Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 59 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 25 - Đa tình tự cổ không dư hận

↓↓

Lục Tiểu Phụng thở dài nói :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Những điều suy tính của cô nương thật chu đáo!


Thương Quan Phi Yến mỉm cười đáp :


- Tiểu muội là một nữ nhân mà nữ nhân thường không muốn mạo hiểm.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Cô nương muốn Liễu Dư Hận đến giết tại hạ là có ý gì?


Thương Quan Phi Yến hững hờ đáp :


- Nguyên nhân này tưởng công tử tự biết rồi.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Phải chăng vì hắn đã thành vô dụng đối với cô, nên cô muốn mượn tay tại hạ để giết hắn?


Thương Quan Phi Yến thở dài đáp :


- Thực ra tiểu muội nên biết trước công tử chẳng thích giết người. Nếu không thế thì đối với Diêm Thiết San tiểu muội cũng bất tất phải động thủ.


Từ lúc cô xuất hiện, Liễu Dư Hận tựa hồ biến thành người khác. Hắn bình tĩnh phi thường!


Mỗi khi hắn ngó thấy Thương Quan Phi Yến, con mắt độc nhất của hắn lộ vẻ ôn nhu khác lạ.


Thương Quan Phi Yến nói câu này khác nào mũi đao nhọn đột nhiên đâm vào trái tim Liễu Dư Hận. Hắn cất tiếng run run hỏi :


- Cô nương... cô nương muốn tại hạ chết thật ư?


Thương Quan Phi Yến không thèm ngó hắn hững hờ đáp :


- Thực ra người nên chết sớm đi. Hạng người như ngươi có sống cũng chẳng nghĩa gì!


Liễu Dư Hận ấp úng :


- Trước kia... cô nương... cô nương...


Thương Quan Phi Yến ngắt lời :


- Trước kia ta nói gì dĩ nhiên đều là để lừa gạt ngươi. Chẳng lẽ ngươi lại tưởng ta ưa thích ngươi chăng?


Liễu Dư Hận toàn thân lạnh như băng, đứng không nhúc nhích, ngây người ra nhìn cô. Trong con mắt độc nhất của hắn đầy vẻ oán độc mà cũng chứa chan tình ý.


Hồi lâu hắn mới nhẹ buông tiếng thở dài nói :


- Đúng rồi! Cô nương quả chẳng ưa thích gì tại hạ, tại hạ cũng biết rõ, nhưng tại hạ tự lừa dối mình.


Thương Quan Phi Yến nói :


- Thế thì ngươi không đến nỗi ngu độn quá.


Liễu Dư Hận từ từ gật đầu. Đột nhiên hắn xoay kiếm tự đâm vào ngực mình.


Mũi kiếm đâm thấu tim. Máu tươi vọt ra như tên từ sau lưng bắn lên tường lốm đốm.


Mặt hắn biến thành trơ như đá không lộ vẻ gì. Hắn sắp chết rồi. Đối với hắn dường như chết không phải là đau khổ mà là hưởng thụ.


Bỗng mắt hắn sáng lên, mỉm cười lẩm bẩm :


- Cái chết nguyên không phải là chuyện khốn khổ. Được chết ở trước mặt cô kể ra còn là...


Hắn chưa nói hết câu người đã té xuống.


Lục Tiểu Phụng không cản trở hắn, dù muốn cản trở cũng không kịp.


Con người có thể chết một cách bình tĩnh thường dễ chịu hơn lúc sống. Đa tình tự cổ không dư hận. Hắn quả là người đa tình, chỉ đáng tiếc đã dùng chữ tình một cách sai trật.


Lục Tiểu Phụng ngưng thần ngó Thương Quan Phi Yến. Đột nhiên chàng đối với cô gái vô tình nảy ra mối chán ghét khôn tả.


Chàng không thống hận mà chỉ chán ghét, chán ghét như loài người đối với rắn độc.


Chàng lạnh lùng nói :


- Cô cũng làm một việc rất ngu xuẩn.


Thương Quan Phi Yến "Ủa" lên một tiếng ra chiều không hiểu.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Cô không nên bức tử Liễu Dư Hận.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Tại sao vậy?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Nếu hắn còn sống thì ít ra hắn không phải trông thấy tại hạ giết cô.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Công tử giết tiểu muội ư? Công tử nhẫn tâm giết tiểu muội được chăng?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Sự thực tại hạ không muốn giết người, nhất là chưa từng giết một nữ nhân nào, nhưng đối với cô lại ra ngoài thể lệ đó.


Thương Quan Phi Yến cười nói :


- Đã thế sao công tử còn chưa động thủ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ không cần nóng nảy.


Thương Quan Phi Yến mỉm cười nói :


- Dĩ nhiên công tử không vội vã vì tiểu muội chẳng chạy đi đâu được. Huống chi công tử nhất định còn có điều muốn hỏi tiểu muội.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Cô khá thông minh đấy.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Phải chăng công tử muốn hỏi tại sao trước đây khi công tử đến, tiểu muội lại sai Liễu Dư Hận chặt hai chân lão kia đi? Tại sao tiểu muội lại biết chân lão có sáu ngón?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ bất tất phải hỏi điểm này.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Công tử đã biết rồi ư?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Con chim bồ câu dĩ nhiên bay nhanh hơn người.


Thương Quan Phi Yến thở dài nói :


- Công tử quả là người thông minh.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Đáng lý tại hạ không nên tiết lộ vụ bí mật này cho Diệp Tú Châu hay.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Công tử chỉ cho một mình y biết thôi chứ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Đúng thế.


Thương Quan Phi Yến hỏi :


- Công tử vô tình tiết lộ hay là cố ý muốn thám thính thị?


Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :


- Tại hạ không muốn làm hại y vì y cũng là người đáng thương.


Thương Quan Phi Yến đột nhiên cười lạt nói :


- Công tử coi lầm người rồi. Thị là người thành thực, nhưng bản tính lãng mạn như đĩ điếm.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Cái đó là vì y hận cô nương cũng yêu một chàng trai với y.


Thương Quan Phi Yến nét mặt xám xanh đáp :


- Bất quá nam nhân kia lợi dụng thị cũng như tiểu muội đã lợi dụng Liễu Dư Hận mà thôi.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Diệp Tú Châu đem vụ bí mật này cho y hay. Y liền dùng Phi cáp truyền thư thông tri cho cô nương.


Thương Quan Phi Yến gật đầu, nét mặt cô trở lại ôn nhu đáp :


- Con chim bồ câu đen đó nguyên trước bọn tiểu muội dùng để đưa thư tình, không ngờ nay còn có thể dùng vào việc khác.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Y đã có thể ra lệnh cho Câu Hồn Thủ và Thiết Diện Phán Quan hành động, phải chăng y đúng là lão đại ở Thanh Y lâu?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khi trời có mưa bay

Khi trời có mưa bay

Ngày hôm ấy, tiết trời bất chợt gió mùa, có mưa bay. Hạ quyết định tỏ tình. Tất

24-06-2016
Hơi bị yêu anh

Hơi bị yêu anh

Em add ảnh anh vào số máy bàn của nhà em, để thỉnh thoảng, nhớ anh, em lấy máy bàn

30-06-2016
Độc thân tuổi 27

Độc thân tuổi 27

27 tuổi, cũng đã được một nửa của đời người. Ở cái tuổi biết mình đang từng

23-06-2016
Những mảnh vỡ pha lê

Những mảnh vỡ pha lê

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Bánh ngọt và trà xanh

Bánh ngọt và trà xanh

Một chiều mưa, tôi kéo sụp mũ len và leo miệt mài trên con dốc nhỏ. Khóc không thành

24-06-2016

Lamborghini Huracán LP 610-4 t