Polly po-cket
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 17 - Mèo bắt chuột

↓↓

Lục Tiểu Phụng nói:

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Hiện tại ngươi có thể rót ra hai ly, chúng ta cùng thưởng thức từ từ.


Lục Tiểu Phụng nâng ly lên nói:


- Nhờ câu nói của ngươi.


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Nhờ bộ râu của ngươi.


Hai người cùng cười, nhẹ nhàng nhấp nhấp rượu.


Tiếng địch đã ngừng, nhưng bỗng nghe có tiếng cổ cầm vọng lại.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Sở thích của ngươi đã thay đổi.


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Không.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Vậy thì tại sao lại đổi qua cổ cầm ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Tiếng địch du dương, nhưng thanh điệu tác dụng không được lớn như cổ cầm.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Thanh điệu tác dụng ? Thanh điệu gì ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Sát khí.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Thanh điệu sát khí ?


Tây Môn Xuy Tuyết gật gật đầu.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Thanh điệu sát khí của ai ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Của người ngồi trong cổ xe.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ngươi cảm thấy được sát khí của y ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Sát khí rất nồng.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ngươi có biết y muốn giết ai không ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Nhất định không phải là ta.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Cũng không chỉ một mình ta.


Tây Môn Xuy Tuyết hỏi:


- Còn có ai ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Còn có Lão Thực hòa thượng, Sa Mạn và Tiểu Ngọc.


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ta có hai câu hỏi.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Câu hỏi gì ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Thứ nhất là, tại sao y muốn giết Lão Thực hòa thượng ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Câu thứ hai ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Sa Mạn và Tiểu Ngọc là ai ?


Lục Tiểu Phụng đem những chuyện mình gặp nói ra hết cho y nghe xong, rượu trên bàn đã gần hết, thức ăn đã sạch.


Tây Môn Xuy Tuyết nhìn Lục Tiểu Phụng, ánh mắt đầy vẻ trách móc.


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ngươi gây ra chuyện phiền phức không nhỏ.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Bởi vậy ta mới lại tìm ngươi.


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ta biết cách ứng phó rồi, ngươi cứ đi ngủ một giấc cho khỏe, ngày mai còn đi đường.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ta có thể nói hai tiếng được không ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Không được.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Bởi vì ta biết hai tiếng đó là gì.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ngươi biết ?


Tây Môn Xuy Tuyết nói:


- Ta biết.


Y nhấp một tí rượu rồi nói tiếp:


- Ta thà ngươi để hai tiếng đó trong lòng.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Thế thì ta để hai tiếng "cám ơn" vào lòng đây.


Lục Tiểu Phụng vừa cười vừa uống hết ly rượu.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Tường vi nở hoa

Tường vi nở hoa

Tôi nhìn anh, lại quay sang nhìn vườn hoa tường vi đang nở rộ, tôi vô thức mỉm cười,

26-06-2016
Thầy của tôi

Thầy của tôi

Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên:

30-06-2016
Gió lạnh gò hoang

Gió lạnh gò hoang

Đã lâu rồi chưa xảy ra chuyện ghê gớm đến vậy. Và câu chuyện còn được

24-06-2016