XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 97 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 18 - Người Hồ Đồ Với Truyện Hồ Đồ

↓↓

Tây Môn Xuy Tuyết và Tôn Tú Chân đang đi theo khe luống hoa tiến lại ngó thấy chàng không khỏi giật mình .

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng chẳng chào hỏi cũng không nói nửa lời cứ lướt quá mặt hai người mà chạy , dường như bị ai đuổi bắt .


Tôn Tú Chân nhìn thấy Âu Dương Tình ngồi tựa lan can không nhịn được hỏi : - Phải chăng tiểu muội trêu tức cho y chạy đi ?


Âu Dương Tình mỉm cười lắc đầu . Nụ cười của nàng rất ngọt ngào . Bất luận là ai cũng không thể giận nàng được .


Tôn Tú Chân lại hỏi :


- Phải chăng cô nương khinh thường gã ? Âu Dương Tình mỉm cười đáp :


- Con người như gã chẳng cần ai khi phụ mà cghính gã tự khinh phụ mình . Tôn Tú Chân ngắm nghía nàng từ đầu xuống đến gót chân rồicười nói : - Dường như tiểu muội hiểu gã rất mau chóng ?


Âu Dương Tình đáp :


- Tiểu muội chỉ biết gã là con người hồ đồ . Tôn Tú Chân nói : - Gã là người hồ đồ nhưng lại rất mực thông minh . Âu Dương Tình hỏi : - Gã thông minh lắm ư ?


Tôn Tú Chân đáp :


- Đối với việc của gã thì gã rất hồ đồ vì chẳng bao giờ gã nghĩ tới điều lợi lộc cho mình . Kẻ nào tưởng gã hồ đồ mà lừa gạt là kẻ đó đến ngày xúi quẩy .


Âu Dương Tình hững hờ nói :


- Thực ra bất luận gã là người thông minh cũng thế mà là kẻ hồ đồ cũng vậy chẳng liên quan gì đến tiểu muội .


Tôn Tú Chân chớp mắt mấy cái hỏi : - Tiểu muội không thích gã thật ư ? Âu Dương Tình cười lạt hỏi lại :


- Chẳnglẽ tỷ tỷ cho rằng là bao nhiêu nữ nhân đều thích gã hết ? Tôn Tú Chân đáp : - Không phải ta nói tất cả mọi cô gái mà chỉ nói riêng về tiểu muội . Âu Dương Tình hỏi : - Sao tỷ tỷ không nói chuyện khác ?


Tôn Tú Chân hỏi lại :


- Tiểu muội không thích thú gã hay sao ? Âu Dương Tình đáp : - Không .


Tôn Tú Chân lại cười nói :


- Cô nương đừng dấu ta . Ta ngó thấy rồi .


Y sờ bụng , mắt lộ vẻ kiêu ngạo đầy hạnh phúc , mỉm cười nói tiếp :


- Không những ta là một cô gái mà lại sắp có con . Một vị tiểu cô nương thì bất cứ chuyện gì cũng đừng hòng che mắt ta .


Âu Dương Tình không nói gì nữa . Sắc mặt lợt lạt của nàng bỗng ửng hồng . Tây Môn Xuy Tuyết đột nhiên xen vào : - Những nữ nhân như các cô thật là kỳ .


Tôn Tú Chân hỏi : - Kỳ ở chỗ nào ? Tây Môn Xuy Tuyết đáp :


- Trong lòng cácc cô ưa thích chàng trai nào thì ngoài mặt lại làm bộ lạnh lùng nhưtiền . Thật ta không sao hiểu được lòng dạ các cô .


Tôn Tú Chân hỏi :


- Tướng công muốn bọn tiểu muội phải thế nào ? Chẳng lẽ khi gặp chàng trai ưa thích là gieo mình vào lòng họ ?


Tây Môn Xuy Tuyết đáp :


- ít ra là phải tỏ ra ôn nhu một chút , đừng để người ta sợ quá phải bỏ chạy . Tôn Tú Chân hỏi : - Khi tiểu muội mới quen biết đại ca có ôn nhu như vậy hay không ? Tây Môn Xuy Tuyết đáp : - Chẳng ôn nhu chút nào .


Tôn Tú Chân nói :


- Nhưngđạica không đến nỗi bị tiểu muội hăm phải bỏ chạy . Tây Môn Xuy Tuyết nhìn nàng bằng cặp mắt ôn nhu cười nói : - Hạng đàn ông như ta thì chẳng ai hăm doạ được phải bỏ chạy . Tôn Tú Chân mỉm cười nói : - Thế là phải . Nữ nhân ưa những chàng trai như vậy .


Nàng lại cầm tay Tây Môn Xuy Tuyết cất tiếng ôn nhu hỏi :


- Vì nữ nhân cũng như con linh dương phải đuôi mới bắt được . Đại ca không đủ dũng khí rượt theo thì chỉ ngó thấy nó chạy lui chạy tới vĩnh viễn đừng hòng nắm được hai


cái sừng của nó .


Tây Môn Xuy Tuyết mỉm cười nói :


- Bây giờ ta đã nắm được sừngcủa muội muội rồi chăng ? Tôn Tú Chân nhẹ buông tiếng thở dài đáp : - Bây giờ thì cả xương lẫn da đều đưa cho đại ca hết rồi .


Hai người đứng tựa vào nhau rất thân thiết dưới bóng tịch dương về tháng chín , tựa hồ quên cả người bên cạnh dòm ngó , lại dường như quên cả thế giới .


ánh tịch dương tuy đẹp như lại sắp đến lúc hoàng hôn . Hai người còn kể cận âu yếm nhau được bao lâu ?


Âu Dương Tình ngồi xa xa ngó hai người tuy cũng cảm thấy hứng thú về hạnh phúc của họ nhưng lại nổi cơn sợ sệt không bút nào tả xiết . Nàng hoảng sợ cũng vì hạnh phúc của hai người .


Nàng đã biết Tây Môn Xuy Tuyết là người thế nào , lại hiểu cả kiếm pháp của y . Kiếm pháp của y vốn chẳng phải kiếm pháp hạng người thường .


Con người bằng huyết nhục có cảm tình tuyệt đối không thi triển được thứ kiếm pháp tàn độc vô tình .


Kiếm pháp của Tây Môn Xuy Tuyết gần đến độ nhập thần . Y vốn không phải là người có cảm tình , có huyết nhục như người thường . Y đã hiến thân cho kiếm thuật . Người và kiếm hợp làm một thế . Nhưng hiện nay y biến thành người thường có huyết nhục và cảm tình . Vậy y còn sử dụng được thứ kiếm pháp vô thượng nữa không ? Y còn có thể đả bại được Diệp Cô Thành không ?


ánh tịch dương tuy đẹp nhưng sắp chìm xuống phía tây .


Trăng tỏ sắp mọc lên . ánh trăng đêm này tất bị máu người pha hồng . Nhưng máu của ai ?


Ngày rằm thắng chín vào lúc huỳnh hôn , khắp bầu trời một màu rực rỡ , huy hoàng . Lục Tiểu Phụng ở Hợp Phương Trai do cổng hậu đi ra ngoài . Chàng rảo bước trên


đường phố tràn ngập ánh hồng tiến về phía trước .


Chàng nhất định tìm lại tấm văng đoạn trước khi trăng mọc , chàng chẳng thể khiếm diện hay bỏ mặc cuộc quyết chiến đêm nay không dòm ngó tới .


Nhất định không được vì Diệp Cô Thành lẫn Tây Môn Xuy Tuyết đều là bạnchàng vì chàng đã phát giác dưới vành răng tỏ đêm nay sẽ xảy ra chuyện kinh người trong cuộc quyết chiến giữa hai bên . Hậu quả xảy ra còn khủng khiếp hơn là lúc quyết chiến . Những tấm băng đoạn chàng đã đưa ra dĩ nhiên chẳng thể lấy lại được nhưng đối với tấm bị mất cắp thì khác hẳn .


Vật gì bị mất cắp chẳng những có thể lấy về , có thể lấy cắp hay là sang đoạt . Chàng đã quyết định lấy lại băng đoạn mà chẳng cần lựa chọn phương pháp . Vấn đề duy nhất còn lại lúc này phải tmf cho được thần thâu Tư Không Trích Tinh . Tư Không Trích Tinh lại như cơn mưa gió thoảng , mò được gã có khi còn khó hơn mò thấy gió . Lúc không cần kiếm thườnggãlại xuất hiện . Mà khi muốn kiếm gã vĩnh viễn lạichẳng vbao giờ kiếm thấy .


May ởchỗ Lục Tiểu Phụng hãy còpn chútđầu dây mối nhợ . CHàng nhớ Tư Không Trích Tinh vừa ở tiệm thuốc đi ra . Tiệm thuốc đó mang hiệu là " lão KHánh Dư đường " .


Tư Không Trích Tinh trước nay chẳng ốm đau bệnh tật bao giờ . So với hạng nhỏ tuổi , gã làngười khoẻ hơn ai hết . Dĩ nhiên không phải gã vào tiệm để mua thuốc .


Gã ở tiệm thuốc nàyđi ra thì tất có mối quan hệ chẳng nhiềuthì ít với tiệm thuốc . Tấm biển " Lão khánh Dư Đường " khắc bằng chữ vàng , dưới ánh tịch dương lấp loáng kim quang rực rỡ .


Một thằng nhỏ đứng cửa yiệm thuốc đang đá cầu . Gã vừa ngó thấy Lục Tiểu Phụng đi tới liền để hai nón tay lên môi huýt thành tiếng còi . Đột nhiên những đường phố phía trước phía au , mé tả mé hữu đềucó trẻ nít chạy tới , tất cả đến mười mấy đứa . Bọn chúng nhìn Lục Tiểu Phụng người hơ hớ .


Bọn trẻ nàyđã nhận ra Lục Tiểu Phụng , dĩ nhiên chúng chưa quên bài hát có thể làm cho người ta cười đến bể bụng .


Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
"Vàng Anh" ơi

"Vàng Anh" ơi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi không

27-06-2016
Ai là thiên thần?

Ai là thiên thần?

- Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội! Mến nguýt dài. Dường như chẳng để tâm đến

29-06-2016
Mưa Bruxelles

Mưa Bruxelles

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Bruxelles

25-06-2016
Về nhà

Về nhà

Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quí nhất

01-07-2016
Đêm tân hôn

Đêm tân hôn

Với mỗi cặp vợ chồng, đêm tân hôn để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân

30-06-2016