- Ngươi muốn chết à?
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
phi chân phải đá thẳng vào âm nang Quách Tĩnh. Quách Tĩnh hai tay gạt mạnh, ném y trở vào bãi đất.
Công tử kia công phu khinh công rất cao cường, đã thấy y bị ném đầu vai chúc xuống đất, nào ngờ sắp chạm đất thì chân phải đạp mạnh xuống đất một cái đã đứng bật dậy. Y vội cởi chiếc cẩm bào ra quát:
- Thằng tiểu tử thối tha nhà ngươi chán sống rồi phải không? Có giỏi thì lại đây so tài với công tử gia.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Tại sao ta phải đánh nhau với ngươi? Ngươi đã không chịu cưới cô ta thì cứ trả lại chiếc hài thôi.
Mọi người đứng xem chung quanh nghĩ rằng Quách Tĩnh bước ra can thiệp chuyện bất bình, đều muốn nhìn thấy công phu của y, không ngờ y chợt lâm trận rút lui, mấy tên vô lại nhao nhao kêu lên:
- Chỉ nói mà không đánh thì đâu phải là hảo hán?.
Công tử kia mới rồi bị Quách Tĩnh nắm cứng hai tay ném ra một cái, biết y võ công không kém, nội lực thâm hậu, trong lòng cũng có ba phần úy kỵ, thấy y không muốn động thủ rất hợp ý mình, nhưng bị y đòi trả lại chiếc hài thêu, trước chỗ hàng bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm như thế này thì làm sao chịu được? Lúc ấy liền vắt chiếc áo cẩm bào lên vai, cười gằn quay đi. Quách Tĩnh đưa tay trái ra nắm chiếc cẩm bào của y kêu lên:
- Tại sao lại bỏ đi?.
Công tử kia chợt thi triển mưu kế, cánh tay đẩy ra một cái, chiếc cẩm bào bay lên chụp vào đầu Quách Tĩnh, kế đó song chưởng cùng vung ra đánh mạnh vào sườn y.
Quách Tĩnh đột nhiên thấy trước mặt tối đen, đồng thời ngực bị một luồng kình phong đánh tới, vội hóp bụng lại nhưng đã không kịp, chát chát hai tiếng, ngực đã bị trúng hai chưởng. May là y từng theo Đan Dương tử Mã Ngọc tu tập nội công chính tông của huyền môn hai năm, hai chưởng ấy tuy đánh vào ngực y đau thấu xương nhưng cũng không làm y bị thương được đang lúc nguy cấp ấy hai chân vung lên theo Uyên ương liên hoàn cước liên tiếp đá ra, trong chớp mắt đá ra chín cước.
Đó là tuyệt học bình sinh của Mã vương thần Hàn Bảo Câu, dưới chân từng đá ngã vô số hảo hán Nam Bắc. Quách Tĩnh tuy chưa học được tới chỗ tinh túy trong cước pháp của Tam sư phụ, trên đầu lại bị chiếc áo cẩm bào chụp xuống không nhìn thấy gì, chỉ là phi cước đá bừa ra, nhưng công tử kia cũng bị y đá tới mức tay chân luống cuống, liên tiếp tránh được bảy cước đầu nhưng hai cước cuối cùng lại không thể tránh được, huỵch huỵch hai tiếng, đùi phải đùi trái đều bị đá trúng.
Hai người đồng thời nhảy vế phía sau. Qụách Tĩnh vội giật tấm áo cẩm bào chụp trên đầu xuống, bất giác vừa sợ vừa giận, nghĩ thầm đầu tiên đã nói rõ là tỷ võ chiêu thân, công tử này tỷ võ đã thắng lại không kể gì tín nghĩa, không muốn lấy cô nương kia mà mình nói đạo lý với y, y lại đánh mình trước, mà còn hạ độc thủ, nếu mình không luyện qua nội công, bị trúng hai chường này há chẳng phải là gãy xương nát gân, nội tạng bị thương sao? Y tính tình chất phác, từ nhỏ ăn ở với những người thô mãng thành thật nên hoàn toàn không biết gì về lòng người gian ác Tuy mấy năm nay bọn Chu Thông. Toàn Kim Phát đã nói cho y nghe không ít về những chuyện tàn ác gian trá trên giang hồ nhưng y chỉ coi như chuyện cổ tích, nghe qua là xong, đã không phải là kinh nghiệm của bản thân thì khó mà in sâu vào óc. Lúc ấy sau lúc căm giận, lại hoang mang không hiểu, đúng là không tin trên thế gian lại có những chuyện như vậy.
Công tử kia bị trúng hai cước chợt đùng đùng nổi giận, thân hình chớp lên, đột nhiên đã sấn vào cạnh Quách Tĩnh, chưởng trái ra chiêu Tà quải đơn tiên, vù một tiếng đập xuống đỉnh đầu y. Quách Tĩnh giơ tay gạt, hai tay chạm nhau, chỉ thấy trước ngực đau buốt, trong lòng cả kinh, bị công tử kia liên tiếp tấn công mấy chiêu, móc chân một cái, ngã ngửa ra đất Đám tùy tùng của công tử đều cười rộ lên. Công tử kia phủi phủi bụi đất trên đùi, cười nhạt nói:
- Bằng vào công phu mèo què ấy mà muốn can thiệp chuyện bất bình à? Về nhà bảo sư nương của ngươi dạy thêm hai mươi năm nữa đi!
Quách Tĩnh không nói tiếng nào, hít sâu một hơi, vận khí mấy vòng trong ngực, lập tức thấy bớt đau, nói:
- Ta không có sư nương?
Công tử kia hô hô cười lớn, nói:
- Vậy thì bảo sư phụ ngươi mau cưới một người đi?
Quách Tĩnh đang định nói: Ta có sáu vị sư phụ, trong đó một người là phụ nữ nhưng thấy công tử kia đang định đi ra khỏi bãi đất, không kịp nói câu ấy vội sấn lên gọi:
- Xem quyền đây!
Tay quyền từ hông đánh lên nhắm vào gáy y. Công tử kia cúi đầu tránh qua.
Quách Tĩnh quyền tay trái móc lại đánh vào mặt y. Công tử kia đưa tay gạt ra, hai người hai tay chạm nhau, ai cũng vận nội kình hất ra ngoài. Quách Tĩnh công lực mạnh hơn, công tử kia võ công cao hơn, nhất thời giằng co bất phân thắng bại.
Quách Tĩnh hít mạnh một hơi, đang định tăng thêm kình lực lên cánh tay, chợt thấy cánh tay đối phương đột nhiên rút lại, kình lực trên tay đè vào khoảng không, thân hình không tự chủ được nhào lên phía trước, vội lấy thế đứng vững lại thì chưởng của địch nhân đã đánh tới hậu tâm. Quách Tĩnh vội vung chưởng lại đón đỡ, nhưng y đang bị động, đối phương lại chủ động, công tử kia quát:
- Cút đi?
Chưởng lực xô ra. Quách Tĩnh vừa giao quyền lại ngã xuống, lần này là ngã sấp. Y khuỷu tay trái vừa chạm đất, thân hình đã bật lên, xoay nửa vòng trên không, chân trái quét ngang ra đá vào giữa ngực công tử kia.
Những người đứng xem chung quanh thấy y biến chiêu mau lẹ như thế, gần như chuyển bại thành thắng, những người hơi biết võ nghệ đều cất tiếng khen ngợi.
Công tử kia nép người qua bên trái, song chưởng hư hư thực thực, một chưởng để quấy rối, một chưởng để tấn công. Lúc ấy Quách Tĩnh bèn thi triển Phân cân thác cốt thủ, hai tay bay múa, chụp gân bẻ khớp, chiêu nào cũng không rời các huyệt đạo khớp xương của đối phương. Công tử kia thấy đòn tới của y lợi hại, chưởng pháp đột nhiên biến hóa, cũng thi triển Phân cân thác cốt thủ. Nhưng công phu này của Quách Tĩnh là do Diệu thủ thư sinh Chu Thông tự sáng tạo, khác hẳn với của các danh sư ở Trung nguyên. Hai người quyền lộ rất giống nhau nhưng thủ pháp chiêu thức thì khác hẳn, đánh được vài chiêu, một người chĩa hai ngón tay phóng vào huyệt Dưỡng lão sau cổ tay đối phương, người kia lật tay móc lại kéo ra, chụp vào khớp ngón tay địch nhân. Đôi bên đều úy kỵ nhau, đều không dám ra đòn thật sự, vừa phát đã thu, cứ thế qua ba bốn mươi chiêu lại càng bất phân thắng bại.
Tuyết bay lả tả, trên đầu trên vai mọi người đều đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Công tử kia đánh lâu không thắng, chợt để lộ một chỗ sơ hở, để trống trước ngực. Quách Tĩnh thừa cơ sấn vào ngón tay điểm mau tới huyệt Cưu vĩ trên ngực đối phương, chợt động tâm niệm:
- Mình và y không hề có oán thù, không thể ra tay quá nặng?
Ngón tay hơi nghiêng đi, phóng chệch qua bên cạnh. Nào ngờ tay phải của công tử kia đột nhiên xuyên ra, đấy hai tay của Quách Tĩnh ra ngoài, quyền trái bùng bùng hai phát đập vào giữa lưng y. Quách Tĩnh vội co người lùi lại phía sau, phát chưởng cũng đánh tới lưng công tử kia. Công tử kia đã sớm nghĩ tới chiêu ấy, tay phải móc lại xoay vòng giữ cứng cồ tay y, dùng chiêu Thuận thủ khiên dương kéo mạnh ra ngoài, chân phải đạp vào ống chân phải Quách Tĩnh, mượn lực đẩy lực. Quách Tĩnh lập tức không đứng vững, huỵch một tràng ngã vật xuống đất.
Mục Dịch hai tay nhờ con gái băng bó vết thương, đứng dưới ngọn cờ xem hai người giao đấu, thất Quách Tĩnh ngã liên tiếp ba lần, rõ ràng không phải là đối thủ của công tử kia, vội bước tới đỡ y lén, nói:
- Lão đệ chúng ta đi thôi, không cần phải đôi co với bọn khốn này.
Quách Tĩnh ngã một cái vừa rồi đầu váng mắt hoa, trán đập xuống đất đau quá, lửa giận bùng lên, giằng ra khỏi tay Mục Dịch, sấn tới liên tiếp vung quyền phát chưởng, hung dữ sấn vào đánh công tử kia.
Công tử kia quả thật không ngờ y thua không chịu bỏ chạy mà lại càng đấu càng dũng mãnh, nhảy ra ba bước kêu lên:
- Ngươi còn chưa chịu thua à?
Quách Tĩnh không đáp, cứ sấn vào đánh đá, công tử kia nói:
- Ngươi mà còn lằng nhằng thì đừng trách ta ra sát thủ!
Quách Tĩnh nói:
- Được? Ngươi không trả chiếc hài lại thì chuyện giữa chúng ta vĩnh viễn không xong đâu.
Công tử kia cười nói:
- Cô nương kia không phải là em gái ngươi, sao ngươi cứ liều chết bắt ta phải làm em rể?
Câu ấy là lời mắng người ở vùng Bắc Kinh, bọn vô lại đứng ngoài nghe thế đều cười ầm lên. Quách Tĩnh thì không hiểu gì cả, nói:
- Ta không quen cô ta, cô ta vốn không phải là em gái ta.
Công tử kia vừa tức giận vừa buồn cười, mắng:
- Thằng tiểu tử ngu ngốc, xem quyền đây?
Hai người lại giao quyền, lui tới qua lại tiếp tục đánh nhau.
Lần này Quách Tĩnh đã đề phòng, công tử kia liên tiếp bày quỷ kế, nhưng Quách Tĩnh hoàn toàn không mắc lừa. Nói tới võ công thì công tử kia quả thật hơn y một bậc, nhưng Quách Tĩnh liều mạng dùng toàn lực, ra sức đánh nhau, bất kể bị trúng thêm quyền chưởng vẫn sấn vào không chịu lui. Y lúc nhỏ chưa học võ công đánh nhau với đám trẻ con bọn Đô Sử cũng đã như thế. Lúc ấy võ nghệ tuy đã cao, nhưng lối đánh nhau vẫn theo tính nết trời cho, không khác gì lúc nhỏ, lăn xả vào đánh, vứt bốn chữ Đánh thua thì chạy mà Tứ sư phụ dạy lên tận mây xanh. Trong lòng y nãy giờ chỉ còn sáu chừ Đánh không lại thì đánh nữa, chỉ là không tự biết mà thôi.
Lúc ấy những người nhàn rỗi nghe la thét kéo tới đứng xem chung quanh càng lúc càng đông, quảng trường đã đông nghịt chật cứng. Gió tuyết càng lớn, nhưng mọi người thích xem nhiệt náo, không ai bỏ về.
Mục Dịch nhiều năm qua lại giang hồ, biết việc này nhất định sẽ làm kinh động quan phủ, gây ra chuyện lớn, nhưng người ta trượng nghĩa ra tay can thiệp chuyện bất bình, mình há lại có thể bỏ đi cho xong chuyện, đứng bên cạnh nhìn trong lòng mười phần lo lắng, vô ý đưa mắt nhìn vào đám đông một cái chợt thấy rất nhiều trong những người đứng xem là nhân vật võ lâm, hào khách giang hồ, người ngưng thần quan sát, kẻ hạ giọng bàn bạc. Mới rồi vì y tập trung tinh thần nhìn hai người trẻ tuổi đánh nhau nên cũng không biết họ tới lúc nào.
Mục Dịch từ từ di động bước chân, mon men tới gần chỗ đám tùy tùng của công tử kia tụ tập, nghiêng tai liếc mắt, chỉ thấy trong đó có ba người tướng mạo kỳ lạ. Một người thân khoác cà sa màu đỏ, đầu đội tăng quan sáng ngời, là một nhà sư Tây Tạng, y rất to lớn, cao hơn hẳn mọi người nửa cái đầu. Một người vóc dáng trung bình, đầu đầy tóc bạc nhưng sắc mặt hồng hào không hề có một vết nhăn như trẻ con, đúng là đồng nhan bạch phát, thần thái tươi tắn, mặc một chiếc trường bào vải thô. ăn mặc không ra người xuất gia, không ra người tục gia. Người thứ ba thân hình ngũ đoản, mắt đầy tia máu đỏ, nhưng ánh mắt sáng quắc như điện, ria mép lởm chởm.
Mục Dịch nhìn thấy thầm kinh ngạc, chỉ nghe một tên tùy tùng nói:
- Thượng nhân, lão nhân gia người ra tay đánh đuổi gã tiểu tử kia cho rồi, chứ nhùng nhằng thêm lúc nữa, nếu tiểu vương gia lỡ tay bị thương thì bọn tùy tùng người dưới chúng tôi không sống được đâu.
Mục Dịch cả sợ, nghĩ thầm:
- Té ra gã thiếu niên vô lại này là tiểu vương gia, đánh nhau thêm lúc nữa, có thể gây ra đại họa. Xem ra những người này đều là hảo thủ trong vương phủ, chắc bọn tùy tùng sợ gây ra chuyện nên về mời tới giúp đỡ.
Chỉ thấy nhà sư Tây Tạng kia mỉm cười, cũng không trả lời.
Ông già tóc bạc cười nói:
- Linh Trí thượng nhân là đại cao thủ trong Mật tông ở Tây Tạng, nếu động thủ với loại tiểu từ này thì còn gì là thân phận.
Rồi quay đầu cười nói với tên tùy tùng kia:
- Nhiều lắm là ngươi bị vương gia đánh gãy chân chứ làm sao mất mạng được?
Hán từ thấp nhỏ nói:
- Tiểu vương gia công phu cao hơn thằng tiểu tử kia, sợ cái gì?
Y thân thể thấp nhỏ nhưng tiếng nói vang rền như chuông. Mọi người bên cạnh giật nảy mình, ai cũng quay lại nhìn y, bị y đưa ánh mắt sáng quắc trừng mắt một cái lại đều vội vàng quay đấu đi, không dám nhìn nữa.
Ông già tóc bạc cười nói:
- Tiểu vương gia học được một thân công phu như thế mà không bộc lộ trước mặt mọi người há lại không uổng phí bấy nhiêu năm rèn luyện sao? Mà nếu có ai xông vào giúp đỡ, y nhất định cũng sẽ không thích.
Hán tử thấp nhỏ nói:
- Lương công, ngươi nói chưởng pháp của tiểu vương gia là công phu của môn phái nào?
Lần này thì y hạ giọng thì thào. Ông già tóc bạc cười khà khà nói:
- Bành lão đệ, ngươi muốn khảo xét lão ca ngươi chứ gì? Chưởng pháp của tiểu vương gia bay lượn linh động, hư thực biến hóa, quả thật rất không dễ. Nếu lão ca của ngươi không nhìn lầm thì ắt y đã học công phu với đạo sĩ phái Toàn Chân.
Mục Dịch trong lòng hoảng sợ:
- Gã thiếu niên hạ lưu này là người phái Toàn Chân à?.
Hán tử thấp nhỏ nói:
- Nhãn lực của Lương công hay lắm. Trước nay ngươi ở núi Trường Bạch tu tiên luyện thuốc, nghe nói rất ít khi tới Trung nguyên, mà với gia số võ học của các môn phái ở Trung nguyên lại có thể vừa nhìn là biết ngay, huynh đệ vô cùng khâm phục.
Ông già tóc bạc mỉm cười nói:
- Bành lão đệ nói đùa rồi.
Hán tử thấp nhỏ kia lại nói:
- Có điều đạo sĩ phái Toàn Chân người nào cũng cổ quái mà lại chịu tới dạy võ nghệ cho tiểu vương gia mới là chuyện lạ.
Ông già tóc bạc cười nói:
- Lục vương gia nhún mình với người dưới, mời ai mà không được? Như Bành lão đệ ngươi là hào kiệt tung hoành ở Sơn Đông Sơn Tây như thế này mà không phải cũng tới vương phủ sao?
Hán tử thấp nhỏ kia gật gật đầu.
Ông già tóc bạc nhìn hai người đánh nhau, thấy Quách Tĩnh chưởng pháp lại thay đổi, ra tay thong thả nhưng môn hộ lại giữ gìn nghiêm cẩn dị thường, tiểu vương gia mấy lần đánh vào đều bị chưởng pháp trầm mãnh chắc chắn của y hất ra, bèn hỏi hán tử thấp nhỏ:
- Ngươi thấy gia số võ công của gã tiểu tử kia là môn phái nào?
Người kia ngần ngừ một lúc rồi nói:
- Gã tiểu tử này võ công rất phức tạp, đường như không phải là do một sư phụ truyền cho.
Một người bên cạnh nói ngay:
- Bành trại chủ nói rất đúng, gã tiểu tử này là đồ đệ của Giang Nam thất quái.
Mục Dịch nhìn qua y, chỉ thấy người này khuôn mặt xanh gầy, trán có ba cái bướu thịt nhô lên, nghĩ thầm:
- Người này gọi y là Bành trại chủ, chẳng lẽ hán tử thấp nhỏ này chính là gã đại đạo Thiên thủ nhân đồ Bành Liên Hổ giết người không chớp mắt sao? Tên họ Giang Nam thất quái đã rất lâu không nghe nói tới, chẳng lẽ họ còn sống à?
Chương trước | Chương sau