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ngươi không nhận ra y, ta nhận ra. Ngươi chính là Kim Thất Lượng, Kim Thất Lượng chính là ngươi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Khi tình đã cạn

Khi tình đã cạn

Vợ chồng thằng bạn lấy nhau được 10 tháng thì xảy ra xích mích rồi chia tay. Trong

23-06-2016
Cầu vồng bình yên

Cầu vồng bình yên

Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online,

27-06-2016
Điều em muốn...

Điều em muốn...

14.00 Anh biết không, hạnh phúc với em đơn giản là thế.... *** Anh, khi

24-06-2016
Nơi tình yêu tái sinh

Nơi tình yêu tái sinh

(khotruyenhay.gq) "Em không yêu anh". Hiểu Đan quay đi. Chỉ còn một chàng trai đứng chơ vơ

29-06-2016
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Nhớ Radio

Nhớ Radio

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi. *** Hình như

24-06-2016