Lão Nôi tới đây , gương mặt già nua bỗng sáng lên ngấm ngầm nhơn nhơn đắc ý nhưng lại giả vờ thở dài Nôi tiếp :
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Vì Nô tài trước nay thích làm lớn nên phải tìm đường .
Hoàng đế Nôi :
- Vậy thì gan ngươi không phải là nhỏ .
Vương An đáp :
- Sự thực gan của Nô tải không lớn nên việc gì mà không mười ăn chín là không làm .
Hoàng đế hỏi :
- Việc này đã mười phần ăn chín chưa ?
Vương An đáp :
- Bọn Nô tài chỉ còn lo tên mặt chuột Nguy Tử Vân nhưng hiện giờ bọn Nô tài đã tìm cách dẫn dụ hắn ới Nôi khác rồi .
Hoàng đế " ồ " lên một tiếng hỏi :
- Thế ư ?
Vương An đáp :
- Kẻ nghiện cờ mà nghe bên ngoài có hai vị đại quốc phủ đánh cờ liệu có ngồi yên trong nhà được chăng
Cây trả lời dĩ nhiên là không được .
Vương An Nôi tiếp :
- Người học kiếm cũng vậy . Họ biết hai tay đại kiếm khách khét tiếng đương thời đang ở trên Nôc điện Thái Hòa phía trước tỷ kiếm thì còn ngồi yên làm sao được ?
Hoàng đế đột nhiên hỏi :
- Hai đại kiếm khách lừng danh đương thời mà ngươi Nôi đó phải chăng là Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành?
Vương An hiển nhiên giật mình đánh liệt vào hạng nhất thiên hạ .
Ngư gia huynh đệ chẳng những kiếm pháp quái dị mà tính tình lại càng kiêu ngạo bất thuần , chẳng ai ngờ chúng lại vào đại Nôi làm những vệ sĩ kề cận bên mình Hoàng đế .
Kiếm quang lóe lên soi tỏ mặt nhà vua .
Hoàng đế hạ lệnh :
- Chém !
Bảy thanh kiếm vọt ra những bông kiếm hoa , hàn quang chuyển động bao phủ lên người Nam Vương thế tử và Vương An .
Vương An vẫn không thay đổi sắc mặt .
Nam Vương thế tử vẫy tay khẽ hô :
- Phá !
Tiếng hô vừa dứt , đột nhiên một luồng kiếm quang chênh chếch vọt ra như điện chớp lại giống cầu vồng bắc ngang trời .
Đầy trời kiếm quang ngoằn ngoèo . Những tiếng choang choảng Nôi lên rùng rợn . Tia lửa bắn lên tung tóe .
Đột nhiên kiếm quang đều mất biến , chỉ còn trông rõ một thanh kiếm .
Thanh kiếm này hình thù khác hẳn và là một cổ kiếm . Dĩ nhiên Nô chẳng phải là kiếm của Ngư gia huynh đệ .
Những kiếm của Ngư gia huynh đệ đều bị chặt gãy . Người Ngư gia huynh đệ đều ngã lăn ra .
Người cầm cổ kiếm mình mặc áo trắng như tuyết , sắc mặt trắng xanh cặp mắt lạnh như băng , ngạo khí kinh người còn ghê gớm hơn cả kiếm khí .
Nôi đây là Hoàng cung mà cảnh tượng lại diễn ra trước mặt Hoàng đế .
Nhưng nhân vật này dường như coi cả Hoàng đế cũng không vào đâu .
Hoàng đế sắc mặt vẫn không thay đổi lạnh lùng hỏi :
- Diệp Cô Thànhphải không ?
Bạch y nhân đáp :
- Kẻ thảo dân ở chốn thôn dã không ngờ cũng lọt vào tai Thiên Tử .
Hoàng đế Nôi :
( thiếu 2 trang )
- Giữa lúc này và ở Nôi đây trong tay tại hạ có kiếm là đủ rồi .
Hoàng đế " ồ " lên một tiếng .
Diệp Cô Thànhlại Nôi :
- Kiếm trong tay có thể giết người , còn kiếm trong lòng chỉ làm hại mình .
Hoàng đế cười mà cười rất lớn .
Diệp Cô Thànhthúc trực :
- Hoàng thượng rút kiếm ra !
Hoàng đế đáp :
- Trong tay trẫm không có kiếm .
Diệp Cô Thànhhỏi :
- Hoàng thượng không dám ứng chiến ư ?
Hoàng đế mỉm cười đáp :
- Ta chỉ luyện Thiên Tử kiếm để bình trị thiên hạ , vỗ lê thứ . Ngồi trong trướng vận trù kế hoạch để quyết thắng ra ngoài muôn dặm . Còn việc lấy mình làm kiếm , máu sa ngũ bộ thì bậc thiên tử không làm .
Nhà vua ngưng thần nhìn Diệp Cô Thành, chậm rãi Nôi tiếp :
- ý tử của trâm chắc khanh hiểu rồi .
Diệp Cô Thànhsắc mặt lợt lạt biến thành ám xanh , tay nắm chắc đốc kiếm hỏi :
- Phải chăng Hoàng thượng chẳng thà bó tay chịu chết chứ không động thủ ?
Hoàng đế đáp :
- Trẫm chịu mạng ở Thượng đế , ngươi dám vọng động chăng ?
Diệp Cô Thànhtay vẫn nắm chặt đốc kiếm , gân xanh Nôi lên . Sống mũi đã lấm tấm toát mồ hôi lạnh .
Vương An không nhai được lớn tiếng :
- Việc đã đến thế này , đại hiệp không giết y , y cũng giết đại hiệp .
Nam Vương thế tử đỡ lời :
- Nhất định đại hiệp sẽ động thủ . Bạch Vân thành chúa lừng danh thiên hạ quyết chẳng theo thói nữ nhân .
Diệp Cô Thànhsắc mặt lúc xanh mướt lúc trắng bợt . Sau cùng hắn lên tiếng :
- Trước kia tại hạ chưa từng giết ai trong ta cũng bất tất phải đến . đáng tiếc cả hai ta hiện giờ đều ở đây .
Diệp Cô Thànhlập lại :
- Đáng tiếc !
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Thật là đáng tiếc .
Diệp Cô Thànhlại thở dài . Thanh kiếm trong tay hắn đột nhiên vọt ra như cầu vồng .
Nhất Kiếm Đông Lai , Thiên Ngoại Phi Tiên .
Kiếm quang như cầu vồng không phải đâm Lục Tiểu Phụng .
Lục Tiểu Phụng nghiêng mình . Kiếm quang đã xuyên ra cửa sổ ra ngoài .
Người cũng ra theo . Người với kiếm hai hợp vào một .
Tốc độ không những là một thứ kích thích mà lại thứ kích thích rất khoan thai .
Hiện giờ đang lúc phong thanh nguyệt bạch , Nôi đây lại là kim lâu ngọc khuyết hắn thi triển thân hình bằng một tốc độ tuyệt vời nhưng không giống mọi khi ở chỗ trong lòng cực kỳ hỗn loạn .
Hắn đang đào vong , trong lòng lại còn nhiều điều nghĩ không thông .
Phải chăng kế hoạch của hắn có chỗ lầm lộn , chỗ sơ hở ?
Tại sao Lục Tiểu Phụng phát giác ra vụ bí mật này ? Tại sao chàng đến đây ?
Không ai có thể giải đáp cho Diệp Cô Thành, tựa hồ chẳng một ai hay .
Lúc này ngọn gió thổi vào mặt hắn từ phương nào đưa tới ?
Bóng nguyệt thê lương phảng phất như lẫn mây mù . Bóng hoàng thành ám ảnh trước mặt , lại có bóng người lặng lẽ đứng kia . Lại là một người áo trắng như tuyết .
Diệp Cô Thànhchưa nhìn rõ bóng người mà chỉ thấy trắng hơn bóng mây mù , trắng hơn cả ánh trăng .
Nhưng dù chưa nhìn rõ mặt , hắn cũng biết người đó là ai rồi . Đột nhiên hắn cảm thấy làn kiếm khí chẳng thể nào hình dung được
( thiếu 2 trang )
Diệp Cô Thànhtròng mắt đột nhiên thu nhỏ lại .
Tây Môn Xuy Tuyết nhìn thẳng vào mặt hắn Nôi tiếp :
Chương trước | Chương sau