XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 89 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 20 - Mở cuộc điều tra Đệ nhất lâu

↓↓

- Huynh đài muốn tại hạ nói chuyện gì bây giờ?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Nói chuyện Hoắc Hưu.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Huynh đài đã biết rất nhiều về lão này rồi kia mà?


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Tiểu đệ chỉ biết lão là một đại phú ông vừa cô độc, vừa cổ quái. Suốt đời lão rất ghét chuyện thù tiếp, nên cả những bộ hạ rất thân tín của lão cũng khó tìm được lão.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Chẳng những lão chán ghét sự thù tiếp mà còn chán ghét cả nữ nhân, nên đến bây giờ lão còn là con người cô độc.


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Nhưng con người bất luận là ai cũng có thị hiếu chẳng nhiều thì ít.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Thị hiếu duy nhất của lão là uống rượu. Chẳng những lão thích uống mà còn muốn cất giấu tất cả các thứ rượu có tiếng ở trong thiên hạ.


Hoa Mãn Lâu nói :


- Nghe nói võ công lão cũng không phải tầm thường.


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ chưa có dịp thấy lão thi triển võ công một cách chân chính nhưng có thể xác nhận khinh công, nội công và phép điểm huyệt của lão chẳng kém một người nào trong thiên hạ.


Hoa Mãn Lâu "Ủa" lên một tiếng.


Lục Tiểu Phụng lại nói :


- Lão còn luyện môn Đồng Tử Công. Theo chỗ tại hạ biết thì trên đời khó kiếm được mười người luyện đồng tử công một cách chân chính.


Hoa Mãn Lâu cười đáp :


- Muốn luyện công phu này phải hy sinh rất lớn. Nếu chẳng phải là người được trời phú tính ghét phụ nữ thì thực khó có thể chuyên tâm luyện môn này.


Lục Tiểu Phụng cười nói :


- Ai không biết chứ tại hạ thì nhất định chẳng bao giờ luyện môn công phu xúi quẩy đó. Dù có phải chặt đầu tại hạ cũng không luyện.


Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói :


- Nếu người ta cắt cái kia đi thì công tử sẽ luyện được.


Lục Tiểu Phụng cười ồ nói :


- Té ra huynh đài chẳng phải là người quân tử.


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Người nào đã ở với công tử thường xuyên thì dù là chân quân tử cũng biến thành tồi bại.


Cả hai người nổi lên tràng cười hô hố tựa hồ chẳng sợ gì bị người phát giác. Hai người cho là đã vào đây chẳng sớm thì muộn cũng bị phát giác. Hành động lén lút chỉ làm cho mất phong độ.


Lục Tiểu Phụng lại nói :


- Các bậc cố lão tương truyền người có hằng tâm luyện Đồng Tử Công nhất định bản lãnh sẽ cao thâm tuyệt vời.


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Đó là sự thực chứ không phải truyền thuyết. Công tử chịu luyện Đồng Tử Công thì khi luyện sang môn khác rất mau chóng.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Nhưng tự cổ chí kim, những tay có võ công chân chính cao thâm tuyệt đỉnh lại chẳng một ai luyện Đồng Tử Công. Huynh đài có biết tại sao không?


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Tiểu đệ không biết.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Vì người luyện Đồng Tử Công nhất định thành lão quang côn. Trong lòng lão quang côn nhất định có tật chẳng có nhiều thì ít. Trong lòng đã có tật thì nhất quyết võ công không đến chỗ tuyệt đỉnh được.


Hoa Mãn Lâu mỉm cười hỏi :


- Phải chăng vì thế mà công tử không luyện Đồng Tử Công?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ đã không luyện là không luyện, bất luận xẻo gì đi nữa cũng không luyện.


Hoa Mãn Lâu nói :


- Đáng tiếc cho công tử bất luận có luyện Đồng Tử Công hay không, bản lãnh cũng chẳng thể đến chỗ tuyệt đỉnh.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao vậy?


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Vì những điều có trở ngại cho việc luyện võ công tư đều ham mê muốn chết, tỷ như...


Lục Tiểu Phụng nói ngay :


- Tỷ như cờ bạc, rượu chè, can thiệp vào việc người ta.


Hoa Mãn Lâu nói :


- Còn một điều trọng yếu nữa là công tử không chán ghét phụ nữ.


Lục Tiểu Phụng cười rộ. Chàng phát hiện ra đã xuyên qua rừng cây và đến chân tòa tiểu lâu rồi.


Người khác đi đoạn đường này nhất định hồi hộp trong lòng, nhưng Lục Tiểu Phụng và Hoa Mãn Lâu vẫn ung dung lướt qua.


Đường nào cũng là đường, chỉ hơn nhau cách đi đường mà thôi. Bước đường của đời người cũng vậy.


Trên cánh cửa sơn đỏ đề một chữ lớn Đẩy


Lục Tiểu Phụng liền đẩy một cái. Cánh cửa mở ra.


Bất luận cửa nào cũng có thể đẩy ra được chỉ khác nhau ở chỗ mình có dám đẩy hay không mà thôi.


Phía trong cửa là một đường hẻm quanh co chật hẹp. Đi hết một quãng đến chỗ góc đường lại có chữ lớn Chuyển


Lục Tiểu Phụng liền chuyển hướng. Sau khi chuyển qua mấy khúc quanh hai người đi lên thạch đài. Trước mặt lại hiện ra chữ Đình


Lục Tiểu Phụng liền dừng lại.


Hoa Mãn Lâu dĩ nhiên cũng phải dừng theo, nhưng gã không nhịn được hỏi :


- Tại sao công tử đột nhiên dừng bước?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Vì trong này có chữ Đình


Hoa Mãn Lâu hỏi :


- Người ta bảo dừng là công tử dừng lại ư?


Lục Tiểu Phụng hỏi lại :


- Không dừng thì làm thế nào? Trong này có một trăm lẻ tám chỗ đặt cơ quan mai phục, huynh đài có biết ở những nơi nào không?


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Không biết. Ngay một chỗ cũng không hay.


Lục Tiểu Phụng cười hỏi :


- Sao huynh đài không đánh bạo đi nữa?


Hoa Mãn Lâu đáp :


- Tiếp tục đi về phía trước có thể đụng phải mai phục. Tại sao mình không đánh bạo dừng lại?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Phải lắm! Phải lắm! Họ bảo dừng là ta dừng. Họ muốn ta đi là ta đi.


Hoa Mãn Lâu thở dài nói :


- Dường như người ta bảo sao, công tử cũng theo lời. Thật là hiếm có!


Lục Tiểu Phụng nói :


- Mình đã ngoan ngoãn, người ta bảo sao làm vậy thì tội gì người ta còn đối nghịch với mình?


Hoa Mãn Lâu cũng không nhịn được bật cười nói :


- Bất luận công tử làm việc gì dường như cũng có biện pháp ly kỳ cổ quái của riêng mình. Nhưng tiểu đệ thủy chung không hiểu biện pháp của công tử là đúng hay sai trật.


Lục Tiểu Phụng chưa kịp trả lời, đột nhiên phát giác ra tấm thạch đài hai người đứng lên dần dần tụt xuống.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bức tranh không màu

Bức tranh không màu

Được 1 tháng, tin động trời nữa. Công ty của bố phá sản. Bố nợ chồng chất. Mẹ

30-06-2016
Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi

28-06-2016
Cái nắm tay siết

Cái nắm tay siết

Đã một thời gian rất dài San không gặp lại Nam, nhưng tình yêu trong San có vẻ chưa bao

24-06-2016
Thu về, tình tôi

Thu về, tình tôi

Em à, mình xa nhau bao mùa thu rồi em nhỉ? Mùa thu lá tìm về cội, lá vàng khẽ rụng trong

29-06-2016
Tự ti

Tự ti

Người ta hay nói mỗi lần tự ti hãy nhìn vào những người thuộc "cấp dưới" của mình

24-06-2016
Khó lắm...

Khó lắm...

Đã gần 10 giờ. Yên và Linh đang ngóng những chiếc xe tải. Từ sáng tới giờ kiếm

25-06-2016