80s toys - Atari. I still have
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 22 - Chặt chân rồi khó nổi điều tra

↓↓

Lục Tiểu Phụng trầm ngâm, bỗng cười đáp :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tại hạ chỉ biết trên đời chẳng có việc gì là không có thì những người kỳ dị cũng có được.


Hoa Mãn Lâu cười nói :


- Đúng thế! Đã có người bốn hàng lông mày thì làm sao lại chẳng có người bàn chân sáu ngón? Đáng tiếc bốn hàng lông mày của công tử chỉ còn lại hai hàng.


Lục Tiểu Phụng sờ lên môi đáp :


- Lần này thì huynh đài trật rồi, vì huynh đài quên một điều.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Điều gì?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Hàm râu người ta cạo đi nhưng rồi lại mọc dài ra.


Chàng vừa dứt lời bỗng thấy một cô gái như quỷ mỵ từ trong rừng giàn dụa sương mù hiện ra.


Sắc mặt thị lợt lạt tiều tụy vì nhọc mệt, nhưng mỹ lệ phi thường.


Lục Tiểu Phụng nhận ra thị là liền hỏi :


- Diệp Tú Châu cô nương đấy ư?


Diệp Tú Châu gật đầu.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Phải chăng Diệp cô nương ở đây chờ ai?


Diệp Tú Châu lắc đầu :


- Tiện thiếp ở đây từ tối hôm qua cho tới bây giờ.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Để làm gì?


Diệp Tú Châu mặt buồn rười rượi đáp :


- Bọn tiện thiếp ở đây mai táng gia sư cùng tiểu sư muội. Đại sư thư mệt quá rồi, tiện thiếp... cũng không ngủ được.


Thị là một người thành thực nhất trong đám Nga Mi tứ tú. Vừa thấy nam nhân, thị cơ hồ nói không ra lời.


Lục Tiểu Phụng thở dài. Lòng chàng cảm thấy hối hận với cô gái này mà không biết nói sao.


Diệp Tú Châu ngập ngừng :


- Bọn tiện thiếp không rượt theo Tây Môn Xuy Tuyết. Nên bây giờ... cũng không hiểu Tam sư muội còn sống hay chết...


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ sẽ kiếm y về cho các cô.


Diệp Tú Châu cúi đầu xuống hồi lâu mới nói :


- Tiện thiếp còn một điều muốn nói cho công tử hay...


Lục Tiểu Phụng chờ thị nói ra.


Diệp Tú Châu ấp úng :


- Nguyên câu này... Tam sư muội đã muốn cáo tố các vị... nhưng y lại chưa nói ra. Đó là... đó là...


Thanh âm cô đột nhiên nghẹn ngào. Cô từ từ đưa tay áo lên lau ngấn lệ, nói tiếp :


- Lần này gia sư đến Quan Trung thì lão nhân gia được tin biết là Thanh Y Đệ Nhất Lâu ở trên núi phía sau "Châu quang bảo khí các".


Lục Tiểu Phụng không nhịn được lên tiếng :


- Bất luận là ai lượm được tin này chưa chắc đã hoàn toàn chính xác.


Diệp Tú Châu đột nhiên ngửng mặt lên nói :


- Nhưng Tam sư muội đã vì câu này mà bị người ám toán. Hiển nhiên có kẻ không muốn y nói câu này ra. Tiện thiếp nhận thấy câu này rất hệ trọng mới cho công tử biết.


Mắt thị lộ vẻ bi phẫn, thanh âm cũng lớn hơn.


Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười nói :


- Tại hạ biết cô có lòng tốt. Nếu tại hạ điều tra được vụ này nhất định sẽ cho cô hay.


Diệp Tú Châu cúi đầu xuống trầm lặng hồi lâu mới khẽ cất tiếng hỏi :


- Bây giờ hai vị định đi đâu?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ đi coi người bàn chân mọc sáu ngón.


Diệp Tú Châu lại ngửng đầu lên kinh hãi ngó chàng một lúc rồi đột nhiên trở gót đi rất mau.


Hoa Mãn Lâu thở dài nói :


- Tiểu đệ chắc y tưởng công tử là người điên.


Lục Tiểu Phụng cũng thở dài nhăn nhó cười đáp :


- Chính tại hạ cũng thấy mình có chút điên khùng.


Dãy hành lang âm u lại vắng vẻ. Hai người vừa đến tận đầu liền có kẻ chạy vào thông báo Đại Kim Bằng Vương.


Hoa Mãn Lâu không nhịn được khẽ hỏi :


- Công tử có chắc phần nào sẽ trụt được giày của lão không?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Không chắc phần nào.


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Nhưng công tử đã nghĩ ra biện pháp gì chưa?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Nhiều biện pháp lắm, nhưng không biết nên dùng thứ nào.


Hoa Mãn Lâu giục :


- Công tử thử nói cho tiểu đệ nghe.


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ giả vờ đánh rớt bình nước cho bắn vào chân lão rồi cố ý khen đôi giày đẹp, xin lão tụt ra cho coi.


Hoa Mãn Lâu chau mày


- Công tử có cho biện pháp này là ngu xuẩn không?


Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :


- Dĩ nhiên tại hạ biết lắm, nhưng nhân chuyện ngu xuẩn này biết đâu tại hạ không nghĩ ra được cách không ngu xuẩn.


Chàng không nói nữa vì lúc này cửa đã mở ra.


Đại Kim Bằng Vương ngồi trên cổ ghế rộng rãi mà thoải mái, vẻ mặt ra chiều cao hứng và nóng nảy. Lão không chờ hai người vào tới nơi đã cất tiếng hỏi :


- Hai vị đã kiếm thấy ba tên phản thần chưa?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Chỉ kiếm thấy hai tên.


Đại Kim Bằng Vương mắt sáng lên hỏi :


- Chúng ở đâu?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Họ chết rồi.


Đại Kim Bằng Vương động dung hỏi :


- Làm sao họ chết?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Con người ai mà không chết?


Chàng đáp câu này tỏ ra bụng còn mãi nghĩ đâu đâu, vì chàng không ngó thấy chân Đại Kim Bằng Vương...


Trên đầu gối Đại Kim Bằng Vương phủ một tấm đệm thêu rồng vàng tựa hồ lão sợ lạnh.


Hoa Mãn Lâu thuật vắn tắt lại những sự đã trải qua rồi nói :


- Bọn tại hạ không tìm thấy Hoắc Hưu vì hắn vốn là người rất khó kiếm.


Đây là lần đầu tiên gã nói dối và gã phát giác ra nói dối không phải là chuyện khó khăn.


Lúc gã nói dối câu này trong lòng cảm thấy không có lỗi gì với ai.


Đại Kim Bằng Vương thở dài sườn sượt nói :


- Ta muốn gặp hắn một lần thử xem chúng còn mặt mũi nào nhìn thấy ta không?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Nước mắt mẹ

Nước mắt mẹ

Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn

23-06-2016
Ba viên bi màu đỏ

Ba viên bi màu đỏ

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi

29-06-2016
Yêu thương mong manh

Yêu thương mong manh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu

26-06-2016
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016