Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 80 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 30 - Mình làm mình chịu lẽ đương nhiên

↓↓
Chu Đình lạnh lùng nói :


- Dường như hắn không muốn cho ta đi.


Chu Đình không phủ nhận điều đó.


Lão bản nương đáp :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bản tâm lão cũng không muốn đi.


Lão bản nương nói :


- Nhưng y có việc cần đến lão mà phái người thông tri là lập tức lão đến ngay.


Chu Đình đáp :


- Cái đó chỉ vì ta biết rõ khi mình có việc cần hắn là hắn cũng tới liền.


Lão bản nương nói :


- Đến mà chẳng hô hoán lại chẳng nói năng gì.


Chu Đình đáp :


- Đến hay không là một chuyện, còn nói hay không lại là một chuyện khác.


Lão bản nương thở dài nói :


- Bạn hữu như các vị tưởng khắp thiên hạ khó tìm được cặp thứ hai nào giống thế.


Chu Đình đặt cái giá hình tam giác trong tay xuống ngưng thần nhìn mụ đột nhiên nói :


- Ta đã quyết định ở lại đây.


Lão bản nương đáp :


- Ta biết rồi.


Chu Đình hỏi :


- Liệu mụ có đủ gan dạ nán lại ở chỗ này không?


Lão bản nương đáp :


- Lão mà ở lại được thì ta cũng ở lại được.


Chu Đình nói :


- Mụ không muốn ta ở lại đây ta cũng không trách mụ.


Lão bản nương trợn mắt lên hỏi :


- Phải chăng lão muốn trục ta để con tiểu hồ ly tinh bồi tiếp lão?


Chu Đình cười hỏi :


- Mụ biến thành người biết ăn giấm chua từ hồi nào?


Lão bản nương đáp :


- Vừa mới đây.


Chu Đình hỏi :


- Vừa mới đây ư?


Lão bản nương hỏi lại :


- Con tiểu hồ ly tinh kia vừa mới dòm trộm lão thì lão giải thích thế nào?


Chu Đình mỉm cười đáp :


- Cái đó dĩ nhiên là điều bí mật.


Lão bản nương lại trợn mắt lên hỏi :


- Điều chi bí mật?


Chu Đình thủng thẳng đáp :


- Sau này sẽ cho mụ hay còn bây giờ... bây giờ mụ có thể đi đưa chân hắn.


Lão bản nương đáp :


- Ta không đi.


Chu Đình hỏi :


- Tại sao vậy?


Lão bản nương nghiến răng đáp :


- Từ nay trở đi ta bắt đầu không dời lão nửa bước. Bất luận nơi nào ta cũng không đi vì...


Chu Đình hỏi :


- Vì sao?


Lão bản nương nhìn hắn bằng cặp mắt xinh đẹp, chan chứa ái tình, cất giọng ôn nhu đáp :


- Vì bây giờ tiện thiếp mới biết lang quân là một chàng trai phi thường. Tiện thiếp sợ kẻ khác cướp mất.


Lục Tiểu Phụng ngồi đằng xa nhìn hai người bỗng thở dài nói :


- Xem chừng mối nguy cơ của bọn họ đã qua rồi.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Bọn họ có mối nguy cơ gì?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Hai năm nay lão bản nương đối với lão bản có điều thất vọng. Tại hạ hằng lo đôi này giai ngẫu biến thành ác ngẫu.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Phải chăng lão bản nương tưởng lão bản là hạng lười biếng vô dụng?


Lục Tiểu Phụng cười đáp :


- Nhưng bây giờ mụ biết trượng phu của mụ là bậc thiên tài đáng kể.


Hoa Mãn Lâu cũng thừa nhận :


- Nếu không có lão bản thì bọn ta hãm chết ở đây cũng chưa biết chừng.


Người đàn bà nào cũng hy vọng mình có thể vì chồng mà hãnh diện.


Lục Tiểu Phụng thở dài nói :


- Tại hạ chẳng sợ gì nhưng nhịn đói dường như là một việc rất khó chịu.


Chàng liếc mắt nhìn Hoắc Hưu ngồi trong cũi.


Hoắc Hưu lại trợn mắt ngó lên nhìn Thượng Quan Tuyết Nhi ở bên ngoài cũi.


Tuyết Nhi tay cầm một khúc lạp xường và hai cái bánh tiến lại ríu rít nói với Hoắc Hưu nhưng chẳng hiểu thị nói gì.


Hoắc Hưu tức quá mặt đỏ bừng lên, cổ nổi gân xanh. Đột nhiên lão nhảy tung lên, hết sức mình đập vào cũi. Dĩ nhiên cũi chẳng mở ra. Lão tự chế cái cũi này không ai mở ra được.


Tuyết Nhi ở ngoài lạnh lùng nhìn lão tựa hồ muốn bỏ đi.


Hoắc Hưu giữ thị lại. Hai người lại nói mấy câu. Hoắc Hưu đột nhiên thở dài vạch một cái dấu trên tờ giấy. Lão đưa tờ giấy cho Tuyết Nhi lấy khúc lạp xường và hai cái bánh ngồi nhai ngấu nghiến.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Chẳng thà lão chịu chết chứ không chịu nói châu báu giấu ở nơi nào ư?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Lão không sợ chết.


Hoa Mãn Lâu nhăn nhó cười hỏi :


- Phải chăng lão thừa nhận ra cùng nghèo còn đáng sợ hơn là phải chết.


Lục Tiểu Phụng cười đáp :


- Nhưng bây giờ dường như lão phát giác còn một điều đáng sợ hơn cùng nghèo.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Đói phải không.


Lục Tiểu Phụng chưa kịp đáp thì Tuyết Nhi đã nhảy tới. Hai mắt sáng rực, thị cười nói :


- Tiểu muội đã bán khúc lạp xường và hai cái bánh bao cho lão rồi. Các vị đoán thử coi tiểu muội đã bán được bao nhiêu bạc?


Không ai đoán nổi.


Tuyết Nhi cầm tờ giấy trong tay vung lên nói :


- Tiểu muội bán lấy năm vạn lạng bạc. Bất cứ lúc nào tiểu muội cầm tờ giấy này ra tiệm đổi bạc cũng được.


Lục Tiểu Phụng không nhịn được cười nói :


- Cô này quả lòng dạ đen tối thật.


Hoa Mãn Lâu cười nói :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hoa cúc dại

Hoa cúc dại

(khotruyenhay.gq) Cô giật mình, người lăng nhăng thì không nên yêu vội. Uh, nếu được

29-06-2016
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Tiếng họa mi

Tiếng họa mi

- Ông có biết rằng chính sự lừa dối của ông đã giết chết thằng cháu ông và việc

30-06-2016
Miền thương!

Miền thương!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Mỗi chúng ta

27-06-2016
Lạc lòng

Lạc lòng

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn

30-06-2016
Nghề giáo

Nghề giáo

Ngày ấy... - Con gái của mẹ lớn lên thích làm nghề gì nào? Mẹ âu yếm tôi và

24-06-2016
Trăng bạc

Trăng bạc

(khotruyenhay.gq) Thanh chợt nhận ra lí do em trai luôn chờ đợi để nghe cái âm thanh ồn ã

28-06-2016

Disneyland 1972 Love the old s