XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 65 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 20 - Tìm tìm kiếm kiếm

↓↓

- Ta sai sao ?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ngươi sai rồi. Ngươi có biết đời người còn gì khác nữa không ?


Lão Thực hòa thượng hỏi:


- Còn có gì nữa ?


Lục Tiểu Phụng dằn từng chữ một:


- Đạo nghĩa, nhân ái, lương tâm.


Lão Thực hòa thượng cười lên hỏi:


- Ngươi cố chấp những thứ đó ? Đấy có phải là những nguyên nhân ngươi nghĩ không thông ?


Lục Tiểu Phụng mỉm cười nói:


- Bởi vì ta thấy vậy, ta mới cố chấp nó, ngươi có hiểu không ?


Lão Thực hòa thượng lắc đầu nói:


- Ta không hiểu.


Lục Tiểu Phụng cười khổ nói:


- Thật ra ngươi hiểu hay không hiểu cũng chẳng quan hệ gì, quan hệ là, ngươi và ta nhân sinh quan không giống nhau.


Lão Thực hòa thượng nói:


- Điều đó biểu thân giữa chúng ta ắt phải có xung đột, đấy chính là nguyên nhân chúng ta đối địch với nhau.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Vậy thì số ngươi đã chú định là người thất bại.


Lão Thực hòa thượng hỏi:


- Tại sao ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Bởi vì tà ác vĩnh viên không bao giờ thắng được chính nghĩa.


Lão Thực hòa thượng lại cười lên nói:


- Ngươi đừng quên còn có một câu nói.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Câu gì ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Đạo cao lên một thước, ma chướng cao lên một trượng.


Lục Tiểu Phụng cũng cười lên nói:


- Ngươi có biết là ma chướng và đạo không phải cùng một thứ không ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Vốn không phải là một thứ.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Vì vậy, đạo và ma chướng tỷ lệ không ngang nhau, một thước của đạo, có thể là mười trượng, mà một trượng của ma chướng, không chừng chỉ là một thước.


Lão Thực hòa thượng yên lặng.


Lục Tiểu Phụng cười nói:


- Ta có một chỗ thật không hiểu lắm.


Lão Thực hòa thượng lấy cặp mắt dò hỏi nhìn Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng nói tiếp:


- Lão đầu đã có bao nhiêu tay cao thủ như ngươi và Cung Cửu, tại sao còn nhất định phải muốn ta cho được ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Bởi vì ngươi hữu dụng nhất.


Lục Tiểu Phụng không hiểu hỏi:


- Ta ? Ta hữu dụng nhất ? Vũ công của Cung Cửu cao hơn ta, ta còn hữu dụng hơn y sao ?


Lão Thực hòa thượng nói giọng rất khẳng định:


- Đúng vậy.


Lần này người im lặng là Lục Tiểu Phụng.


Lão Thực hòa thượng nói:


- Bởi vì chuyện lão đầu muốn làm, chỉ có ngươi mới làm được.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Người khác làm không được sao ? Ngươi làm không được sao ? Cung Cửu làm không được sao ?


Lão Thực hòa thượng nói dằn từng tiếng một:


- Chỉ có ngươi, mới làm được.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Bởi vì trong trường hợp này, chỉ có ngươi, mới là người chân chính ẩn hình được.


Bởi vì trong trường hợp này, chỉ có ngươi mới không làm cho người khác phòng bị.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Đó là trường hợp như thế nào ?


Lão Thực hòa thượng không trả lời.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ngươi không nói được ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Được.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Vậy sao ngươi không nói ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Ta có thể nói, nhưng không thể nói ở đây.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ở đâu ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Ở nơi có Cung Cửu.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao phải có Cung Cửu ở đó ngươi mới nói được ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Bởi vì đây là một bí mật chấn động thiên hạ, ta mà nói ra, ngươi chỉ có hai con đường.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Hai con đường gì ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Một là đường sống, nếu là ngươi đáp ứng làm người ẩn hình.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Còn đường kia là đường chết ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Đúng, đường chết, bởi vì bí mật này không thể để cho ngươi biết mà còn sống nhăn đó. Vì vậy phải có Cung Cửu ở một bên mới nói cho ngươi nghe.


Lục Tiểu Phụng cười hỏi:


- Vì Cung Cửu giết được ta ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Ngươi lại nói đúng nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Thời gian để sống

Thời gian để sống

"- Đó là một ca khó. - ... - Anh ta muốn tự tử." *** Một buổi chiều mưa bão nọ, có

27-06-2016
Tên con là Mạn Châu

Tên con là Mạn Châu

Vị bác sĩ trực tiếp đỡ đẻ cùng ê kíp hôm đó không ai kiềm được nước

25-06-2016
Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu

25-06-2016
Gọt giũa yêu thương

Gọt giũa yêu thương

Có thể mọi người sẽ nghĩ rằng đó là một điều khó chấp nhận khi tình yêu xuất

29-06-2016
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. *** Tôi là một cô bé

25-06-2016
Hiện thân

Hiện thân

"Tôi, hay chúng ta, bất kỳ ai cũng có thể là hiện thân cho sự tốt lành và ấm áp" (-

25-06-2016
Bản năng đàn bà

Bản năng đàn bà

Trời nhập nhoạng tối, trên chiếc cup 82 cũ kỹ, chị ngồi sau ôm chặt đứa nhỏ bây

28-06-2016
Vác balo lên vai và đi

Vác balo lên vai và đi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016