Old school Swatch Watches
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 24 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 18 - Tiệc Không Phải Là Tiệc Có Hảo Ý

↓↓
Nếu muốn biết trong giang hồ ai là người không biết lễ mạo, câu trả lời sẽ rất là đơn giản: Tây Môn Xuy Tuyết.


Một người trước giờ không muốn mở miệng, dĩ nhiên là không biết nói những lời khách sáo.


Vì vậy nếu nói một cách nghiêm chỉnh, chỉ cần hiểu rõ con người của Tây Môn Xuy Tuyết, không ai sẽ cho y là một người không biết lễ mạo.


Do đó, trong giang hồ, chỉ còn lại một người duy nhất không biết lễ mạo.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đó là Ngưu Nhục Thang.


Không những nàng ta không biết lễ mạo, mà còn không đếm xỉa gì đến lễ mạo.


Bởi vì nàng ta vừa gặp Cung Tố Tố, lập tức đã dở giọng hạch hỏi người ta ra nói:


- Ngươi biết nguyên nhân cái chết của Lục Tiểu Phụng?


Nếu muốn nói người nào có hàm dưỡng nhất trong giang hồ, phải kể tới Cung Tố Tố trong đó.


Bởi vì Cung Tố nghe Ngưu Nhục Thang hỏi vậy, mà không thấy bà ta tức giận gì, mặt mày cũng không thay đổi, biểu tình vẫn lãnh đạm cao quý như lúc nào.


Bà ta chỉ thở ra một hơi dài nói:


- Một người giỏi giang như vậy, tại sao lại phải bị chết yểu?


- Ai giết y?


Ngưu Nhục Thang hỏi.


Cung Tố Tố lại thở ra một hơi dài nói:


- Lục Tiểu Phụng là người tôi rất ngưỡng mộ, bây giờ lại chết ở Hoàng Thạch Trấn này, làm tôi đau lòng không tả được.


- Nói đến chuyện đau lòng, người đau lòng nhất phải là tôi mới đúng.


Ngưu Nhục Thang nói.


- Tại sao?


- Không lẽ bà không biết liên hệ giữa tôi và y?


Ngưu Nhục Thang nói:


- Bà mau mau nói cho tôi biết, ai giết y? Tôi nhất định sẽ báo thù cho y.


- Ai giết y? Ai mà giết được Lục Tiểu Phụng? Giết được Lục Tiểu Phụng, chỉ có người thân nhất của y, là người y không hề đề phòng đến.


- Là ai?


- Cô sẽ biết ngay bây giờ. Tôi đã sai người đem những người đó lại, bọn họ còn chưa lại, tại sao mình không uống vài ly rượu, đưa tiễn anh linh của Lục đại hiệp?


Cung Tố Tố lại thở ra một hơi dài, nâng ly lên, uống cạn một hơi.


Ngưu Nhục Thang cũng nâng ly lên uống cạn một hơi.


Ngay cả Tây Môn Xuy Tuyết cũng dùng động tác nhanh nhẹn ít khi thấy y làm, ực một hơi cạn ly rượu. Uống xong, y bỏ ly rượu xuống bàn.


Lúc này, bàn tay phải y đang cầm ly rượu.


Lúc này, động tác của y là bỏ ly rượu xuống mặt bàn.


Lúc này, tấm màn phía sau lưng y bỗng bay ra một người.


Một người trong tay cầm một thanh kiếm, một người đàn bà.


Trong khoảnh khắc lúc Tây Môn Xuy Tuyết bỏ ly rượu xuống bàn, chính là lúc đâm lén y tốt nhất, bởi vì y vừa mới uống rượu xong, sức chú ý còn chưa tập trung, không những vậy còn đang bỏ ly xuống, bàn tay phải động tác còn đang lỏng lẻo.


Người đàn bà này tựa hồ đã tính đúng vào chuyện chỉ đánh một phát là trúng.


Nàng ta lầm.


Nếu Tây Môn Xuy Tuyết dễ dàng bị đâm trúng như vậy, y đã không phải là Tây Môn Xuy Tuyết từ lâu, y đã là một người chết.


Người chết không biết cử động, Tây Môn Xuy Tuyết biết.


Thân hình của Tây Môn Xuy Tuyết, chỉ cần dựa vào cái sức đặt ly rượu xuống, đã hướng về bên phải tà tà bay ra.


Người đàn bà hành thích y đâm một nhát không trúng, chẳng thèm đuổi theo, nàng ta đứng đó, đứng ngay giữa sảnh đường, đối diện với Tây Môn Xuy Tuyết.


Tây Môn Xuy Tuyết vẫn đứng lạnh lùng ở đó, nhìn nàng ta với cặp mắt như không nhìn thấy gì cả.


Cung Tố Tố đứng dậy, lớn tiếng la mắng:


- Cung Bình, ngươi tính làm gì thế?


- Tôi nghe Tây Môn Xuy Tuyết kiếm thuật đã luyện đến mức độ không dùng kiếm, tôi muốn lãnh giáo một phen.


- Hừ, ta xem ngươi không muốn sống nữa thì phải.


Ngưu Nhục Thang nói.


Cung Bình chẳng thèm nhìn Ngưu Nhục Thang đến nửa con mắt, cặp mắt nhìn đăm đăm vào Tây Môn Xuy Tuyết, nói:


- Rút kiếm đi thôi.


- Ta xem ngươi quả thật hết muốn sống rồi.


Ngưu Nhục Thang nói:


- Ngươi dám khiêu khích Tây Môn Xuy Tuyết rút kiếm? Ngươi có biết hậu quả sau


khi y rút kiếm ra không?


Cung Bình vẫn không thèm để ý đến nàng ta.


Ngưu Nhục Thang lại nói:


- Ngươi chết chắc rồi.


Cung Bình cười nhạt nói:


- Chuyện nào cũng có ngoại lệ của nó.


Nói xong câu đó, nàng ta đâm ra liên tiếp hai mươi bốn chiêu kiếm.


Thân hình của Tây Môn Xuy Tuyết liên tiếp biến đổi hai mươi bốn tư thế, sau đó, ánh kiếm lóe lên một cái.


Không ai thấy Tây Môn Xuy Tuyết rút kiếm ra sao, cũng chẳng ai thấy Tây Môn Xuy Tuyết đâm vào Cung Bình như thế nào, bọn họ thấy chỉ là một ánh kiếm lóe lên.


Sau đó, Cung Bình ngã gục xuống.


o O o


Cung Bình ngã xuống đất kêu lên một tiếng, tiếp theo đó là tiếng cười của Sa đại hộ.


- Hảo kiếm pháp.


Sa đại hộ vừa vỗ tay, vừa bước từ ngoài vào.


- Tây Môn Xuy Tuyết đã đạt đến mức độ không dùng kiếm, quả thật danh bất hư truyền.


Phía sau Sa đại hộ, còn có bà chủ, ông chủ tiệm tạp hóa, và gã ăn mày Hoàng Tiểu Trùng.


Ông chủ tiệm tạp hóa nhìn Tây Môn Xuy Tuyết và Ngưu Nhục Thang, nói:


- Thật ra, ta đã biết hung thủ là ai từ lâu.


- Là ai?


Ngưu Nhục Thang hỏi.


Ông chủ cười cười không trả lời, người trả lời là bà chủ:


- Thật ra y chẳng biết ai là hung thủ.


- Làm sao bà biết là tôi không biết ai là hung thủ?


- Ông mà biết, ông còn không nói ra ngay?


- Nói ra ngay? Nói ra ngay, làm sao tôi còn sống nhăn tới bây giờ?


Gã ăn mày bây giờ bỗng xen vào:


- Ông không sợ hung thủ giết ông bịt miệng sao?


- Giết ta bịt miệng? Như vậy y không sợ bị bại lộ ra sao?


- Rốt cuộc ai là hung thủ?


Ngưu Nhục Thang hỏi rà tới.


- Hung thủ rất có nhiều người.


Câu nói ấy ở ngoài cửa vọng vào.


- Tại sao?


Gã ăn mày hỏi Triệu Hạt Tử là người đang bước vào.


- Tại sao? Hung thủ càng nhiều, tiệm quan tài của ta càng làm ăn thịnh vượng thêm, ha ha ha ha.


Gương mặt lạnh lẽo của Tây Môn Xuy Tuyết bỗng nhiên thoáng qua một nụ cười nhạt, y mở miệng ra nói, không những vậy còn nói không ít:


- Hung thủ có rất nhiều người.


Một câu nói như vậy, dĩ nhiên là làm cho mọi người nghe muốn giật nãy mình lên.


Vì vậy, ngay cả Ngưu Nhục Thang cũng cùng một bọn, đứng ngớ mặt ra ở đó, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về Tây Môn Xuy Tuyết.


Ngưu Nhục Thanh nhịn không nổi cất tiếng hỏi:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Thu không anh

Thu không anh

"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc

01-07-2016
Đi theo lời của gió

Đi theo lời của gió

Đoàn tàu chạy qua một đồng cỏ rộng mênh mông. Những con bò lững thững nhai những

24-06-2016
Những mùa hè xanh

Những mùa hè xanh

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba

25-06-2016
Chỉ là em giấu đi

Chỉ là em giấu đi

(truyenngan. com. vn - Tham gia bài viết cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Căn nhà trọ ma ám

Căn nhà trọ ma ám

(khotruyenhay.gq) Tôi sợ quá đạp cửa chạy tót vô phòng, tôi lay hai thằng bạn đang ngủ

28-06-2016
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Tùng vừa hoàn tất thủ tục mua vé tàu đi Huế. Những hành khách xếp hàng phía sau tiếp

27-06-2016
Cà phê sữa

Cà phê sữa

Cà phê sữa dễ thưởng thức, uống một lần như đã quen, sau đó dần cảm nhận, mới

25-06-2016
Ngôi nhà hoa vàng

Ngôi nhà hoa vàng

Trước kia, trong mảnh vườn đó và ở hiên ngôi nhà được trồng rất nhiều hoa cánh

24-06-2016