Teya Salat
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 38 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 20 - Kiếm thần mỉn cười (Hết)

↓↓

_Gặp Lão Thực Hòa Thượng rồi, tôi bèn nói ngay: Hòa Thượng, cởi y phục của ông trần trụi ra. Các người có biết, Lão Thực Hòa Thượng nghe nói vậy phản ứng sẽ ra sao?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


_Y nhất định sẽ giật nãy mình lên.


Ngưu Nhục Thang nói.


_Không đúng. Y tỉnh bơ cởi bỏ hết y phục ra, sau đó nói với tôi: Sắc là không, không tức là sắc. Không ngờ rằng Lục Tiểu Phụng cũng nhìn phá được cỏi đời trần tục, đòi mặc đồ hoà thượng đi tu. Các người nghĩ có tức mình không?


_Không tức mình.


Ngưu Nhục Thang nói.


_Sao? Tại sao không tức mình?


_Bởi vì anh muốn y đi chết thế dùm anh, y nói móc anh vài câu, có gì là tức mình?


Lục Tiểu Phụng bỗng nhiên nhìn lom lom vào Ngưu Nhục Thang.


_Anh nhìn gì vậy?


_Tôi bỗng phát hiện ra, tự nhiên cô biến thành người hiểu biết người ta quá, vì vậy


tôi phải nhìn nhìn xem cô có phải thật là Ngưu Nhục Thang không.


_Anh đoán thử xem.


_Khó nói quá, nhất là Tư Không Trích Tinh đã ở cùng chung một chỗ với cô.


Lúc này, người ít nói nhất là Tây Môn Xuy Tuyết bỗng mở miệng:


_Tôi hiểu rồi.


_Ông hiểu gì?


_Bọn họ cho rằng ông đã chết, phòng bị lỏng lẻo ra, ông bèn núp trong bóng tối điều tra âm mưu của bọn họ.


_Quả thật ông đã hiểu rồi.


_Vậy thì ai là người chủ mưu?


Ngưu Nhục Thang hỏi.


_Bây giờ tôi đem mọi người lại xem âm mưu của bọn họ đây.


o O o


Giữa đại sảnh nhà Sa đại hộ.


Cây cột lớn giữa đại sảnh bó một người, một người đầu tóc xỏa tung, trên người không biết bao nhiêu là vết thương.


Người này hiển nhiên đã trải qua một trận chiến đấu ác liệt, sau đó bị bắt trói lại.


Người này chính là tổng tiêu đầu Trung Nguyên tiêu cuộc, đệ nhất tiêu cuộc trong mười ba tỉnh nam bắc tên là Bách Lý Trường Thanh.


Không khí trong đại sảnh rất ngột ngạt.


Bách Lý Trường Thanh còn đang thở hồng hộc, hai mắt trừng trừng giận dữ.


Sa đại hộ đang chắp tay sau lưng đi lòng vòng.


Cung Tố Tố, bà chủ ngồi yên trên ghế bất động.


Gã ăn mày và Triệu Hạt Tử thì người này nhìn người kia, không ai nói một lời nào.


Không khí ngột ngạt làm cho người ta không thở được.


Người chịu không nổi nhất, là Triệu Hạt Tử, y bỗng đứng phắt dậy, lớn tiếng nói:


_Tại sao Kim lão đại còn để lão ta sống ở đây?


Sa đại hộ xoay người lại nhìn Triệu Hạt Tử nói:


_Kim lão đại làm như vậy, là có lý do của ông ta.


_Đúng vậy, ta có đạo lý của ta.


Kim Bằng từ trong nhà đi ra, y mặc trên người một bộ y phục rất hoa lệ.


Y phục của Kim Bằng hoa lệ muốn chói mắt người ta, nhưng gương mặt của y lại thâm trầm đến độ làm người ta không dám nhìn thêm lần thứ hai. Y nói:


_Các ngươi có biết tại sao ta còn để lão ta sống không?


Y trừng cặp mắt nhìn Bách Lý Trường Thanh một cách tức giận. Bách Lý Trường


Thanh cũng trừng cặp mắt nhìn y tức giận.


_Ta phí bao nhiêu tâm huyết, an bày một kế hoạch thiên y vô phùng như vậy.


Ánh mắt của Kim Bằng đi từ Bách Lý Trường Thanh qua những người ở sảnh đường. Y nói:


_Chúng ta giết bao nhiêu người, mới thế được vào hết Hoàng Thạch Trấn, vậy mà bây giờ công lao thành ra chẳng được gì, các ngươi có biết tại sao không?


Không ai trả lời, bởi vì không ai biết tại sao, thậm chí Kim Bằng đang nói gì, bọn họ cũng không rõ lắm.


Vì vậy, Kim Bằng đành phải đem bọn họ ra khỏi đại sảnh, tới chỗ mấy xe bảo tiêu đang đậu.


_Mở ra.


Kim Bằng ra lệnh.


Những rương đồ trong xe bị đập phá ra.


Đáng lý ra là những thỏi vàng sáng rực, bây giờ chẳng còn thấy đâu. Tất cả đều biến thành những thỏi sắt đen sì vô giá trị.


Mọi người đều về lại sảnh đường.


Không khí trong sảnh đường lại càng ngột ngạt. Lần này không những ai ai cũng ngạt thở, mà ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.


Mọi người đều cúi đầu nhìn lom lom vào thỏi sắt đen sì Kim Bằng vừa bước vào đặt lên bàn.


Sau đó, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào gương mặt của Kim Bằng.


_Điều này chứng tỏ rằng, trong bọn chúng ta, có một người đã tiết lộ bí mật.


_Trong bọn chúng ta còn có gian tế sao?


Sa đại hộ hỏi.


_Ai?


Bà chủ hỏi.


Bà chủ lại trừng mắt như đổ lửa về hướng Triệu Hạt Tử.


Triệu Hạt Tử giật nãy mình lên, cũng nhìn chăm chú lại vào bà chủ, sau đó, y bỗng nhìn về gã ăn mày.


Gã ăn mày nhìn về hướng Cung Tố Tố.


Cung Tố Tố nhìn ông chủ tiệm tạp hóa, ông chủ nhìn bà chủ.


Bọn họ đang nhìn nhau.


Không khí lại càng căng thẳng vô cùng.


Kim Bằng đứng dậy, nói:


_Bây giờ chuyện quan trọng nhất, cũng chẳng phải là tìm cho ra ai là gian tế.


Y vừa nói vừa đi về hướng Bách Lý Trường Thanh:


_Chuyện quan trọng nhất là, tra xét cho ra vàng đang bị tráo đi đâu.


Y bỗng nhiên chụp lấy đầu tóc của Bách Lý Trường Thanh, nói:


_Bây giờ chắc ngươi biết tại sao ta còn để ngươi sống sót lại đây phải không?


Bách Lý Trường Thanh ngẩng đầu lên, nhìn Kim Bằng, bỗng nhiên nhổ một bãi nước miếng có lẫn máu về phía y đứng, nổi giận nói:


_Phủ.


_Phủ hay lắm.


Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa.


Mọi người đưa ánh mắt đổ xô về gương mặt người mới nói đó.


Không ai nhận ra người đó là ai.


Bởi vì bà ta là một bà lão.


Bà lão lại mở miệng nói:


_Nếu ngươi cho rằng có người nào sẽ tin vào lời nói của ngươi, ngươi gặp phải quỹ ban ngày ban mặt đó.


_Ngươi là ai?


Kim Bằng tức giận hỏi.


_Ta? Ta là một người đã chết.


_Nói bậy.


Kim Bằng bay người lên, công ra một chưởng tới bà lão. Bà lão nhẹ nhàng bay lên né, bà ta nói:


_Ngươi không hỏi rõ ràng ta là ai rồi động thủ cũng không muộn sao, lỡ chuốc phải khổ thì làm sao?


Kim Bằng chẳng thèm nghe, chưởng đánh ra như gió, chiêu nào chiêu nấy đều là sát thủ trí mệnh.


Bà lão chỉ mỉm cười né qua né lại, chẳng hoàn thủ chiêu nào.

Chương trước

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Hạnh phúc là...!?

Hạnh phúc là...!?

Hạnh phúc của nó, đến bây giờ vẫn chẳng thẻ kể hết được, thế nên làm sao phải

27-06-2016
Về một điều ước

Về một điều ước

Tấm lòng người mẹ không đủ chỗ cho thằng con năm tuổi. Trời còn có những khi nổi

29-06-2016
Đi tìm vai chính

Đi tìm vai chính

 Tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng ngoài cảnh quay của một bộ phim có hai nhân vật

24-06-2016
Anh hai

Anh hai

Bây giờ, khi đã lớn tôi mới hiểu rõ cảm giác muốn về với thời ấu thờ, về với

24-06-2016
Tên con là Mạn Châu

Tên con là Mạn Châu

Vị bác sĩ trực tiếp đỡ đẻ cùng ê kíp hôm đó không ai kiềm được nước

25-06-2016
Ba phút

Ba phút

Thế đấy, với một tình bạn như thế, người ta cũng chỉ cần ba phút để làm lành

28-06-2016