Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 38 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 20 - Tìm tìm kiếm kiếm

↓↓

Lục Tiểu Phụng lại cảm thấy muốn quy ẩn.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nghĩ đến chuyện quy ẩn giang hồ, chàng lập tức nghĩ đến cái người bầu bạn với mình.


Nghĩ đến Sa Mạn, máu của chàng lập tức chạy nhanh lên.


Sa Mạn đang ở đâu ?


Lão Thực hòa thượng đang ở đâu ?


Cung Cửu đang ở đâu ?


Chàng phải đi đâu để tìm Sa Mạn ?


Chàng phải đi về hướng nào, mới tìm ra tung tích của Sa Mạn ?


Chàng không biết.


Chàng chỉ biết một điều. Chàng phải đi tìm, đi tìm kiếm.


Nếu chẳng thấy bóng dáng bọn họ Ở đâu, cách duy nhất của chàng là, tự mình khoe hành tung của mình ra, cho bọn Cung Cửu tìm lại.


Vì vậy chàng quyết định làm một chuyện:


đến Trường An náo loạn một trận.


oo Thành phố náo nhiệt, thành phố náo nhiệt trong hoàng hôn.


Người qua kẻ lại, xe ngựa qua lại, Lục Tiểu Phụng cũng nhập vào trong đám người.


Quán ăn. Quán ăn ở Trường An.


Lục Tiểu Phụng đi qua ba mươi tám quán ăn, bèn quyết định bước vào trong Trường An phạn điếm. Bởi vì Trường An phạn điếm là chỗ nhiệt náo nhất, lớn nhất, sạch sẽ nhất.


Quan trọng nhất là, chàng phát hiện ra, Trường An phạn điếm đã có đầy khách trong đó.


Bước vào cửa lớn phạn điếm, ngay cả phổ ky cũng bận quá không kịp lại chào khách. Chàng rất cao hứng, bởi vì đấy là điều chàng đang muốn.


Chàng nhìn quanh một lượt, thấy có một bàn vuông có ba người ngồi, ba gã đại hán lực lưỡng mày thô mắt lớn.


Lục Tiểu Phụng quyết định chọn ba gã đại hán này làm đối tượng.


Lục Tiểu Phụng đứng ngay chỗ trống chính giữa hai gã đại hán.


Lục Tiểu Phụng nhìn ba gã đang ngẩng đầu lên nhìn mình:


- Ta ngồi đây được không ?


- Không được.


Đấy là giọng của một người trong bọn.


Lục Tiểu Phụng kéo ghế ngồi xuống.


Ba gã đại hán sáu con mắt đang trừng lớn lên.


- Ta đã nói không được, ngươi có điếc không ?


Lục Tiểu Phụng nhìn gã đang nói cười cười:


- Ta không phải kẻ điếc.


- Vậy thì sao người còn không cút đi ?


Giọng nói của gã đại hán đã thấy cao lên.


- Ta cút không được, bởi vì tuy ta không phải là kẻ điếc, ta là một người.


- Ngươi là ai ?


- Ta là Lục Tiểu Phụng.


Ba gã đại hán ngốc mặt ra, sau đó cả ba cùng ngẩng mặt lên trời cười ha hả. Một người trong bọn còn thò tay ra sờ sờ trên miệng Lục Tiểu Phụng chỗ hàm râu bị cạo, nói:


- Ngươi là Lục Tiểu Phụng ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ta là Lục Tiểu Phụng.


Người đó nói:


- Vậy thì, ngươi biết ta là ai không ?


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ngươi là ai ?


Người đó nói:


- Ta họ Lục.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Sao ?


Người đó nói:


- Ta tên là Lục Đại Long.


Lục Tiểu Phụng vỗ tay nói:


- Hay, tên hay.


Người đó nhìn Lục Tiểu Phụng một cách kỳ dị.


Lục Tiểu Phụng cầm ly rượu trước mặt gã "Lục Đại Long" lên, nói:


- Đây, ta kính ngươi một ly.


"Lục Đại Long" ngẩn mặt ra.


Lục Tiểu Phụng ực một hơi cạn ly nói:


- Ngươi tên là Đại Long, ta tên là Tiểu Phụng, chúng ta đúng là một cặp.


"Lục Đại Long" đập bàn một cái, cao giọng nói:


- Đúng vậy, lão tử đi với nhi tử, đại long đi với tiểu phụng, ta tưởng ngươi cũng hiểu chuyện đó ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Chuyện đó có gì không hiểu ? Nhưng ta có chỗ không hiểu lắm.


Người đó nói:


- Chỗ nào ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ai là lão tử ? Ai là nhi tử ?


Ba người cùng cười ha hả lên, hình như đây là chuyện buồn cười nhất trong đời của bọn họ, cười lăn quay bò càng, cả một phòng ăn đều nhìn vào bọn họ, cả bàn rượu thịt đang rung cả lên.


Còn một gã đại hán cười lớn, vừa chỉ vào Lục Tiểu Phụng vừa nói:


- Ngươi không hiểu thật sao ?


Lục Tiểu Phụng nghiêm trang nói:


- Không hiểu thật.


Gã đại hán đang cười lớn bỗng ngưng bặt lại, còn hai gã kia cũng không cười nữa.


Nụ cười trên mặt bọn họ bỗng dưng biến thành nét mặt khổ sở thật khó coi. Bởi y bọn họ thấy Lục Tiểu Phụng nhẹ nhàng vỗ vào mé cạnh bàn, miếng gỗ cạnh bàn đã bị biến thành gỗ vụn rơi lả tả xuống đất.


Bọn họ cười không nổi, trong dầu bọn họ bỗng nổi lên một ý niệm:


không chừng người này quả thực là Lục Tiểu Phụng.


Vì vậy gương mặt bọn họ bèn lộ vẻ rất ưu sầu lấm lét nhìn Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng bật cười.


Lục Tiểu Phụng cười nói:


- Các ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta.


"Lục Đại Long" dở giọng đưa đám ma ra hỏi:


- Câu hỏi gì ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ai là lão tử ? Ai là nhi tử ?


"Lục Đại Long" bỗng thò tay ra đánh vào mặt mình hai bạt tai nói:


- Ông là lão tử, tôi là con rùa con của ông.


Phách phách hai tiếng, y nói xong lại đánh cho mình thêm hai bạt tai nữa.


Lục Tiểu Phụng lại lắc đầu, nói:


- Trả lời trật rồi.


Biểu tình trên gương mặt của "Lục Đại Long" lại càng khó coi, sém chút nữa là muốn khóc lên, y hỏi:


- Trả lời sai rồi ? Không lẽ ông làm con rùa con của tôi ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Nước ốc

Nước ốc

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt

24-06-2016
Nước mắt rơi chung

Nước mắt rơi chung

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc

28-06-2016
Luyến tình

Luyến tình

Tôi vừa đưa chân bước lên bậc thềm thứ ba thì trong nhà cũng vọng ra những tiếng

23-06-2016
Hồn ma trong bệnh viện

Hồn ma trong bệnh viện

- Em tủi thân, vì em đã chết rồi. - Em đừng có nói bậy, mặt mũi đẹp đẽ như vầy

28-06-2016
Đánh mất nụ cười

Đánh mất nụ cười

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không

24-06-2016
Mùi chay

Mùi chay

Cái giếng đó còn để dành riêng cho chị tắm. Và hắn còn mất ngủ vì..chị

30-06-2016
Ừ! Mẹ anh phiền thật

Ừ! Mẹ anh phiền thật

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật. - Uhm, mẹ anh phiền thật,

29-06-2016
Đeo chuông miệng mèo

Đeo chuông miệng mèo

Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn

24-06-2016
Cất anh vào nỗi nhớ

Cất anh vào nỗi nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") ''Cứ ngỡ đã

27-06-2016
Những ngày thứ Bảy

Những ngày thứ Bảy

Không hiểu tại sao một cô gái xa lạ lại có thể khiến tôi có những thay đổi lạ

28-06-2016

Ring ring