Polly po-cket
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 141 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 19 - Nụ Cười Thần Bí Của Bà Lão

↓↓

- Bọn họ? Bọn họ bây giờ có nguy hiểm gì? Bọn họ còn đang ăn cho no, uống cho say, làm gì có nguy hiểm đâu ra?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vậy ...


Lão già không biết nói gì.


- Chúng ta đi cứu người thôi.


Bà lão nói.


- Không phải bà mới nói bọn họ có nguy hiểm gì đâu sao?


- Tôi không nói bọn họ, tôi nói người khác.


- Người khác, người khác là ai?


- Chẳng là ai, là Tây Môn Xuy Tuyết.


- Y? Bà biết y ở đâu?


- Dĩ nhiên là biết, nếy không còn nói đi cứu ai?


- Tại sao bà lại cho là y cần được cứu?


- Bởi vì y không có trong lều, không những vậy, tôi xem bọn Sa đại hộ đắc ý cực kỳ, nếu Tây Môn Xuy Tuyết còn ở đâu đó, làm sao bọn họ còn khoái trá như vậy?


- Tại sao bà lại muốn đi cứu Tây Môn Xuy Tuyết?


- Tôi đã nói rồi, y là tiểu bằng hữu của tôi.


- Tiểu bằng hữu là đi cứu sao?


- Bởi vì cái vị tiểu bằng hữu này có thể giúp chúng ta làm rất nhiều chuyện. Ví dụ như đi xem thử trong xe là đá cục, hay là vàng ròng.


- Vậy thì sao chúng ta không mau mau đi cho rồi?


Lão già còn chưa nói xong, người đã vọt ra.


Có điều, lão ta còn chưa đi đâu được, bởi vì cổ áo của lão ta bị bà lão chụp lại.


- Bà làm gì thế?


- Câu nói đó phải là do tôi hỏi mới đúng. Ông tính làm gì vậy?


- Đi cứu người mà.


- Cứu người? Cứu người đi hướng này.


Đêm, đêm không có ánh trăng.


Phòng giam vốn rất u ám nặng nề, trong một đêm như vậy, lại càng lộ vẻ âm u, lão già bất giác chau mày lại, bà lão cũng bất giác chau mày lại.


- Tại sao bà chau mày?


Lão già hỏi.


- Tại ông chau mày chứ sao.


- Tôi chau mày với bà chau mày liên quan với nhau sao?


- Dĩ nhiên là vậy.


- Quan hệ ra sao?


- Bởi vì ông chau mày bộ điệu giống một người.


- Đúng vậy.


- Ai?


- Lục Tiểu Phụng.


- Thật sao? Tôi mà giống Lục Tiểu Phụng?


- Đúng vậy, chẳng qua có chút mày bạc tóc bạc thôi, cũng có thể là, một gã Lục


Tiểu Phụng đầu tóc bù xù mặt mày lem nhem thế thôi.


Lão già bật cười, lão ta cảm thấy rất đắc ý:


- Chỉ cần giống Lục Tiểu Phụng, ai thèm đến tóc tai bạc trắng làm gì.


Lão ta bỗng thở ra nói:


- Chỉ tiếc là ...


- Chỉ tiếc là Lục Tiểu Phụng đã chết rồi?


- Đấy chỉ là một chuyện.


- Còn chuyện kia?


- Chỉ tiếc là chúng ta còn có chuyện phải làm, không thì tôi còn muốn mời bà ăn một bữa cơm no nê.


- Tại sao?


- Bởi vì, trước giờ chưa có ai nói tôi giống Lục Tiểu Phụng.


- Giống Lục Tiểu Phụng thì có gì hay? Còn có người kêu Lục Tiểu Phụng là Lục Tiểu Kê đấy.


Bà lão nói:


- Không những vậy, Lục Tiểu Phụng đã chết rồi, nói ông giống một người chết, có gì là hay ho?


Lão già không nói gì nữa, lão ta lẳng lặng đi về hướng phòng giam.


Nhưng lại bị bà lão giật ngược lại.


- Bà làm gì đó?


- Ông tính làm gì vậy?


Bà lão hỏi ngược lại.


- Không phải chúng ta đi cứu người sao? Lục Tiểu Phụng đã chết rồi, cũng không nên kéo Tây Môn Xuy Tuyết chết theo phải không?


- Tôi bỗng cảm thấy có một chuyện còn trọng yếu hơn cả cứu Tây Môn Xuy Tuyết.


Ịôi làm xong chuyện này, đi cứu Tây Môn Xuy Tuyết cũng không muộn.


- Chuyện gì?


Bà lão không trả lời, chỉ nở một nụ cười thật thần bí.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vụ cá cược tình yêu

Vụ cá cược tình yêu

"Nếu tình cảm mà dành cho nàng là thật, thì những chuyện linh tinh kia có đáng gì. Có

25-06-2016
Ăn vạ cuộc đời

Ăn vạ cuộc đời

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước

24-06-2016
Dù là gió thoảng

Dù là gió thoảng

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế

01-07-2016
Bánh giò

Bánh giò

Bánh giò sẽ mãi là người bạn đồng hành cùng con cho tới cuối đời. *** Lê đôi

23-06-2016