Polly po-cket
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 113 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 19 - Nụ Cười Thần Bí Của Bà Lão

↓↓

- Các ngươi yên tâm, cái nhà lao đó, quỹ còn thoát ra không nổi, huống gì một gã

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tây Môn Xuy Tuyết?


Cung Tố Tố nhìn mọi người nói:


- Các ngươi chỉ ham tiền, chẳng thèm kiếm phổ, vậy thì chuyện của Tây Môn Xuy


Tuyết, để cho ta lo liệu vậy.


- Có điều ...


Sa đại hộ muốn nói mà ngừng lại.


- Ngươi sợ hắn bay ra khỏi nhà lao của ta sao? Ngươi cứ yên tâm, chuyện đấy có ta lo.


- Tại sao lại để cho bà lo? Chuyện này mọi người ai ai cũng phải lo.


Gã ăn mày ba chân bốn cẳng chạy vào nói câu đó.


- Ngươi biết chúng ta đang nói chuyện gì không?


- Chuyện gì?


- Chuyện chúng ta đã nói đi nói lại rồi đó!


- Bọn họ lại rồi sao?


Gã ăn mày gật đầu, nói:


- Bọn họ đã lại.


Bọn họ? Bọn họ là ai?


o O o


Lão già hình như rất quen thuộc với đường xá trong Hoàng Thạch Trấn, lão ta cố ý đi quẹo qua bên này, lách qua bên kia, đi đến tận đầu bên kia của Hoàng Thạch Trấn, vừa đúng lúc mặt trời lặn xuống.


- Bà xem, tôi nói có sai đâu?


Lão già nhìn mặt trời lặn nói:


- Tôi đã nói đến Hoàng Thạch Trấn là đúng hoàng hôn, có phải gạt bà đâu?


- Điều đó ông chẳng gạt tôi, có điều ông gạt tôi chuyện khác.


Lão bà nói.


- Chuyện khác? Tôi gạt bà chuyện gì?


- Ông gạt tôi đi qua đi lại oan uổng hết cả nửa ngày trời.


- Vậy thì tôi chẳng phải gạt bà.


Lão già nói:


- Tôi đã nói với bà rồi, đến Hoàng Thạch Trấn là vừa đúng hoàng hôn, bà nói phải là lúc trời đang giữa trưa kia.


o O o


Cờ hiệu của Trung Nguyên tiêu cuộc, nghinh theo gió chiều, bay phần phật.


Bách Lý Trường Thanh ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, hai mắt loang loáng rất có thần.


- Kim Bằng, phía trước có phải là Hoàng Thạch Trấn ngươi đã nói qua đó không?


- Đúng vậy.


- Tuyệt đối an toàn phải không?


- Chúng ta cứ ba tháng lại qua đó tra xét một lần, cả trấn ai ai cũng là dân sinh trưởng ở đây, trừ một gã tên là Sa đại hộ.


- Sa đại hộ?


- Sa đại hộ là dân bị đày lại đây, bỗng nhiên đào đâu ra được vàng trong một cái núi nhỏ, bèn định cư lại, bởi vì y có tiền, cho nên ngẫu nhiên cũng có lúc thu lưu mấy tên vong mệnh côn đồ.


- Chẳng qua, vũ công mấy tên côn đồ đó, chúng ta chỉ cần đưa ngón tay ra, là đánh ngã hết cả bọn.


- Nếu vậy thì tối nay chúng ta sẽ được ngủ ngon một bữa.


- Tôi cũng nghĩ vậy.


- Bà cũng nghĩ gì?


Lão già hỏi.


- Tôi nghĩ, nếu bọn họ nói ngủ ngon được một giấc, thì chỉ có một chuyện có thể xảy ra.


Bà lão nói.


- Chuyện gì?


- Người chết là ngủ ngon nhất.


- Tại sao bọn họ lại chết đi?


- Đem theo bao nhiêu đó tiền, đến một nơi như Hoàng Thạch Trấn, ngoài mặt có vẻ yên tĩnh, bên trong thì sóng gió ba đào thế, không phải là đi tìm chết sao?


- Sao bà biết bọn họ đem theo tiền bạc?


- Ông không thấy vết xe lún trên mặt đất sao? Ông xem lún xuống bao nhiêu? Chỉ sợ bọn họ đem theo toàn là vàng ròng.


- Tôi xem không phải đâu.


- Sao?


- Nếu đem theo vàng ròng, sao chỉ có bao nhiêu đó người?


- Vậy thì ông đoán thử xem họ đem theo gì?


- Đá cục.


- Đá cục?


- Đúng vậy, đá cục.


- Sao ông biết?


- Đoán thôi. Tôi xem trong xe bọn họ chỉ có chứa toàn đá cục thôi, chỉ có đầy là đá, bọn họ mới cả gan đi vào Hoàng Thạch Trấn như vậy.


- Ông biết mấy người đó là ai không?


- Ai?


- Tổng tiêu đầu của bọn họ là Bách Lý Trường Thanh, phó tổng tiêu đầu Kim Bằng,


Nga Mi nữ hiệp Tư Đồ Phong, Tư Đồ Oanh, Tư Đồ Yến, Thanh Thành kiếm Huyền Đạo Tử.


- Thật sao?


- Tôi có nhìn lầm bao giờ?


- Nếu vậy bọn họ đem theo vàng rồi.


- Tôi không biết.


- Tôi biết, cách tốt nhất là lại xem thử ra sao.


Gian nhà của Sa đại hộ đèn đuốc huy hoàng.


Đối với Sa đại hộ mà nói, hôm nay là ngày lớn nhất trong đời y.


Được chiêu đải tổng tiêu đầu của một tiêu cuộc lớn nhất mười ba tỉnh nam bắc, là một chuyện mong ước còn không được.


Vì vậy, ngoài chuyện phân phó nhà bếp chuẩn bị món ăn ngon ra, y còn ra đứng trước cửa tự mình cung nghinh đại giá Bách Lý Trường Thanh.


Không những là y, bao nhiêu người ở Hoàng Thạch trấn này đều tụ tập ở đây chờ đợi.


Trên mặt của mỗi người đều hiện rõ vẻ tươi cười đắc ý.


Bởi vì, đó chính là lúc gã ăn mày nói:


- Bọn họ đã lại.


Bọn họ, dĩ nhiên là những người trong Trung Nguyên tiêu cuộc.


Thật ra, nói cho đúng thêm một chút nữa, bọn họ mà gã ăn mày nói đây, phải nên bao gồm những cổ xe chứa đầy vàng bạc trong đó.


Vàng bạc xài cả tám chục đời cũng không hết.


- Bọn họ vào nhà Sa đại hộ rồi.


Lão già nói.


- Ồ, cá đã lọt vào lưới.


- Làm sao đây?


- Làm sao? Coi hỷ kịch chứ còn sao nữa.


- Giờ phút này còn coi hỷ kịch?


- Nếu không, ông còn muốn làm gì?


- Đi cứu người chứ làm gì.


- Cứu người? Cứu ai?


- Cứu bọn họ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Rơi tự do

Rơi tự do

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện " Chuyện đời sinh viên") Tôi đang thích

24-06-2016
Sẽ không để em xa anh

Sẽ không để em xa anh

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó

01-07-2016
Hai con người

Hai con người

Hai con người, hai dòng suy nghĩ, tưởng rằng khác biệt nào ngờ trùng ngay tại một

23-06-2016
Thư tình viết muộn

Thư tình viết muộn

Sống với nhau hơn 60 năm, "sáu mươi năm cuộc đời" được 14 mặt con mà mình chưa bao

30-06-2016
Nợ anh lời xin lỗi

Nợ anh lời xin lỗi

Rất lâu về sau này, lời xin lỗi năm ấy tôi cũng không dám thốt ra. Mà anh cũng không

24-06-2016
Ngốc nghếch yêu

Ngốc nghếch yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Đón nắng xuân về

Đón nắng xuân về

Nắng xuân về sưởi ấm những vui buồn, dang dở trong mỗi con người. *** Những cơn

23-06-2016
Cứ để nó mưa đi!

Cứ để nó mưa đi!

"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng

23-06-2016