Người bàng quang chung quanh không tin được có chuyện như vậy xảy ra.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Trong gầm trời này, liên tiếp tránh được Kim Bằng ba mươi chiêu mà không hoàn thủ, đại khái chỉ có một người.
Lục Tiểu Phụng.
Không phải Lục Tiểu Phụng đã chết rồi sao?
Bọn họ mỗi người trong đầu đang tự hỏi mình câu đó, bỗng nhiên, gã ăn mày sực nhớ ra, nhớ lúc bà lão đi vào nhà, có nói một câu.
_Ta là một người đã chết.
Gã ăn mày bỗng nhiên run rẩy cả người lên.
_Y ... y ... y là Lục Tiểu Phụng.
Bọn Triệu Hạt Tử nghe nói đều giật nãy mình lên.
Bà lão đang né qua né lại bỗng nhiên phi thân lên, trong không trung lộn liên tiếp bảy vòng, nói:
_Đúng vậy, ta là Lục Tiểu Phụng.
Bà lão vừa đáp xuống đất, hóa trang trên gương mặt đã bị cú lộn vừa rồi làm rớt ra.
Chàng đáp xuống đất, bèn biến thành rõ ràng là Lục Tiểu Phụng.
_Ngươi chưa chết sao?
Cung Tố Tố kinh ngạc hỏi.
_Dĩ nhiên là chưa chết. Lục Tiểu Phụng làm sao chết được? Y mà chết rồi, âm mưu của các ngươi sẽ được toại nguyện sao?
_Vậy ...
_Nhất định các ngươi muốn biết người chết là ai, có phải không?
Không ai trả lời, bởi vì quả thật ai ai cũng nghĩ vậy.
_Ta nói cho các ngươi nghe, chẳng có ai chết cả. Chỉ có người giả chết thôi.
_Giả chết?
_Người giả chết là Lão Thực Hòa Thượng.
Lục Tiểu Phụng nói:
_Ta nhờ Tư Không Trích Tinh hóa trang dùm, biến y thành ra ta, sau đó, băng trước ngực một thỏi sắt và một bao máu ...
_Các ngươi có nhớ cái buổi hoàng hôn đó bao vây tấn công ta không? Thật ra, cái
người bị bao vây là Lão Thực Hòa Thượng, còn ta đã sớm núp vào một bên quan sát các ngươi.
_Ta phát hiện ra ngươi, Sa đại hộ, sử đao pháp của Đông Dương Thần Phong, ta biết, các ngươi quả nhiên là một lũ ăn cướp ngoài biển giết người không chớp mắt.
_Bữa đó, Lão Thực Hòa Thượng cố ý né bên trái, nhảy bên phải, cuối cùng xông vào, đụng phải lười kiếm của Cung Bình. Cái bao máu vỡ tan máu tươi chảy ra, hoà thượng bèn lập tức vận Quy Tức Công lên ngã lăn đùng xuống.
_Hôm đó trời rất u ám, các ngươi dĩ nhiên nhìn không rõ lắm, không những vậy, các ngươi còn tin vào lưỡi kiếm của Cung Bình.
_Vì vậy nàng ta mới bị chết dưới lưỡi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết.
Sa đại hộ nói.
_Nàng ta chết, là vì quá tự tin, không những vậy, các ngươi thất bại, là vì cái tập quán của loài người.
Lục Tiểu Phụng nói:
_Có ai lại bồi thêm một nhát kiếm vào một người đã chết? Không có ai, vì vậy, hoà thượng giả chết mới được thành công.
_Ngươi đừng có đắc ý, Lục Tiểu Phụng.
Bà chủ nói:
_Tây Môn Xuy Tuyết và Ngưu Nhục Thang đang ở trong tay bọn ta.
_Thật vậy sao?
Ngoài cửa lại có tiếng người vọng vào.
Giọng nói ấy, dĩ nhiên là giọng nói đắc ý cực kỳ của Ngưu Nhục Thang.
Người trước giờ không thường hay nói chuyện là Tây Môn Xuy Tuyết, bỗng nhiên mở miệng:
_Nếu ta không cố ý trúng kế bị bắt giữ, bí mật của Kim Bằng còn tra cho ra được sao?
Không ai trả lời, bởi vì gương mặt người nào cũng xám xịt như đất sét, khó coi vô cùng.
_Tôi có một chuyện còn không rõ lắm.
Kim Bằng nói.
_Chuyện gì?
Lục Tiểu Phụng nói.
_Người đem vàng tráo đi có phải là ngươi?
_Phải.
_Một mình ngươi, làm sao tráo bao nhiêu đó vàng? ...
_Thật ra, ta cũng không thật sự tráo vàng đi đâu.
_Ta không hiểu.
_Rất đơn giản.
Lục Tiểu Phụng bước lại thỏi sắt đen sì để trên bàn, cầm thỏi sắt lên. Chàng đưa tay rút cây quạt ra, rạch một đường trên thỏi sắt.
Màu đen trên thỏi sắt bị rạch, lộ ra màu vàng sáng rực.
Mọi người ai cũng đớ mặt ra.
_Những thỏi vàng này.
Lục Tiểu Phụng nói.
_Chẳng qua chỉ bị thoa lên một lớp keo đen sì thế thôi.
_Nhưng chỉ có mình ngươi, làm sao thoa cho hết?
_Dĩ nhiên là không thể nào được.
Ngoài cửa lại có một giọng nói vọng vào.
Lần này, Lão Thực Hòa Thượng đã mặc lại y phục hoà thượng của y, Tư Không Trích Tinh cũng mặc lại bộ đồ tùy lúc tùy thời có thể chuẩn bị đi hái sao của y.
_Không có Lão Thực Hoà Thượng ta giúp cho, Lục Tiểu Phụng làm sao thoa cho hết bao nhiêu đó vàng?
_Ngươi đừng quên công lao của Tư Không Trích Tinh ta đây, không có ta, các ngươi hai người bốn bàn tay làm gì thoa cho hết bao nhiêu đó vàng.
Không ai nói gì nữa. Thật ra, còn ai nói được gì? Gian mưu đã bị bại lộ, còn có gì để nói bây giờ?
Chỉ còn một cách nói chuyện, đó là dùng sinh mệnh, dùng máu tươi ra biểu thần cơn tức giận phẫn nộ.
Vì vậy, Kim Bằng bỗng rút kiếm ra, đâm tới Lục Tiểu Phụng.
Sa đại hộ và Triệu Hạt Tử xông tới Tây Môn Xuy Tuyết.
Bà chủ xông tới Ngưu Nhục Thang.
Cung Tố Tố xông tới Tư Không Trích Tinh.
Gã ăn mày thì xông lại chỗ Bách Lý Trường Thanh đang bị trói.
Trong đám đó, có hy vọng đắc thủ nhất là gã ăn mày.
Bởi vì Bách Lý Trường Thanh là người không có sức để kháng cự.
Có điều, gã ăn mày lầm to.
Bao nhiêu dây nhợ trói trên người Bách Lý Trường Thanh, bỗng nhiên đứt thành nhiều khúc, còn tay quyền của lão, chính ngay lúc gã ăn mày tưởng đắc thủ rồi, đã
đánh ra trúng vào ngực của y.
Gã ăn mày té xuống, lúc ngã xuống rồi, còn nghe Bách Lý Trường Thanh nói:
_Lục Tiểu Phụng lúc tránh né thế công của Kim Bằng, đã dùng nội lực bức đoạn dây thừng trói người của ta.
Trận đại chiến đó, chỉ trong chốc lát đã kết thúc.
Bởi vì, trên vòm trời này, còn ai địch cho nổi Lục Tiểu Phụng và Tây Môn Xuy Tuyết? Càng có ai có thể địch lại hai người liên thủ nhau? Huống gì, bên cạnh còn có Tư Không Trích Tinh và Lão Thực Hòa Thượng?
Không những vậy, tà, rốt cuộc cũng không thắng nổi chính.
Sáng sớm, trời có sương mù.
Sáng hôm nay, trời đẹp ở Hoàng Thạch Trấn, không có gió.
Không có gió thổi cát bay mù mịt đầy trời.
Đại khái, ngay cả gió cũng biết được phong ba ở Hoàng Thạch Trấn đã bị dẹp yên ổn.
Mặt trời dần dần nhô lên.
Tia sáng mặt trời chiếu trên những thỏi vàng lấp lánh rực rỡ.
Bách Lý Trường Thanh đang cười khoái trá nhìn bọn tiêu sư chất vàng vào trong rương.
Trong bọn tiêu sư có một người quay đầu lại hỏi Bách Lý Trường Thanh:
Chương trước